Yêu Online Cua Phải Nam Thần Trường: Block 2 Lần Mới Cưa Đổ Crush! - Phần 2: Những Hiểu Lầm Chồng Chất
- Trang chủ
- Yêu Online Cua Phải Nam Thần Trường: Block 2 Lần Mới Cưa Đổ Crush!
- Phần 2: Những Hiểu Lầm Chồng Chất
Sau khi block Minh Khang lần thứ hai, Lan Anh tưởng mình sẽ nhẹ nhõm hơn. Nhưng không. Cô nằm vật ra giường ký túc xá, mắt dán lên trần nhà tối om, đầu óc quay cuồng với hàng tá câu hỏi không lời đáp. Minh Khang – nam thần lạnh lùng mà bao nhiêu cô gái mơ ước – lại chính là StormRider, người đã thức đến ba giờ sáng chỉ để nghe cô than thở về bài tiểu luận khó nhằn. Người đã động viên cô theo đuổi giấc mơ du lịch một mình vòng quanh thế giới, bảo rằng “cứ làm đi, anh chống lưng cho”.
Vậy mà anh lại đăng ảnh với hai cô gái khác nhau, không chút giải thích. Lần đầu cô tự nhủ có lẽ là em gái, lần thứ hai thì không còn lý do nào thuyết phục nữa. “Đào hoa chính hiệu,” Lan Anh lẩm bẩm, nước mắt lăn dài trên gối. Cô tự trách mình ngu ngốc vì đã tin vào tình yêu online, tự trách mình vì đã để trái tim rung động với chính người mà ngoài đời cô chỉ dám nhìn từ xa.
Sáng hôm sau, Lan Anh cố gắng tỏ ra bình thường. Cô đeo kính cận cẩn thận (lần này không quên), mặc áo sơ mi trắng giản dị và lao vào thư viện trường để hoàn thành bài tiểu luận đang dí deadline. Thư viện Đại học Ánh Sáng lúc nào cũng đông, nhất là mùa thi giữa kỳ. Cô chọn một góc khuất gần kệ sách lịch sử nghệ thuật, trải sách vở ra bàn, quyết tâm không nghĩ đến Minh Khang nữa.
Nhưng đời không chiều lòng người.
Đang kiễng chân cố với cuốn “Lịch sử hội họa phương Tây” trên kệ cao, Lan Anh chợt thấy một cánh tay dài thon thả lướt qua đầu mình. Cuốn sách được lấy xuống nhẹ nhàng và đặt vào tay cô.
“Em tìm cuốn này phải không?”
Giọng nói trầm ấm quen thuộc khiến Lan Anh cứng đờ người. Cô ngẩng đầu lên – dù kính cận đã đeo nhưng vẫn hơi mờ vì mồ hôi – và nhìn thấy Minh Khang đứng sát bên, khuôn mặt đẹp không góc chết chỉ cách cô chưa đầy nửa mét. Anh mặc áo sơ mi xanh nhạt, tay áo xắn lên lộ cánh tay rắn chắc, mùi nước hoa thoang thoảng nam tính khiến cô choáng váng.
Xung quanh, Lan Anh cảm nhận được ít nhất chục cặp mắt đang phóng laser về phía mình. Hội fan girl bàn bên cạnh ngừng đọc sách, mắt dán chặt như muốn khoan thủng lưng cô.
Áp lực kinh khủng.
Não Lan Anh ra lệnh khẩn cấp: CHẠY!
Cô giật vội cuốn sách, lí nhí “Cảm… cảm ơn anh” rồi co giò chạy biến về góc khuất nhất thư viện, tim đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ngồi yên vị ở bàn mới, Lan Anh mới ôm đầu rên rỉ thầm. “Trời ơi Lan Anh, mày vừa làm cái quái gì vậy? Người ta tốt bụng giúp, mày chạy như bị ma đuổi!” Thế này thì hóa giải hiểu lầm kiểu gì? Chỉ tổ làm anh ấy nghĩ mình ghét anh ấy thêm thôi.
Tối đó, như một định mệnh trêu ngươi, điện thoại Lan Anh rung lên tin nhắn từ StormRider – nick phụ mà Minh Khang dùng để chat với cô.
“Anh ghét một cô gái ở trường lắm. Cô ta tên Lan Anh, cùng ban văn nghệ với anh. Lúc nào gặp anh cũng lơ anh như không khí, coi anh như người tàng hình. Hôm nay ở thư viện anh lấy sách giúp mà cô ta giật xong chạy mất dép luôn. Ghét thật sự!”
Lan Anh đọc mà suýt té ngửa khỏi ghế. Anh… ghét cô? Vì cô chạy trốn? Nhưng cô chạy vì xấu hổ, vì bị fan girl lườm, vì không dám tin nam thần trường đang nói chuyện với mình!
Cô nhắn lại, giọng hơi run: “Cô ấy làm gì anh mà ghét thế? Kể em nghe coi.”
Minh Khang kể lể một tràng, giọng oan ức như trẻ con:
Có lần phòng ban phối hợp làm việc, anh lăng xăng tới gần hỏi han, vậy mà cô ta lướt qua như không thấy anh.
Lần có người tặng quà anh trước cổng trường, cô ta đứng gần đó quay lưng cái vèo, rõ ràng khinh anh.
Lần anh tốt bụng nhặt bút giúp khi cô ta làm rơi, cô ta ngẩng lên thấy anh thì nhảy dựng chạy mất hút như thấy ma quỷ.
Lan Anh đọc mà muốn đập đầu vào tường. Toàn hiểu lầm!
Lần đầu: hôm đó cô nhận tin nhắn gấp từ giáo viên, chạy vội như bị ma đuổi, lại quên kính cận nên nhìn mọi thứ mờ tịt, đâu có cố ý lơ anh.
Lần thứ hai: mấy cô gái tặng quà đang lườm cô tóe khói vì nghĩ cô là tình địch, cô sợ quá nên quay lưng chuồn lẹ để bảo toàn tính mạng.
Lần thứ ba: cả hành lang đổ dồn mắt vào cảnh “hot boy nhặt đồ cho gái lạ”, hội fan girl nhìn cô như muốn xé xác, cô hoảng quá chạy mất.
Nhưng giờ nói ra thì lộ hết. Cô chỉ nhắn vỏn vẹn: “Có khi cô ấy ngại thôi. Anh đừng nghĩ nhiều.”
Minh Khang: “Ngại gì mà ngại kinh thế? Anh có làm gì đâu mà phải tránh như tránh tà.”
Lan Anh tắt máy, ôm đầu đau não. Drama này giải sao nổi? Nếu gặp mặt ngoài đời, Minh Khang biết cô chính là “Cục cưng” online, chắc anh sẽ block ngược lại rồi biến mất tăm vì nghĩ cô là đứa ghét anh nhất trường.
Cô quyết định chơi lớn.
Tuần sau, trường mở mùa tuyển thành viên mới cho các câu lạc bộ. Ban văn nghệ cần người hỗ trợ tuyển sinh: phát tờ rơi, viết bài quảng cáo, phỏng vấn tân sinh viên. Minh Khang – với nhan sắc sáng như đèn pha – đương nhiên bị lôi ra làm “poster boy” chính. Nghĩ đến đống hiểu lầm chất cao như núi, Lan Anh cắn răng xung phong: “Em tham gia hỗ trợ tuyển sinh ạ!”
Cả phòng ban cười ồ: “Lan Anh nhiệt tình quá! Cô gái vàng của ban đây rồi!”
Thực ra cô chỉ muốn nhân cơ hội này tiếp cận Minh Khang nhiều hơn, làm việc chung để anh thấy cô không phải đứa đáng ghét như anh nghĩ.
Nhưng đời không như mơ. Kế hoạch hóa giải hiểu lầm của Lan Anh đang phản tác dụng một cách ngoạn mục.
Ngày đầu tiên phát tờ rơi ở cổng trường, Lan Anh hăng hái giành hết việc nặng: khiêng bàn ghế, treo banner, chạy đi photo tài liệu. Cô muốn chứng minh mình thân thiện, nhiệt tình. Kết quả? Minh Khang đứng bên cạnh trông như thằng nhóc vô dụng chẳng biết làm gì.
Tối đó, tin nhắn từ anh bay tới: “Anh chịu hết nổi rồi. Lan Anh giành hết việc, cướp luôn phần của anh. Giờ cả trường đồn anh vô dụng, chỉ biết đứng tạo dáng.”
Lan Anh đọc mà muốn khóc. Cô chỉ muốn tốt thôi mà!
Cô thở dài, nhắn lại online: “Có khi cô ấy muốn giúp anh thôi.”
Minh Khang: “Giúp kiểu gì mà giúp cho anh thành trò cười vậy?”
Những ngày sau, tình hình càng tệ. Lan Anh cố gắng không giành việc nữa, nhưng Minh Khang lại hiểu lầm ngược: anh nghĩ cô giận nên dồn hết việc nặng cho anh. Anh mệt phờ phạc, tối về than thở với em gái ở nhà: “Lan Anh ghét anh thật rồi. Giờ cô ta không thèm giành việc nữa mà ném hết cho anh làm. Mệt muốn chết luôn.”
Em gái anh cười ngặt nghẽo: “Anh chắc chắn cô ấy ghét anh không? Hay là… có lý do khác?”
Minh Khang: “Ghét chứ còn gì. Anh đẹp trai thế này mà bị lơ đẹp.”
Lại một buổi chiều ở thư viện chuẩn bị tài liệu tuyển sinh, Lan Anh quên kính cận lần nữa. Cô kiễng chân với cuốn sách trên kệ cao, mồ hôi nhễ nhại. Minh Khang đi ngang qua, thấy vậy liền lấy giúp.
“Để anh.”
Cuốn sách đặt vào tay cô. Lan Anh giật mình, mặt đỏ bừng, lí nhí cảm ơn rồi… lại chạy mất dép.
Minh Khang đứng đó, mặt tối sầm: “Thấy anh là chạy. Ghét thật sự.”
Tối đó, anh nhắn cho “Cục cưng” (vẫn chưa biết là cùng một người): “Anh ghét Lan Anh thêm rồi. Hôm nay lấy sách giúp mà cô ta chạy như thấy ma.”
Lan Anh đọc mà muốn độn thổ. Cô nhắn: “Tạm thời đừng gặp mặt ngoài đời nữa nha. Em bận lắm.”
Minh Khang: “Ừ… vậy cũng được.” Chỉ ba chữ mà Lan Anh tưởng tượng anh như chú cún con cụp tai, mắt long lanh buồn thiu.
Cô đặt điện thoại xuống, lần đầu tiên thấy mình bất lực đến thế. Hiểu lầm chất chồng như núi, giờ đào đâu ra cách giải thích đây?
Nhưng drama chưa dừng lại.
Vài ngày sau, Minh Khang đăng bài mới: lại một bức ảnh với cô gái lạ (khác cô gái lần trước), cười tươi rói, không caption gì cả.
Lan Anh nhìn mà máu nóng dồn lên não. “Lần trước là em gái? Giờ thêm cô em gái nữa à? Anh nghĩ em ngu chắc?”
Cô nhắn ngay cho StormRider: “Cô gái trong ảnh mới là ai?”
Minh Khang hoảng loạn trả lời: “Em gái anh mà! Thật đấy! Lần trước em giận suýt chia tay, giờ anh dám nói dối nữa sao?”
Lan Anh cười khẩy: “Hai cô em gái giống nhau chỗ nào? Anh bịa giỏi lắm.”
Minh Khang: “Anh giống mẹ, hai đứa nó giống bố mà! Anh nói thật, cục cưng tin anh đi!”
Lan Anh không nghe nữa. Cô tung combo thần thánh: block, xóa, biến mất không dấu vết.
Đặt điện thoại xuống, cô nằm vật ra giường, mắt nhìn trần nhà trống rỗng. Lần này chắc là thất tình thật rồi.
Bên kia thành phố, Minh Khang ngồi trong phòng, mặt tái mét nhìn dấu chấm than đỏ lòm trên màn hình. Anh lẩm bẩm tự trấn an: “Thất tình thì đã sao… chỉ là yêu online tan vỡ thôi…”
Nhưng tim anh đau như bị xe lu cán.
Cuối cùng không cầm được, anh bật khóc hu hu như trẻ con. Hai cô em gái nghe tiếng chạy ùa vào.
“Anh sao thế? Khóc như phim Hàn Quốc vậy?”
Minh Khang nức nở: “Anh thất tình rồi… Cục cưng bỏ anh rồi…”
Hai cô em há hốc mồm: “Anh yêu đương từ bao giờ? Sao tụi em không biết?”
“Yêu online mấy tháng rồi… Giờ cô ấy block anh vì mấy tấm ảnh tụi em…”
Em gái út bất ngờ chen vào: “Anh dùng nick phụ chat đúng không? Nhưng mấy tấm ảnh kêu gọi vote cho em là anh đăng trên tài khoản chính mà? Cô ấy làm sao thấy được nếu chỉ add nick phụ?”
Minh Khang ngừng khóc, mắt mở to như đèn pha.
“Đúng… vậy nghĩa là… cô ấy biết anh là Minh Khang, còn anh thì không biết cô ấy là ai.”
Em gái lớn gật đầu lia lịa: “Đúng rồi! Nghĩ đi, có cô gái nào ngoài đời cư xử kỳ kỳ, lúng túng với anh không? Đó chính là cô ấy!”
Minh Khang vội mở danh sách bạn bè tài khoản chính, lướt từng người. Cuối cùng dừng lại ở cái tên “Lan Anh”.
Mọi mảnh ghép rời rạc bỗng lắp vào nhau hoàn hảo.
Lần lướt qua như không khí: hôm đó cô ấy hớt hải, quên kính cận.
Lần quay lưng khi tặng quà: bị fan girl lườm tóe khói.
Lần chạy mất khi nhặt đồ: cả trường nhìn như sinh vật lạ.
Và lần block thứ hai: ngay sau khi anh than thở ghét “Lan Anh”.
Minh Khang cười lớn, vừa sung sướng vừa điên cuồng: “Tìm ra em rồi! Lan Anh… lần này em chạy đâu cho thoát!”
Hai cô em gái phấn khích: “Anh tính làm gì tiếp?”
Minh Khang tỉnh như sáo: “Bước một: tiếp xúc thật nhiều. Bước hai: lôi hai đứa em ra mắt thiên hạ, dẹp tan hiểu lầm. Sau đó… chờ xem cô ấy phản ứng thế nào.”
Ba anh em cười rộ lên, vừa sảng khoái vừa hơi rùng rợn – như đang âm mưu một vở drama hoàn hảo.
Còn Lan Anh, vẫn chưa hay biết rằng cơn bão tình cảm sắp ập đến, và nam thần trường đã chính thức nhắm cô làm mục tiêu theo đuổi.