Xuyên Không Thành Phế Vật Thiếu Gia: 99 Đạo Lôi Kiếp Phi Thăng, Cua Đổ Ba Vị Hôn Thê Kiêu Ngạo! - Phần 2: Lôi Vân Thụ Nở Hoa – Hiểu Lầm Chồng Chất
- Trang chủ
- Xuyên Không Thành Phế Vật Thiếu Gia: 99 Đạo Lôi Kiếp Phi Thăng, Cua Đổ Ba Vị Hôn Thê Kiêu Ngạo!
- Phần 2: Lôi Vân Thụ Nở Hoa – Hiểu Lầm Chồng Chất
Ba ngày sau “hủy hôn đại hội”, cả thành Vân Hải đều xôn xao về vụ cá cược của Lâm Thiên Vũ. Tin đồn lan truyền nhanh như lửa cháy rừng: phế vật Lâm gia ngông cuồng đặt cược với ba đại thiên kim, một tháng sau Đại hội Võ Đạo sẽ quyết định thắng thua.
Trong phủ Lâm gia, Lâm Chấn Thiên lo lắng đến bạc cả tóc. Ông gọi con trai độc nhất vào thư phòng, giọng nghiêm nghị:
“Thiên Vũ, con có biết mình đang làm gì không? Ba vị tiểu thư kia đều là thiên tài hiếm có. Trần Thanh Vân đã là Võ Đạo ngũ phẩm, kiếm pháp thông thần. Hứa Linh Nhi Tông Sư nhất phẩm, trí tuệ hơn người. Tô Băng Nghiên thì vừa đột phá Đại Võ Sư cửu đoạn. Một tháng… con lấy đâu ra tự tin?”
Lâm Thiên Vũ ngồi đối diện, thần sắc bình thản: “Cha, con tự biết mình làm gì. Cha chỉ cần tin con là đủ.”
Lâm Chấn Thiên thở dài: “Con thay đổi rồi. Từ ngày tỉnh lại sau hôn mê, con không còn là Thiên Vũ nhu nhược ngày trước nữa. Nhưng… con vẫn chưa bước vào Võ Đạo. Không đan điền, làm sao tu luyện?”
Hắn mỉm cười bí ẩn: “Con có cách của con.”
Ra khỏi thư phòng, Lâm Thiên Vũ gọi Tiểu Mai – nha hoàn trung thành nhất – theo mình ra hậu sơn.
“Tiểu Mai, chuẩn bị hành lý nhẹ. Ta đi khu rừng cấm phía tây thành ba ngày.”
Tiểu Mai hoảng hốt: “Tứ thiếu gia, rừng cấm nguy hiểm lắm! Có yêu thú cấp ba, cấp bốn, thậm chí nghe nói có Lôi Vân Thụ 81 năm mới nở hoa một lần! Người thường vào đó chỉ có đường chết!”
Hắn xoa đầu cô bé: “Yên tâm, ta sẽ về.”
Hắn không nói rằng chính Lôi Vân Thụ là mục tiêu đầu tiên. Quả thánh bên trong cây có thể tạm thời tái tạo đan điền, giúp hắn hấp thu tàn dư lôi kiếp trong biển ý thức. Đó là bước đầu tiên để nghịch thiên.
Cùng lúc đó, ba vị thiên kim cũng đang chuẩn bị.
Trần Thanh Vân cầm kiếm đứng giữa sân phủ, một kiếm chém ra, kiếm khí hóa thành bão tố cuốn bay lá rơi. Nàng nhíu mày: “Lâm Thiên Vũ… hắn thay đổi thật rồi. Ánh mắt đó, không giống kẻ yếu.”
Hứa Linh Nhi ngồi trong thư phòng, lật giở cổ thư: “Nghe nói Lôi Vân Thụ sắp nở. Nếu lấy được quả thánh, tu vi có thể tăng vọt. Một tháng sau Đại hội Võ Đạo, ta phải mạnh hơn nữa để… không thua cuộc cược ngu ngốc kia.”
Tô Băng Nghiên thì cười lạnh: “Quả thánh? Ta cũng cần. Để xem phế vật kia có dám đến không.”
Ba người không hẹn mà cùng hướng tới rừng cấm.
Ngày thứ tư, Lâm Thiên Vũ đã vào sâu trong rừng. Hắn tránh yêu thú bằng kinh nghiệm kiếp trước, đi thẳng đến trung tâm – nơi Lôi Vân Thụ mọc.
Cây cao trăm trượng, thân cây lấp lánh tia sét nhỏ, tán lá như mây đen cuồn cuộn. Hoa thánh chưa nở, nhưng đã tỏa linh khí kinh người.
Hắn ngồi xếp bằng dưới gốc cây, vận chuyển tàn dư lôi kiếp trong biển ý thức, hấp thu linh khí từ cây.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên.
Ba bóng dáng xinh đẹp xuất hiện: Trần Thanh Vân, Hứa Linh Nhi, Tô Băng Nghiên.
Ba người cũng giật mình khi thấy hắn.
Trần Thanh Vân rút kiếm: “Lâm Thiên Vũ? Ngươi đến đây làm gì? Tìm chết à?”
Hứa Linh Nhi nhíu mày: “Ngươi biết nơi này nguy hiểm thế nào không?”
Tô Băng Nghiên cười khẩy: “Phế vật cũng đòi lấy quả thánh? Đừng mơ.”
Lâm Thiên Vũ mở mắt, ánh sáng tím lóe lên trong đồng tử: “Ba vị cũng đến vì quả thánh? Hay lắm, cùng chờ xem cây chọn chủ nhân đi.”
Theo truyền thuyết, Lôi Vân Thụ sẽ chọn chủ nhân duyên phận. Người có duyên chạm vào, hoa sẽ nở, quả thánh tự rơi.
Nhiều cao thủ thành Vân Hải cũng đã tụ tập quanh rừng, chờ thời cơ.
Trưởng lão thủ cây – Vân lão – xuất hiện, giọng vang vọng: “Lôi Vân Thụ 81 năm mới nở một lần. Các vị trẻ tuổi dưới 28 tuổi có thể thử duyên phận. Người lớn tuổi dương khí suy, đừng phí công.”
Nhiều thiên tài bước lên thử, nhưng hoa không nở.
Trần Thanh Vân thử trước, kiếm khí rót vào cây – không phản ứng.
Hứa Linh Nhi dùng linh lực tinh thuần – vẫn im lặng.
Tô Băng Nghiên vận nội lực cuồng bạo – cây khẽ rung, nhưng hoa không nở.
Mọi người xôn xao: “Ba đại thiên kim cũng không được?”
Đến lượt Lâm Thiên Vũ.
Hắn bước lên, không dùng linh lực, chỉ đặt tay lên thân cây.
Oanh!
Sấm sét vang trời, mây đen cuồn cuộn, hoa thánh nở rộ trong chớp mắt! Quả thánh tím lấp lánh rơi xuống tay hắn.
Cả khu rừng im phăng phắc.
Trần Thanh Vân trợn mắt: “Không thể nào… hắn làm sao làm được?”
Hứa Linh Nhi thì thầm: “Hắn… không dùng chút linh lực nào.”
Tô Băng Nghiên cắn môi: “Chiếm hời của chúng ta!”
Vân lão kinh ngạc: “Lôi Vân Thụ chọn chủ! Tiểu hữu tiền đồ vô lượng!”
Lâm Thiên Vũ cầm quả thánh, cười nhạt: “May mắn thôi.”
Hắn chia quả làm bốn phần: một phần lớn cho mình, ba phần nhỏ đưa cho ba nàng.
“Ba vị cũng vất vả đến đây, mỗi người một phần.”
Trần Thanh Vân hừ lạnh: “Ta không cần đồ của ngươi!”
Hứa Linh Nhi do dự nhận: “Đa tạ.”
Tô Băng Nghiên nhận lấy, nhưng ánh mắt phức tạp.
Bỗng nhiên, một bóng đen lao ra – cao thủ ẩn núp muốn cướp quả!
Lâm Thiên Vũ phất tay, tia sét tím đánh bay kẻ kia, trọng thương tại chỗ.
Mọi người kinh hãi: “Hắn… có sức mạnh sấm sét? Nhưng không có đan điền?”
Ba nàng nhìn hắn bằng ánh mắt khác hẳn.
Trên đường về, Tô Băng Nghiên thì thầm với hai người kia: “Hắn… giấu rất sâu.”
Trần Thanh Vân nắm chặt kiếm: “Một tháng sau, ta muốn xem hắn còn giấu gì nữa.”
Hứa Linh Nhi mỉm cười: “Có lẽ… chúng ta đã hiểu lầm hắn.”
Còn Lâm Thiên Vũ trở về phủ, nuốt phần quả lớn nhất. Đan điền tạm thời tái tạo, hắn hấp thu tàn dư lôi kiếp, tu vi vọt lên Võ Đạo nhất phẩm!
Nhưng độc tình quỳ trong truyền thuyết rừng cấm cũng đã gieo vào người hắn và một người khác – người vô tình bị sét đánh trúng khi hắn ra tay.
Hiểu lầm đầu tiên bắt đầu: ba nàng nghĩ hắn chiếm hời, không biết hắn đã cứu họ khỏi cao thủ cướp quả.
Còn một bóng dáng khác trong rừng – một nữ kiếm khách lạnh lùng – bị sét đánh trúng, từ đó dây dưa ân oán với hắn.
Drama nghịch thiên ngày càng kịch tính.