Yêu Online Cua Phải Nam Thần Trường: Block 2 Lần Mới Cưa Đổ Crush! - Phần 4: Buổi Hẹn Drama Đỉnh Cao
- Trang chủ
- Yêu Online Cua Phải Nam Thần Trường: Block 2 Lần Mới Cưa Đổ Crush!
- Phần 4: Buổi Hẹn Drama Đỉnh Cao
Thứ Bảy, 8 giờ 45 sáng.
Lan Anh đứng trước gương ký túc xá lần cuối cùng, hít một hơi thật sâu rồi tự nhủ: “Hôm nay mày phải thật cool, thật sắc sảo. Không được để Minh Khang dẫn dắt cuộc chơi nữa.”
Cô chọn chiếc váy trắng ôm nhẹ, dài qua gối, tóc buông xõa tự nhiên với vài lọn uốn nhẹ, makeup tươi tắn nhưng nổi bật đôi mắt. Túi xách nhỏ, giày sneaker trắng sạch bong, kính cận đeo chỉnh tề – lần này không quên. Cô nhìn mình trong gương và mỉm cười hài lòng. Không còn là cô gái tàng hình hay lúng túng chạy trốn nữa. Hôm nay cô là Lan Anh phiên bản tự tin nhất, sẵn sàng “tính sổ” với nam thần trường.
Quán cà phê Cánh Chim nằm khuất trong con phố nhỏ gần công viên trung tâm, giá hơi chát nên ít sinh viên lui tới, không gian yên tĩnh và riêng tư – đúng như Lan Anh mong muốn. Cô chọn một phòng riêng nhỏ ở tầng hai, có cửa kính nhìn ra vườn cây xanh mướt. Cô đến sớm, gọi một ly latte nóng và ngồi chờ, tay xoay xoay chiếc điện thoại.
9 giờ đúng.
Không thấy Minh Khang.
Lan Anh nhướn mày, lướt điện thoại xem có tin nhắn nào không. Không có gì. Cô tự nhủ: “Chắc kẹt xe. Khu đại học cuối tuần đông lắm.”
9 giờ 15.
Vẫn im lặng.
Lan Anh bắt đầu sốt ruột, ngón tay gõ gõ lên bàn. Cô nhìn ra cửa liên tục, mỗi lần có khách bước vào là tim lại đập thình thịch, rồi lại thất vọng.
9 giờ 30.
Ly latte đã nguội ngắt. Lan Anh gọi thêm một ly nước lọc để trấn tĩnh. Cô tự nhủ lần cuối: “Thôi chắc có việc đột xuất. Chờ thêm tí nữa.”
9 giờ 45.
Sự kiên nhẫn chính thức cạn kiệt.
Lan Anh cảm thấy mặt mình nóng bừng, vừa giận vừa xấu hổ. Cô đã makeup cả tiếng đồng hồ, chọn đồ cả tuần, hồi hộp không ngủ được, vậy mà anh dám để cô chờ gần một tiếng mà không một tin nhắn?
“Tần Hạo… à không, Minh Khang, anh chết với tôi!”
Cô mở app chat, ngón tay bay trên bàn phím, gõ một đoạn dài như sớ táo quân:
“Minh Khang, anh là đồ tồi! Anh ghét tôi thì nói thẳng ra, việc gì phải giả vờ theo đuổi rồi bày trò cho tôi leo cây thế này? Anh nghĩ tôi là con ngốc dễ bị xoay như chong chóng lắm hả? Tôi ngồi đây như con ngốc gần một tiếng rồi, anh hài lòng chưa? Thôi, coi như hết, từ nay đừng nhắn tin nữa, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa!”
Ngón tay cô khựng lại trên nút gửi.
Gửi đi thì sao? Chẳng khác nào tự thừa nhận mình đã chờ đợi, đã hy vọng, rồi lại thất vọng ê trề. Cô – Lan Anh tự tin hôm nay – không thể thảm hại đến thế.
Cô hít sâu một hơi, xóa sạch đoạn tin nhắn, tắt nguồn điện thoại và nhét vào túi. Rồi cô ngẩng cao đầu, gọi nhân viên:
“Cho em ly cà phê đắng nhất ở đây, không đường, size lớn.”
Uống xong ly cà phê đen đặc, Lan Anh cảm thấy tỉnh táo và quyết đoán hơn bao giờ hết. Yêu đương online đúng là trò vớ vẩn. Cô đứng dậy, nắm chặt túi xách, đẩy cửa phòng riêng bước ra, mặt hằm hằm như sắp gây chiến với cả thế giới.
Drama này đến lúc kết thúc rồi.
Nhưng vừa đẩy cửa chính quán ra ngoài, Lan Anh đứng hình, miệng há hốc.
Trước mặt cô không phải con phố quen thuộc với vài chiếc xe máy lác đác, mà là cả một bầu trời sao được mang xuống mặt đất.
Hàng trăm ngọn nến tea light lung linh xếp thành hình trái tim khổng lồ trên nền đá lát sân trước quán. Cánh hoa hồng đỏ thẫm rải đầy lối đi, lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Giữa trung tâm trái tim là một dàn nhạc nhỏ – ba người bạn của Minh Khang – đang chơi bản “Can’t Help Falling In Love” bằng violin và guitar. Mùi hương hoa hồng ngọt ngào lan tỏa, không khí ấm áp từ ánh nến khiến mọi giận dữ, mọi bực bội trong Lan Anh tan biến như bong bóng xà phòng.
Và Minh Khang đứng đó.
Anh mặc vest trắng lịch lãm, áo sơ mi xanh nhạt, tóc vuốt ngược gọn gàng, tay cầm bó hồng đỏ rực 99 bông. Nụ cười của anh sáng hơn cả ánh nến, mắt long lanh nhìn thẳng vào cô.
“Lan Anh…”
Anh bước tới, giọng ngọt như mật: “Anh thích em. Làm bạn gái anh nhé?”
Lan Anh sốc đến mức không nói nên lời. Mọi uất ức gần một tiếng chờ đợi bỗng hóa thành xúc động dâng trào. Cô nhìn anh, rồi nhìn khung cảnh lãng mạn như phim Hàn Quốc, rồi lại nhìn anh.
“Cậu… cậu làm cái gì thế này?”
Minh Khang cười rạng rỡ: “Tạo bất ngờ cho em chứ sao. Thấy chưa? Cảnh này đủ làm em siêu lòng chưa? Anh chuẩn bị cả đêm đấy, chỉ để dành riêng cho em thôi.”
“Bất ngờ?” Lan Anh nhướn mày, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim đập loạn xạ. “Tôi không thấy bất ngờ, chỉ thấy… xúc động thì có. Nhưng nhớ lại cái cảm giác ngồi chờ cả tiếng như con ngốc, tôi vẫn muốn đấm anh vài phát đấy.”
Minh Khang cười lớn, bước lại gần hơn, đưa bó hoa cho cô: “Vậy em đấm đi, anh chịu hết. Miễn em đồng ý làm bạn gái anh là được.”
Lan Anh nhìn bó hoa, nhìn ánh mắt chân thành của anh, rồi… gật đầu, mỉm cười.
“Được rồi. Tôi đồng ý.”
Minh Khang hét lên một tiếng vui mừng như trúng số độc đắc, nhảy tưng tưng suýt làm đổ dàn nến. Bạn bè anh vỗ tay rần rần, tiếng violin vang lên giai điệu mừng vui. Anh chạy tới ôm chầm lấy cô, xoay một vòng giữa trời hoa và nến.
“Trời ơi cảm ơn em! Anh hạnh phúc muốn chết luôn!”
Lan Anh bị xoay đến chóng mặt, cười lớn: “Thả tôi xuống! Người ta nhìn kìa!”
Anh đặt cô xuống, nhưng vẫn nắm chặt tay: “Để họ nhìn đi. Từ nay em là của anh rồi, anh muốn cả thế giới biết.”
Họ vào lại phòng riêng trong quán, giờ đã được trang trí thêm hoa và nến nhỏ. Nhân viên mang lên bánh kem và sâm panh không cồn. Minh Khang kéo ghế cho cô ngồi, rồi ngồi đối diện, mắt không rời khỏi cô.
Lan Anh khoanh tay, hắng giọng, ra vẻ nghiêm nghị: “Được rồi Minh Khang, giờ là phiên tòa xét xử chính thức. Anh có quyền giữ im lặng, nhưng mọi lời khai sẽ được dùng làm bằng chứng chống lại anh.”
Minh Khang nuốt nước bọt, ngồi thẳng lưng, hai tay đặt lên đùi, trông ngoan ngoãn lạ thường: “Thưa quan tòa, bị cáo sẵn sàng thành khẩn khai báo.”
“Tốt.” Lan Anh gật đầu. “Tội danh thứ nhất: lừa dối có tổ chức. Anh biết em là bạn gái online từ khi nào mà dám giả vờ ngây thơ, còn bày trò theo đuổi ngoài đời như không biết gì?”
Minh Khang gãi đầu, mặt vừa hối lỗi vừa đắc ý: “Là… sau lần thứ hai em block anh. Hai đứa em gái anh đã khai sáng cho anh. Chúng nó bảo: người nào ngoài đời cư xử kỳ quặc nhất, lúng túng nhất với anh chính là bạn gái online. Anh lướt danh sách bạn bè tài khoản chính, dừng lại ở tên em… rồi mọi thứ khớp hết. Anh nhận ra mình ngốc thật sự – còn dám nhắn tin than thở với cục cưng rằng anh ghét cay ghét đắng chính cục cưng. Nghĩ lại anh chỉ muốn đào hố chui xuống thôi.”
Lan Anh phì cười: “Vậy tội danh thứ hai: vu khống trắng trợn. Ai nói với anh là em ghét anh? Anh dựa vào đâu mà kết luận thế?”
Minh Khang bĩu môi, giọng oan ức như trẻ con: “Thì em cứ lơ anh suốt! Lần phối hợp công việc em lướt qua như không khí. Lần có người tặng quà em quay lưng cái vèo. Lần anh nhặt đồ giúp em chạy mất hút như thấy ma. Không ghét thì là gì?”
“Oan cho em quá trời!” Lan Anh đập bàn nhẹ, bắt đầu kể lại toàn bộ sự tình.
Lần lướt qua: em nhận tin nhắn gấp, chạy vội như ma đuổi, lại quên kính cận nên nhìn mờ tịt.
Lần quay lưng: mấy cô gái tặng quà đang lườm em tóe khói, nghĩ em là tình địch, em sợ quá chuồn lẹ bảo toàn tính mạng.
Lần chạy mất: cả hành lang đổ dồn mắt vào, hội fan girl nhìn em như muốn xé xác, em hoảng quá chạy thôi.
Minh Khang nghe xong mặt hết xanh rồi đỏ, cuối cùng ôm đầu rên rỉ: “Trời ơi… vậy là từ đầu đến cuối anh tự suy diễn, tự biên tự diễn một vở kịch rồi tự mình đau khổ à?”
“Chứ còn gì nữa.” Lan Anh vên mặt, cảm giác như vừa thắng một trận thế kỷ.
Minh Khang ngẩng lên, ánh mắt long lanh chứa cả ngân hà: “Vậy là… em không ghét anh, mà còn thích anh từ trước đúng không?”
Mặt Lan Anh nóng bừng, quay đi chỗ khác lầm bầm: “Ai thèm nói cho anh biết…”
Minh Khang sung sướng như bắt được vàng, sáp lại gần, nắm lấy tay cô: “Vậy là mình huề nhé. Anh không cố ý lừa em, em cũng không cố ý làm anh hiểu lầm. Chúng ta đúng là trời sinh một cặp.”
Sự chân thành và ngốc nghếch của anh khiến Lan Anh không thể giận thêm được nữa. Cô gật đầu, mỉm cười dịu dàng.
Nhưng rồi anh bỗng nghiêm túc trở lại: “Anh xin lỗi thật sự vì đã để em chờ lâu hôm nay. Anh muốn tạo bất ngờ nên nhờ bạn bè chuẩn bị hết khung cảnh này, nhưng không ngờ họ gặp chút trục trặc, thành ra bị trễ gần một tiếng. Lúc đó anh đứng ngoài lo muốn chết, sợ em giận bỏ về mất. May mà em vẫn ở đây…”
Anh siết chặt tay cô hơn, giọng trầm ấm: “Cảm ơn em vì đã kiên nhẫn chờ anh.”
Lan Anh nhìn vào mắt anh, biết mình đã không chọn sai người. Mọi drama, mọi hiểu lầm, mọi giận hờn bỗng trở thành những kỷ niệm đáng yêu nhất.
Cô nhón người qua bàn, hôn nhẹ lên má anh: “Lần sau mà để em chờ nữa là chết với em đấy.”
Minh Khang cười rạng rỡ, ôm cô vào lòng: “Không bao giờ có lần sau. Anh hứa.”
Ngoài cửa sổ, nắng sớm chiếu qua tán cây, lấp lánh trên cánh hoa hồng còn sót lại. Drama tình yêu online đầy hiểu lầm của họ cuối cùng cũng có một cái kết viên mãn – đẹp hơn bất kỳ bộ phim nào Lan Anh từng xem.