Xuyên Không Thành Phế Vật Thiếu Gia: 99 Đạo Lôi Kiếp Phi Thăng, Cua Đổ Ba Vị Hôn Thê Kiêu Ngạo! - Phần 1: Lôi Kiếp Trùng Sinh – Phế Vật Thiếu Gia
- Trang chủ
- Xuyên Không Thành Phế Vật Thiếu Gia: 99 Đạo Lôi Kiếp Phi Thăng, Cua Đổ Ba Vị Hôn Thê Kiêu Ngạo!
- Phần 1: Lôi Kiếp Trùng Sinh – Phế Vật Thiếu Gia
Lâm Thiên Vũ mở mắt trong một cơ thể xa lạ, đầu óc ong ong như vừa bị vạn cân sét đánh. Ký ức cuối cùng của hắn là 99 đạo lôi kiếp cuồng bạo giáng xuống đỉnh đầu, xé nát nguyên thần, đánh tan thân xác. Hắn – lão tổ Huyền Thiên tông, tu vi sắp phi thăng tiên giới – đã thất bại trong một bước cuối cùng.
“Ông trời… ông chơi ta à?”
Hắn cố ngồi dậy, nhưng cơ thể yếu ớt như cành khô, không một tia linh lực nào. Trước mắt là căn phòng xa hoa nhưng lạnh lẽo, trên bàn khắc bốn chữ lớn: “Lâm gia tứ công tử”.
Ký ức của chủ nhân cũ ùa về như thủy triều.
Lâm gia – một trong tam đại gia tộc thành Vân Hải. Ba vị huynh trưởng đều là thiên tài tu luyện, hy sinh anh dũng ở biên giới chống Ma tộc. Chỉ còn lại Lâm Thiên Vũ – bẩm sinh không đan điền, không thể tu luyện, bị cả thành gọi là “phế vật số một”.
Hôm nay là ngày hắn từ biên giới trở về, thân mang trọng thương, hôn mê ba tháng. Ba vị thiên kim của Trần, Hứa, Tô gia – ba đại gia tộc còn lại – đang chờ ở đại sảnh để… hủy hôn.
“Hay lắm, xuyên không thành phế vật, còn bị ba vị hôn thê đến hủy hôn tập thể. Ông trời, ông muốn ta diễn vai nam phụ bị vả mặt à?”
Hắn cười lạnh, nhưng trong lòng lại dâng lên một cỗ chiến ý ngút trời. Kiếp trước hắn là lão tổ một tay che trời, giờ chỉ là phế vật? Vậy thì từ phế vật nghịch thiên trở thành thượng thần, để cả thiên hạ phải quỳ!
Cửa phòng bật mở, một nha hoàn nhỏ tên Tiểu Mai chạy vào, nước mắt lưng tròng: “Tứ thiếu gia, người tỉnh rồi! Lão gia bảo người mau đến đại sảnh, ba vị tiểu thư Trần, Hứa, Tô gia đang đợi!”
Lâm Thiên Vũ gật đầu, cố chống tay đứng dậy. Hắn nhìn vào gương đồng: khuôn mặt tuấn mỹ, mắt sâu thẳm, nhưng khí tức yếu ớt như ngọn nến trước gió.
“Được rồi, màn kịch đầu tiên – hủy hôn đại hội. Ta diễn.”
Đại sảnh Lâm gia.
Lâm lão gia – Lâm Chấn Thiên – ngồi chính giữa, sắc mặt tái nhợt. Ba vị thiên kim đứng phía dưới, mỗi người một vẻ đẹp kinh thành:
Trần Thanh Vân: lạnh lùng kiêu ngạo, tu vi Võ Đạo ngũ phẩm, kiếm khách thiên tài Trần gia.
Hứa Linh Nhi: dịu dàng thông tuệ, tu vi Tông Sư nhất phẩm, đệ nhất mỹ nhân thành Vân Hải.
Tô Băng Nghiên: mạnh mẽ quyết đoán, tu vi Đại Võ Sư cửu đoạn, vừa đột phá gần đây nhờ bảo vật gia truyền.
Ba người đồng thanh: “Tham kiến Lâm gia chủ.”
Lâm Chấn Thiên thở dài: “Ba cháu đến vì hôn ước của Thiên Vũ chứ gì?”
Trần Thanh Vân bước ra trước, giọng lạnh như băng: “Đúng vậy. Ba vị ca ca Lâm gia hy sinh anh dũng, chúng cháu vô cùng kính phục. Nhưng Lâm tứ công tử… bẩm sinh vô đan điền, không thể tu luyện. Hôn ước năm xưa vốn là vì liên minh gia tộc, nay tình hình đã khác…”
Hứa Linh Nhi tiếp lời, giọng dịu dàng nhưng kiên quyết: “Chúng cháu không muốn cô phụ Lâm gia, nhưng cũng không thể để hôn ước này trói buộc cả đời. Mong gia chủ thành toàn.”
Tô Băng Nghiên cười khẩy: “Nói trắng ra là hủy hôn. Lâm tứ công tử nếu có bản lĩnh, cứ vượt qua chúng cháu trong vòng một tháng tại Đại hội Võ Đạo thành Vân Hải. Nếu không… từ nay đường ai nấy đi.”
Lâm Chấn Thiên đau lòng muốn chết: “Các cháu… thật sự nhẫn tâm thế sao?”
Đúng lúc ấy, Lâm Thiên Vũ bước vào đại sảnh, thân hình gầy yếu nhưng bước chân vững vàng, ánh mắt sâu thẳm như vực xoáy.
Hắn mỉm cười nhàn nhạt: “Ba vị hôn thê đến hủy hôn? Hay lắm, ta đang định hủy đây.”
Cả sảnh im phăng phắc.
Trần Thanh Vân nhíu mày: “Ngươi nói gì?”
Lâm Thiên Vũ nhìn thẳng ba người: “Ta nói – hôn ước này, ta không cần nữa. Nhưng để công bằng, một tháng sau Đại hội Võ Đạo, nếu ta thắng bất kỳ ai trong ba người, người đó phải gả cho ta. Nếu ta thua… ba người muốn hủy thì hủy.”
Hứa Linh Nhi che miệng cười: “Lâm tứ công tử tự tin quá nhỉ? Ngươi còn chưa bước vào Võ Đạo.”
Tô Băng Nghiên lạnh lùng: “Được, ta nhận lời cược này. Một tháng sau, ta sẽ cho ngươi biết khoảng cách giữa thiên tài và phế vật là gì.”
Lâm Thiên Vũ cười lớn: “Tốt. Một tháng sau, ta chờ ba vị.”
Ra khỏi đại sảnh, Lâm Chấn Thiên đuổi theo: “Thiên Vũ, con điên rồi sao? Một tháng làm sao con bước vào Võ Đạo được?”
Hắn quay lại, ánh mắt kiên định: “Cha, con không điên. Con sẽ cho cả thành Vân Hải biết – phế vật cũng có ngày nghịch thiên.”
Tối đó, Lâm Thiên Vũ ngồi trong phòng, kiểm tra cơ thể. Không đan điền, kinh mạch yếu ớt, nhưng trong biển ý thức vẫn còn tàn dư sức mạnh lôi kiếp 99 đạo – thứ sức mạnh kinh thiên động địa mà kiếp trước hắn dùng để chống lại thiên kiếp.
“Chỉ cần tái tạo đan điền, ta có thể hấp thu lôi kiếp còn sót lại, trực tiếp phi thăng cũng không khó.”
Nhưng tái tạo đan điền cần Cửu Chuyển Linh Đan – chín loại bảo vật hiếm có trên đời.
Hắn cười lạnh: “Một tháng? Đủ rồi.”
Ngày hôm sau, thành Vân Hải xôn xao tin tức: Lâm gia phế vật ngông cuồng đặt cược với ba đại thiên kim.
Ba mỹ nhân trở về phủ riêng, mỗi người một tâm trạng.
Trần Thanh Vân nắm chặt kiếm: “Hắn nghĩ mình là ai? Một tháng? Ta sẽ nghiền nát ảo tưởng của hắn.”
Hứa Linh Nhi thở dài: “Hắn thay đổi rồi… ánh mắt đó, không giống phế vật.”
Tô Băng Nghiên cười khẩy: “Thay đổi thì sao? Vẫn là phế vật. Ta sẽ cho hắn biết thế nào là tuyệt vọng.”
Còn Lâm Thiên Vũ, đã bắt đầu hành trình nghịch thiên của riêng mình.
Hắn rời phủ, đi đến khu rừng cấm phía sau thành – nơi có truyền thuyết về “Lôi Vân Thụ” 81 năm mới nở hoa một lần.
“Quả thánh của Lôi Vân Thụ có thể tái tạo đan điền tạm thời. Bước đầu tiên – lấy nó.”
Hắn không biết rằng, ba vị hôn thê cũng đang hướng tới khu rừng ấy, vì cùng một mục đích.
Drama nghịch thiên chỉ vừa bắt đầu.