Vợ Cả Lật Ngược Thế Cờ: Từ Tay Trắng Đến Cướp Hết Tài Sản Của Chồng Ngoại Tình Và Tiểu Tam - Phần 4: Cao Trào Tại Tòa – Trùng Hôn, Phản Công Và Chiếc Hộp Pandora
- Trang chủ
- Vợ Cả Lật Ngược Thế Cờ: Từ Tay Trắng Đến Cướp Hết Tài Sản Của Chồng Ngoại Tình Và Tiểu Tam
- Phần 4: Cao Trào Tại Tòa – Trùng Hôn, Phản Công Và Chiếc Hộp Pandora
Sáu tháng sau khi tôi thắng kiện lần đầu, giấy triệu tập từ tòa án lại đến – lần này không phải từ ngân hàng hay chủ nợ, mà từ chính Trần Ngọc Linh.
Cô ta kiện Lý Tuấn Kiệt tội trùng hôn – kết hôn bất hợp pháp khi đã có vợ chồng.
Và tôi – với tư cách vợ hợp pháp – cũng bị liệt vào danh sách bị cáo, với lý do: “biết rõ hành vi trùng hôn nhưng dung túng và trục lợi”.
Một đòn đánh úp quá độc.
Trần Ngọc Linh không còn là người thứ ba kiên nhẫn chờ danh phận nữa. Sự oán hận, tuyệt vọng và tính toán lạnh lùng đã biến cô ta thành một con dao sắc bén, chĩa thẳng vào cả hai chúng tôi.
Bằng chứng cô ta nộp lên tòa dày đặc và chuyên nghiệp đến đáng sợ:
Hồ sơ sống chung: biên lai thuê nhà, hóa đơn sinh hoạt, lời khai hàng xóm, camera khu dân cư – chứng minh Lý Tuấn Kiệt sống với cô ta và hai đứa con như vợ chồng hợp pháp suốt 5 năm.
Giao dịch kinh tế: sao kê chuyển tiền lớn, mua nhà, mua xe, chi phí nuôi con – tất cả đều từ tài khoản Lý Tuấn Kiệt.
Thừa nhận của chính anh ấy: nhiều đoạn ghi âm trong cãi vã hoặc trò chuyện hàng ngày, anh ấy gọi cô ta là “vợ”, gọi con là “con chúng ta”.
Quan hệ xã hội: hồ sơ họp phụ huynh, khám thai, thậm chí ảnh gia đình đăng mạng xã hội (dù đã xóa nhưng cô ta lưu lại).
Còn tôi? Cô ta cáo buộc tôi biết hết nhưng im lặng, thậm chí dùng chuyện này để “tống tiền” trong đàm phán ly hôn – đòi nợ cao, đòi tài sản lớn.
Trong mắt tòa, cả ba chúng tôi đều là kẻ phá hoại hôn nhân.
Lý Tuấn Kiệt hoảng loạn gọi cho tôi ngay trong đêm: “Vy, cô ta điên rồi! Cô ta muốn kéo cả chúng ta xuống địa ngục!”
Tôi bình tĩnh: “Vậy anh định làm gì?”
Anh ấy không trả lời ngay, chỉ thở dốc: “Anh sẽ phản công. Cô ta cũng biết rõ anh đã có vợ mà vẫn chung sống và sinh con – đó là đồng phạm trùng hôn.”
Quả nhiên, tại phiên tòa, Lý Tuấn Kiệt không phủ nhận trùng hôn mà lật ngược tình thế.
Anh ấy nộp lên toàn bộ hồ sơ tôi từng thuê thám tử điều tra họ suốt 5 năm – hóa ra mọi lần tôi sắp chạm đến bằng chứng đều bị anh ấy phát hiện và chặn đứng bằng tiền.
Những công ty lập cho Trần Ngọc Linh, bất động sản mua cho nhà ngoại cô ta, xe cho anh trai cô ta – tất cả đều được che giấu quá hoàn hảo.
Nhưng đòn hiểm nhất là: anh ấy chứng minh Trần Ngọc Linh biết rõ anh ấy đã có vợ từ ngày đầu, nhưng vẫn cố tình chung sống và sinh con.
“Tội đồng phạm” – đủ để cô ta cũng lãnh hậu quả nặng.
Phiên tòa trở thành một vũng bùn đen ngòm. Cả ba chúng tôi đều lún sâu.
Trần Ngọc Linh cười lạnh trong phòng xử: “Tần Mặc… à không, Lý Tuấn Kiệt, tôi biết mình không thắng được. Tôi chỉ đang đánh cược: đến phút cuối, anh sẽ bảo vệ ai?”
Cô ta nhìn anh ấy, giọng khàn: “Xem ra tôi đoán đúng. 5 năm qua… cuối cùng vẫn trao nhầm người.”
Tôi ngồi đó, nhìn hai người họ cấu xé nhau, lòng không còn gợn sóng.
Tôi từng hận họ đến tận xương tủy, nhưng giờ chỉ thấy mệt mỏi.
Tôi đứng dậy, tự bào chữa lần cuối.
“Kính thưa quý tòa, tôi thừa nhận mình biết chuyện ngoại tình từ sớm. Nhưng tôi chọn im lặng không phải để dung túng, mà để bảo vệ con cái – tránh cảnh gia đình tan vỡ trước mặt chúng.”
“Tài sản tôi tích lũy đứng tên con cái là để đảm bảo tương lai cho chúng, không phải trục lợi.”
“Tôi đề nghị tòa xem xét: bị cáo chính là người phá vỡ hôn nhân, còn tôi chỉ là nạn nhân cố gắng giảm thiểu thiệt hại.”
Cuối cùng, tòa tuyên:
Lý Tuấn Kiệt tội trùng hôn – lĩnh án tù 2 năm (giảm nhẹ vì tự thú và bồi thường).
Trần Ngọc Linh đồng phạm – án treo 18 tháng, phạt tiền lớn.
Tôi vô tội – vì không có hành vi cố ý trục lợi từ tội phạm, chỉ là bảo vệ quyền lợi hợp pháp của con cái.
Nhưng phần quan trọng nhất: tòa buộc phân chia tài sản hôn nhân.
80% tài sản còn lại của Lý Tuấn Kiệt – bao gồm văn phòng luật sư, cổ phần công ty, tiền tiết kiệm còn sót – được chuyển cho tôi và các con.
Căn nhà cô ta đang ở cũng phải bán để bồi thường.
Trần Ngọc Linh trắng tay, chỉ còn hai đứa con và án tích.
Lý Tuấn Kiệt vào tù.
Còn tôi – nhận được giấy chứng nhận ly hôn cùng khối tài sản vượt xa tưởng tượng.
Tôi nộp đơn nghỉ việc tại văn phòng luật cũ, dùng phần tài sản ấy để mở văn phòng luật riêng – chuyên hỗ trợ phụ nữ trong các vụ ly hôn bất lợi.
Tôi bắt đầu livestream chia sẻ kinh nghiệm, tư vấn pháp lý miễn phí cho những người nội trợ bị phản bội.
Kênh của tôi nhanh chóng đạt hàng trăm nghìn follower.
Tôi gặp lại Lục Tề Nham – sếp cũ, người từng âm thầm giúp đỡ tôi rất nhiều.
Chúng tôi không vội vàng, chỉ chậm rãi bên nhau.
Nhưng tôi biết, mùa xuân thứ hai thực sự đã đến.
Còn Lý Tuấn Kiệt, từ trong tù, anh ấy gửi thư xin gặp.
Tôi đến thăm một lần cuối.
Anh ấy tiều tụy, tóc bạc trắng, mắt đỏ hoe: “Vy… anh hối hận rồi. Em có thể chờ anh không?”
Tôi lặng lẽ mở hộp nhung nhỏ, đeo chiếc nhẫn kim cương lên tay trái.
“Xin lỗi. Tôi đã bắt đầu cuộc sống mới rồi.”
Anh ấy run rẩy: “Là ai? Lục Tề Nham phải không?”
Tôi chỉ cười: “Không quan trọng nữa.”
Tôi đứng dậy, quay lưng bước đi.
Ngoài cửa tù, nắng ấm chan hòa.
Con cái tôi đang chờ – với bảy căn nhà đứng tên, tương lai rộng mở.
Còn tôi – cuối cùng cũng tự do.