Vợ Cả Lật Ngược Thế Cờ: Từ Tay Trắng Đến Cướp Hết Tài Sản Của Chồng Ngoại Tình Và Tiểu Tam - Phần 2: 30 Ngày Cân Nhắc – Tôi Bán Nhà Và Mua Nhà Đứng Tên Con
- Trang chủ
- Vợ Cả Lật Ngược Thế Cờ: Từ Tay Trắng Đến Cướp Hết Tài Sản Của Chồng Ngoại Tình Và Tiểu Tam
- Phần 2: 30 Ngày Cân Nhắc – Tôi Bán Nhà Và Mua Nhà Đứng Tên Con
Sau cuộc gặp với Trần Ngọc Linh, Lý Tuấn Kiệt càng trở nên lạnh lùng và xa cách hơn. Anh ấy về nhà muộn, đôi khi cả đêm không về. Nhưng tôi không còn quan tâm nữa. Tôi đã ngừng khóc từ lâu, ngừng hỏi “tại sao”, ngừng hy vọng anh ấy sẽ quay đầu.
30 ngày cân nhắc ly hôn theo luật định bắt đầu từ ngày anh ấy ký giấy ủy quyền chuyển nhượng hai căn nhà đứng tên chung.
Với anh ấy, đây là một cuộc giao dịch hời: hai căn nhà đổi lấy tự do và danh phận cho người tình cùng đứa con sắp chào đời.
Nhưng với tôi, 30 ngày ấy là khoảng thời gian quý giá nhất trong 19 năm hôn nhân.
Tôi bắt đầu hành động ngay lập tức.
Căn nhà đầu tiên – một căn chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố – được tôi rao bán khẩn cấp với giá thấp hơn thị trường 15%. Chỉ trong vòng một tuần, đã có người mua. Tiền về tài khoản nhanh chóng.
Lý Tuấn Kiệt gọi điện hỏi: “Em bán nhà rồi à? Tiền dùng để trả nợ chứ?”
Tôi trả lời ngọt ngào: “Ừ, em đang xử lý đây.”
Nhưng tôi không dùng đồng nào để trả nợ.
Thay vào đó, tôi dùng số tiền ấy – cộng thêm một phần tiền tiết kiệm còn sót lại – để mua ngay hai căn hộ mới, một căn đứng tên con gái lớn, một căn đứng tên con trai.
Cả hai căn đều mua bằng tiền mặt, không vay thêm, để tránh rủi ro.
Căn nhà thứ hai đứng tên chung cũng được bán chỉ trong 10 ngày sau đó. Tiền về, tôi tiếp tục mua thêm: một căn nữa cho con gái, một căn cho con trai.
Đến lúc này, con gái tôi đã có ba căn hộ đứng tên, con trai có hai căn. Tất cả đều là tài sản riêng của các con – pháp luật bảo vệ tài sản của người chưa thành niên rất nghiêm ngặt.
Khoản nợ hơn 4 triệu tệ kia vẫn là nợ chung vợ chồng, vì tôi đã chứng minh được chúng được vay để “phục vụ gia đình và con cái”.
Nhưng tôi đã ngừng trả nợ từ sáu tháng trước.
Tôi biết, sớm muộn ngân hàng và chủ nợ cũng sẽ kiện ra tòa. Và khi đó, Lý Tuấn Kiệt – với tư cách chồng hợp pháp – sẽ phải gánh trách nhiệm chính.
Tôi không vội ly hôn. Tôi cố tình kéo dài.
Lý Tuấn Kiệt sốt ruột gọi điện liên tục: “Vy, em ký đơn ly hôn đi. Anh cần danh phận cho con.”
Tôi luôn trả lời nhẹ nhàng: “Em đang suy nghĩ thêm. Chuyện lớn mà anh.”
Thực ra tôi đang bận rộn chạy đôn chạy đáo: gặp chủ nợ để hòa giải, kéo dài thời gian trả nợ, trì hoãn mọi thứ có thể.
Tôi cần chờ đến khi tòa án chính thức phán quyết về khoản nợ chung.
Trong lúc đó, tôi vô tình lướt qua tài khoản mạng xã hội của Trần Ngọc Linh. Cô ta đăng ảnh bụng bầu, caption ngọt ngào: “Bảo bối sắp chào đời rồi, chồng yêu nhất định sẽ tặng con món quà gặp mặt tuyệt vời nhất.”
Món quà ấy, tôi hiểu rõ – chính là danh phận “con nhà Lý Tuấn Kiệt”.
Nhưng họ sẽ phải thất vọng.
Vì lúc này, trong tay tôi đã có giấy triệu tập của tòa án.
Ngân hàng và các chủ nợ đã chính thức kiện đòi nợ.
Tôi bình tĩnh chuẩn bị hồ sơ: giấy đăng ký kết hôn, chứng cứ các khoản vay dùng cho gia đình, hóa đơn học phí con cái, chi phí sinh hoạt…
Tất cả đều chứng minh: đây là nợ chung vợ chồng.
Dù tôi không trả nổi, Lý Tuấn Kiệt – chồng tôi – hoàn toàn có nghĩa vụ trả thay.
Tôi không sợ bị đưa vào danh sách mất tín dụng. Tôi đã chuẩn bị tâm lý từ lâu.
Còn Lý Tuấn Kiệt, anh ấy sẽ phải đối mặt với áp lực tài chính khổng lồ – đúng vào lúc Trần Ngọc Linh sắp sinh.
Tôi không xuất hiện ở cục dân chính vào ngày hẹn làm thủ tục ly hôn.
Lý Tuấn Kiệt gọi điện điên cuồng: “Hạ Vy, em đâu rồi? Sao em không đến?”
Tôi bình thản: “Em thay đổi ý định rồi. Tình cảm vợ chồng chưa rạn nứt, em không đồng ý ly hôn.”
Anh ấy gào lên trong điện thoại: “Em điên rồi à? Em muốn gì nữa?”
Tôi chỉ cười: “Em muốn anh giữ lời hứa làm cha, làm chồng. Đó là tất cả.”
Theo luật, nếu một bên không đồng ý ly hôn, bên kia phải chứng minh sống ly thân ít nhất hai năm mới được kiện ly hôn đơn phương.
Hai năm – đủ để tôi làm rất nhiều việc.
Đầu tiên, tôi chuyển nhà, cắt liên lạc hoàn toàn với Lý Tuấn Kiệt. Anh ấy tìm không ra tôi, cũng không biết các căn nhà mới đứng tên con cái ở đâu.
Không lâu sau, Trần Ngọc Linh sinh con – một bé trai kháu khỉnh.
Nhưng niềm vui ấy không kéo dài.
Ngay khi cô ta còn trong bệnh viện, Lý Tuấn Kiệt nhận được thông báo thi hành án từ tòa án: anh ấy phải trả toàn bộ khoản nợ chung vợ chồng – hơn 4 triệu tệ.
Anh ấy gọi cho tôi, giọng hoảng loạn: “Chuyện này là sao? Tại sao tòa án lại tìm anh?”
Tôi bình thản: “Em hết tiền trả nợ rồi thôi.”
“Khoản tiền bán nhà đâu?”
“Bị người đàn ông bên ngoài lừa hết rồi.”
Đầu dây bên kia im bặt.
Tôi tiếp tục: “Anh từng bị phụ nữ trẻ làm mê muội, thì em cũng có quyền chứ.”
Anh ấy gào lên: “Hạ Vy, Ngọc Linh đang sinh, tình hình rất cấp bách. Em đừng đùa nữa, mau trả tiền đi!”
Tôi thở dài: “Em thật sự không có tiền. Em chỉ muốn giữ tình cảm 19 năm, không muốn ly hôn thôi.”
“Em sống chết không chịu ly hôn chỉ để trả thù anh?”
“Không hẳn. Em chỉ thấy… tình cảm lâu năm, sao nói dứt là dứt được.”
Lý Tuấn Kiệt gần như phát điên: “Em nằm mơ đi!”
Tôi cúp máy.
Thực ra, lúc này con cái tôi đã có năm căn nhà đứng tên.
Cuộc sống của tôi bắt đầu ổn định, nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Tôi đưa con gái đi du học Anh – trường danh tiếng, học phí đắt đỏ.
Con trai thì sống cùng tôi trong một căn nhà mới, an toàn và ấm cúng.
Không còn người đàn ông phản bội bên cạnh, tôi lần đầu tiên cảm nhận được sự bình yên thực sự.
Nhưng tôi biết – đây chưa phải kết thúc.
Lý Tuấn Kiệt và Trần Ngọc Linh vẫn đang vật lộn với khoản nợ khổng lồ.
Họ sẽ phải chạy vạy khắp nơi, bán tài sản, vay mượn thêm.
Còn tôi, tôi đang tính toán mua căn nhà thứ sáu.
Bên họ hàng nhà tôi vẫn chưa biết chuyện, vẫn còn nhiều người sẵn lòng “giúp đỡ”.
Tôi sẽ tiếp tục vay, tiếp tục mua nhà đứng tên con.
Vì tôi hiểu rõ: đứng trước tiền bạc và quyền lợi, tình yêu mong manh đến mức nào.
Và giờ đây, tôi mới là người nắm giữ quyền lực.