Yêu Online Cua Phải Nam Thần Trường: Block 2 Lần Mới Cưa Đổ Crush! - Phần 1: Bắt Đầu Từ Màn Hình
- Trang chủ
- Yêu Online Cua Phải Nam Thần Trường: Block 2 Lần Mới Cưa Đổ Crush!
- Phần 1: Bắt Đầu Từ Màn Hình
Lan Anh ngồi co ro trong góc ký túc xá, ánh đèn bàn hắt lên khuôn mặt cô một thứ ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại. Đêm đã khuya, ngoài hành lang chỉ còn tiếng bước chân lẹt xẹt của vài đứa bạn cùng phòng về muộn và tiếng quạt trần kêu ù ù đều đều. Nhưng cô không ngủ được. Đã ba tháng nay, cuộc sống của Lan Anh gần như xoay quanh những cuộc trò chuyện dài bất tận trên một ứng dụng chat với một người có nickname là “StormRider”.
Họ gặp nhau tình cờ trong một group chat về sách khoa học viễn tưởng. Ban đầu chỉ là bình luận qua lại về cuốn “Dune” hay “The Three-Body Problem”, rồi dần dần chuyển sang tin nhắn riêng. StormRider hài hước, biết lắng nghe, và luôn có cách làm cô cười đúng lúc. Anh kể về những ngày mệt mỏi ở trường, về giấc mơ muốn mở một quán cà phê sách nhỏ, về việc ghét cà phê đắng nhưng vẫn uống để tỉnh táo học bài. Còn Lan Anh kể về những bài tiểu luận chết tiệt, về ông thầy khó tính, về việc cô hay mơ mộng viển vông kiểu muốn đi du lịch một mình vòng quanh thế giới.
Anh gọi cô là “Cục cưng”. Nghe sến, nhưng lần nào cũng làm cô đỏ mặt dù chẳng ai thấy.
“Cục cưng hôm nay thế nào? Anh nhớ giọng em rồi đấy,” anh nhắn vào một đêm mưa.
Lan Anh cười một mình trong chăn, gõ lại: “Em ổn. Hôm nay lại bị thầy mắng vì ngủ gật trong giờ. Anh thì sao?”
“Anh thì đang ngồi học nhóm, nhưng đầu óc toàn nghĩ đến em thôi. Tối nay gọi video nhé?”
Họ chưa từng gọi video. Chỉ nhắn tin, voice note, và đôi khi gửi ảnh mờ mờ – anh gửi ảnh góc bàn học lộn xộn, cô gửi ảnh ly trà sữa đang uống dở. Cả hai đều ngại, đều viện cớ bận, nhưng thực ra là sợ. Sợ đối phương không như tưởng tượng. Sợ đẹp quá thì tự ti, sợ bình thường quá thì thất vọng.
Nhưng hôm nay, Lan Anh quyết định rồi. Đã đến lúc phải gặp nhau ngoài đời.
Cô hít một hơi sâu, gõ: “Cuối tuần này mình gặp nhé? Ở quán cà phê Cánh Chim gần công viên trung tâm. 3 giờ chiều thứ Bảy.”
Tin nhắn gửi đi. Ba chấm nhảy nhót hồi lâu.
StormRider: “Thật hả? Anh chờ câu này lâu lắm rồi! Ừ, anh đồng ý. Anh hồi hộp quá Cục cưng ơi.”
Lan Anh cười toe toét, ôm gối lăn lộn trên giường. Cô tưởng tượng ra một anh chàng cao ráo, hơi nhút nhát, đeo kính, cười hiền. Không cần đẹp trai ngời ngời, chỉ cần giống như những gì anh thể hiện qua tin nhắn là đủ.
Nhưng đời không như mơ.
Sáng hôm sau, trong lúc lướt mạng chờ giờ vào lớp, Lan Anh vô tình mở trang cá nhân của StormRider – tài khoản công khai mà anh từng gửi link để cô xem ảnh con mèo anh nuôi. Bài đăng mới nhất hiện lên ngay đầu tường: một bức ảnh anh chụp chung với một cô gái xinh đẹp, tóc dài nhuộm nâu sáng, cười rạng rỡ dưới ánh nắng chiều. Cô gái khoác tay anh, đầu tựa vai, trông thân mật đến lạ.
Caption: “Chiều đẹp trời cùng cô nàng dễ thương nhất. Cuối tuần vui vẻ mọi người ơi!”
Tim Lan Anh như rơi xuống vực.
Cô zoom ảnh lên, nhìn kỹ. Đúng là anh – góc nghiêng mặt quen thuộc từ những tấm ảnh anh từng gửi riêng cho cô. Còn cô gái kia… là ai? Bạn bè? Người yêu cũ? Hay… hiện tại?
Những tin nhắn ngọt ngào đêm qua bỗng trở nên giả tạo. “Anh nhớ em”, “Anh chỉ nghĩ đến em thôi” – tất cả giờ nghe như lời nói dối của một thằng sở khanh chính hiệu.
Lan Anh cười khẩy, nước mắt cay xè. Yêu qua mạng đúng là trò lừa đảo trá hình. Tin nổi mới lạ.
Tay cô run run lướt xuống lịch sử chat, xóa sạch từng đoạn hội thoại. Rồi vào cài đặt, block tài khoản không một lời giải thích. Xong. Cô ném điện thoại sang góc giường, cảm giác hả hê xen lẫn đau đớn. Ít nhất mình còn kịp dừng lại trước khi bị lừa sâu hơn.
Để quên chuyện này, Lan Anh lao đầu vào công việc trường. Trường Đại học Ánh Sáng đang rộn ràng chuẩn bị tuần lễ chào đón tân sinh viên. Là thành viên ban văn nghệ từ năm nhất, cô bị réo gọi hỗ trợ hậu trường: sắp xếp sân khấu, kiểm kê đạo cụ, chạy việc vặt. Trốn cũng không thoát.
Buổi tập dượt đầu tiên diễn ra ở hội trường lớn. Lan Anh lúi húi buộc dây ruy băng trang trí, mồ hôi nhễ nhại. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên từ chiếc bàn gần đó. Cô ngẩng đầu – đó là điện thoại của Minh Khang.
Minh Khang – nam thần lạnh lùng của toàn trường.
Ai học ở Ánh Sáng cũng biết đến anh. Năm cuối khoa Kinh tế, cao 1m85, khuôn mặt góc cạnh như tài tử Hàn Quốc, mái tóc đen luôn vuốt ngược gọn gàng. Anh ít nói, ít cười, nhưng mỗi lần xuất hiện là cả đám con gái xôn xao. Trên sân khấu dẫn chương trình, giọng anh trầm ấm khiến người nghe nổi da gà. Fanclub ngầm của anh có cả trăm thành viên, từ chị khóa trên đến em tân sinh viên.
Lan Anh cũng từng là một trong số đó. Năm nhất, cô đứng dưới sân khấu nhìn anh dẫn lễ khai giảng, tim đập thình thịch. Nhưng cô biết thân biết phận. Cô chỉ là một cô gái bình thường, hơi thấp, hơi vụng về, hay quên kính cận, và luôn lẫn vào đám đông như cái bóng mờ. Xung quanh Minh Khang toàn gái xinh gái giỏi, cô chẳng có cửa.
Thế nên cô chỉ dám crush thầm từ xa.
Giờ đây, điện thoại Minh Khang rung liên hồi. Anh đang đứng trên sân khấu tập dẫn chương trình, để quên máy dưới hậu trường. Lan Anh tò mò liếc màn hình – một tin nhắn thoại từ app chat quen thuộc. Cô cứng đờ người. App đó… giống hệt app cô dùng để chat với StormRider.
Minh Khang chạy xuống, cầm điện thoại lên. Khuôn mặt thường ngày lạnh lùng giờ tái mét, mắt đỏ hoe. Anh nhấn nghe tin nhắn thoại, giọng run run vang lên trong không gian yên ắng:
“Cục cưng… sao em block anh? Anh làm gì sai hả? Cho anh cơ hội giải thích được không? Anh xin em…”
Lan Anh đứng hình. “Cục cưng”? Chỉ StormRider mới gọi cô như vậy!
Cô lén mở điện thoại mình, chuyển tin nhắn thoại cuối cùng của anh thành văn bản. Nội dung hiện lên: “Cục cưng… sao em block anh? Anh làm gì sai hả? Cho anh cơ hội giải thích được không? Anh xin em…”
Y hệt những gì Minh Khang vừa nghe.
Não Lan Anh như bị sét đánh giữa trời quang. Người yêu online của cô… chính là Minh Khang? Hot boy trường mà cô thầm thương bao năm nay?
Cô đứng đó, chân tay lạnh ngắt, cố gắng xử lý mớ thông tin hỗn loạn. Minh Khang tiếp tục lẩm bẩm vào điện thoại, giọng thảm thiết: “Em giận gì thì nói anh nghe, đừng im lặng thế này… anh chịu không nổi đâu.”
Đúng lúc đó, điện thoại Lan Anh rung lên. Tin nhắn thoại mới từ StormRider – nội dung y chang những gì Minh Khang vừa nói.
Bây giờ thì chắc chắn rồi.
StormRider chính là Minh Khang.
Nhưng… sao lại có ảnh cô gái kia trên trang anh? Và tại sao anh – người mà hàng trăm cô gái mơ ước – lại đi yêu online với một đứa tàng hình như cô?
Lan Anh lặng lẽ quay về chỗ, đầu óc quay cuồng. Cô nhìn Minh Khang trên sân khấu: anh vẫn dẫn chương trình chuyên nghiệp, nhưng giọng hơi nghẹn, ánh mắt xa xăm. Cô mềm lòng. Có lẽ bức ảnh kia có uẩn khúc gì đó. Nếu không quan tâm cô, anh đã chẳng thức khuya nghe cô than thở, đã chẳng động viên cô theo đuổi giấc mơ.
Tối đó, về ký túc xá, Lan Anh mở điện thoại. Hàng loạt tin nhắn từ Minh Khang (qua nick StormRider) hiện lên trước khi bị block:
“Cục cưng, trả lời anh đi…”
“Anh sai gì thì nói, anh sửa mà…”
“Em lặng thế này anh sợ lắm…”
Lan Anh hít một hơi sâu, gõ: “Không có gì đâu.”
Tin nhắn gửi đi trước khi cô kịp suy nghĩ lại.
Bên kia, Minh Khang mừng rỡ trả lời ngay: “Thật hả? Em hết giận rồi? Anh lo muốn chết!”
Lan Anh cười cay đắng, tắt máy. Drama này mới chỉ bắt đầu. Cô chưa sẵn sàng đối mặt với sự thật rằng nam thần trường đang đau khổ vì chính mình – và cô vừa là người làm anh ấy đau.
Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà tối om. Một nửa muốn nhảy cẫng lên vì hạnh phúc, một nửa muốn đào hố chui xuống đất vì xấu hổ. Minh Khang – người cô từng nghĩ cả đời không có cửa tiếp cận – giờ đang cầu xin cô đừng rời đi.
Nhưng bức ảnh cô gái kia vẫn ám ảnh cô. Nếu anh thật sự thích cô, sao lại công khai ảnh với người khác?
Lan Anh thở dài. Cô sẽ cho anh cơ hội giải thích. Nhưng không phải bây giờ. Cô cần thời gian để tiêu hóa chuyện động trời này.
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu mưa. Tiếng mưa rơi lộp độp như nhịp tim hỗn loạn của cô. Drama tình yêu online của Lan Anh và Minh Khang – hay đúng hơn, của một cô gái bình thường và nam thần trường – chỉ vừa mới mở màn.