Xuyên Không Thành Phế Vật Thiếu Gia: 99 Đạo Lôi Kiếp Phi Thăng, Cua Đổ Ba Vị Hôn Thê Kiêu Ngạo! - Phần 3: Nghịch Thiên Tu Luyện – Theo Đuổi Ngược Và Báo Thù Đầu Tiên
- Trang chủ
- Xuyên Không Thành Phế Vật Thiếu Gia: 99 Đạo Lôi Kiếp Phi Thăng, Cua Đổ Ba Vị Hôn Thê Kiêu Ngạo!
- Phần 3: Nghịch Thiên Tu Luyện – Theo Đuổi Ngược Và Báo Thù Đầu Tiên
Sau sự kiện Lôi Vân Thụ, cả thành Vân Hải chấn động. Phế vật Lâm gia không dùng linh lực mà khiến hoa thánh nở rộ, lấy được quả thánh, còn đánh bay cao thủ cướp bảo. Tin đồn lan truyền: “Lâm Thiên Vũ không đơn giản!”
Ba vị thiên kim trở về phủ, mỗi người một tâm trạng hỗn loạn.
Trần Thanh Vân ngồi trong sân, kiếm đặt ngang gối, ánh mắt phức tạp: “Hắn… giấu rất sâu. Quả thánh chia cho chúng ta, là bố thí hay khiêu khích?”
Hứa Linh Nhi cầm phần quả nhỏ, thì thầm: “Hắn không giống phế vật. Ánh mắt đó… như lão quái vật trăm năm.”
Tô Băng Nghiên nắm chặt quả thánh: “Hắn cứu chúng ta khỏi kẻ cướp bảo, nhưng ta vẫn không tin. Một tháng sau, ta sẽ tự tay nghiền nát hắn.”
Còn Lâm Thiên Vũ trở về phủ, nuốt phần lớn quả thánh. Trong biển ý thức, tàn dư 99 đạo lôi kiếp cuồn cuộn, đan điền tạm thời tái tạo thành hình. Tu vi hắn vọt lên Võ Đạo tam phẩm trong một đêm!
Hắn đứng dưới trăng, phất tay – sấm sét tím đánh ra, xé nát một tảng đá lớn.
“Chỉ là bắt đầu. Cần Cửu Chuyển Linh Đan để đan điền vĩnh cửu.”
Hắn biết cần chín bảo vật: Lôi Tâm Thảo, Hỏa Long Quả, Băng Phượng Linh, v.v… Và một trong số đó ở Tháp Thông Thiên – thánh địa tu luyện thành Vân Hải.
Ngày hôm sau, hắn rời phủ, đi thẳng Tháp Thông Thiên.
Tháp cao 36 tầng, mỗi tầng có trận pháp và yêu thú ảo, vượt tầng càng cao càng khó. Thành tích cao nhất hiện nay là tầng 25 – thuộc về Trần Thanh Vân.
Lâm Thiên Vũ bước vào cửa tháp, hai trưởng lão thủ tháp cười nhạt: “Phế vật Lâm gia cũng đến? Tầng một thôi cũng đủ chết.”
Hắn không đáp, bước vào.
Tầng 1 đến tầng 10: yêu thú cấp thấp – hắn một quyền đánh nát.
Tầng 11 đến 20: trận pháp huyễn hoặc – kinh nghiệm kiếp trước giúp hắn phá dễ dàng.
Tầng 21: Võ hồn huyền giáp – hắn dùng sấm sét đánh tan.
Trưởng lão bên ngoài trợn mắt: “Tầng 21 rồi? Hắn… làm sao?”
Ba nàng cũng đang ở tháp, nghe tin chạy đến.
Trần Thanh Vân: “Hắn vào tháp? Muốn chết à?”
Hứa Linh Nhi: “Thành tích của hắn… đang tăng vọt!”
Tô Băng Nghiên: “Không thể nào!”
Lâm Thiên Vũ tiếp tục: tầng 25 – hắn gặp ba nàng đang cố vượt.
Ba người giật mình: “Ngươi… một mình lên đây?”
Hắn cười: “Ba vị cũng ở đây? Cùng vượt tầng đi.”
Trần Thanh Vân hừ lạnh: “Không cần ngươi giúp!”
Nhưng tầng 25 có yêu thú biến dị, ba nàng hợp lực vẫn khó khăn.
Lâm Thiên Vũ phất tay, sấm sét đánh ra, yêu thú tan biến.
Ba nàng kinh hãi: “Sức mạnh sấm sét… ngươi giấu tu vi?”
Hắn không đáp, tiếp tục lên tầng 30.
Trưởng lão bên ngoài hét lên: “Tầng 30! Trăm năm chưa có!”
Tầng 33: đan hỏa – nguyên liệu chính Cửu Chuyển Linh Đan.
Hắn lấy đan hỏa, thu vào không gian giới chỉ kiếp trước (vẫn còn sót lại trong biển ý thức).
Ba nàng chỉ lên đến tầng 28, kiệt sức rút lui.
Ra khỏi tháp, cả thành chấn động: “Lâm Thiên Vũ tầng 33! Vượt xa Trần Thanh Vân!”
Ba nàng nhìn hắn bằng ánh mắt khác: kính nể xen nghi hoặc.
Trần Thanh Vân: “Hắn… là quái vật.”
Hứa Linh Nhi: “Chúng ta… đánh giá thấp hắn.”
Tô Băng Nghiên: “Một tháng sau… ta muốn đấu chính diện với hắn.”
Lâm Thiên Vũ trở về phủ, bắt đầu luyện Cửu Chuyển Linh Đan bước đầu.
Nhưng drama mới bắt đầu.
Một nữ kiếm khách lạnh lùng – Tiêu Vân Tuyết, kiếm khách số một thành Vân Hải, đại tông sư ngũ phẩm – tìm đến phủ.
Nàng là sư phụ cũ của ba huynh trưởng Lâm gia, từng từ chối thu Lâm Thiên Vũ vì “phế vật”.
Giờ nàng đến: “Lâm Thiên Vũ, ta muốn thu ngươi làm đồ đệ cuối cùng. Ta sẽ truyền hết kiếm đạo cả đời.”
Hắn cười: “Muộn rồi. Ta không cần sư phụ.”
Tiêu Vân Tuyết giận: “Ngươi kiêu ngạo! Ta cho ngươi ba chiêu thử kiếm, nếu đỡ được, ta sẽ giúp ngươi tu luyện một tháng.”
Hắn nhận lời.
Trận đấu trong hậu viện Lâm gia.
Tiêu Vân Tuyết xuất kiếm – kiếm khí ngập trời.
Hắn không dùng vũ khí, chỉ dùng tay không đón ba chiêu.
Chiêu cuối, hắn búng tay – kiếm khí tan biến, Tiêu Vân Tuyết bị đẩy lùi ba bước.
Cả phủ kinh hãi.
Tiêu Vân Tuyết mắt sáng: “Ngươi… kiếm ý đã đạt cảnh giới vô kiếm! Bái ta làm sư phụ đi!”
Hắn lắc đầu: “Ta không bái sư. Nhưng cô có thể ở lại Lâm gia, cùng ta tu luyện.”
Tiêu Vân Tuyết đỏ mặt: “Ngươi… hỗn xược!”
Nhưng nàng ở lại, trở thành “người hướng dẫn” bất đắc dĩ.
Ba nàng nghe tin, càng phức tạp.
Trần Thanh Vân: “Hắn từ chối cả Tiêu Vân Tuyết? Kiêu ngạo quá!”
Hứa Linh Nhi: “Hắn… mạnh hơn chúng ta nghĩ.”
Tô Băng Nghiên: “Ta muốn đấu với hắn!”
Cao trào báo thù đầu tiên.
Tô gia có kẻ thù cũ – Hắc Vân Tông tông chủ, võ tôn lục phẩm, từng giết cả nhà họ ngoại Tô Băng Nghiên.
Hắn đến thành Vân Hải đòi nợ cũ.
Lâm Thiên Vũ biết, quyết định ra tay.
Trong rừng cấm, hắn một mình đối đầu võ tôn lục phẩm.
Sấm sét ngập trời, một chiêu đánh bại!
Tô Băng Nghiên chứng kiến, kinh hãi: “Hắn… cứu ta?”
Nàng quỳ xuống: “Đa tạ ân công!”
Hắn cười: “Không cần quỳ. Ta là Lâm Thiên Vũ.”
Tô Băng Nghiên đỏ mặt: “Ngươi… vì sao cứu ta?”
Hắn: “Vì cô là vị hôn thê của ta.”
Tô Băng Nghiên từ đó thay đổi, bắt đầu để ý hắn.
Hai nàng kia biết, ghen tị: “Hắn thiên vị Tô Băng Nghiên?”
Hiểu lầm chồng chất.
Lâm Thiên Vũ tiếp tục thu bảo vật, tu vi lên Đại Võ Sư.
Tiêu Vân Tuyết ngày càng gần gũi, dạy hắn kiếm đạo, nhưng dần dần động lòng.
Drama tình cảm bắt đầu: bốn mỹ nhân vây quanh một phế vật nghịch thiên.
Một tháng sắp hết, Đại hội Võ Đạo đến gần.
Hắn đã sẵn sàng vả mặt cả thành.