Từ Khu Ổ Chuột Đến Thủ Khoa Bắc Đại: Học Bá Lạnh Lùng Lật Đổ Gia Tộc Nhà Giàu - Phần 6
Năm 2026 khép lại với những cơn gió lạnh cuối thu Bắc Kinh, và tôi – Lâm Vy – bước vào năm cuối đại học với một tâm thế hoàn toàn khác. Không còn là cô gái mồ côi chỉ biết cắm đầu vào sách vở, mà là một sinh viên xuất sắc, cổ đông Đường Thị, và sắp trở thành người vợ của Đường Phong – không phải vì hôn ước cũ, mà vì chúng tôi đã chọn nhau.
Hôn lễ diễn ra vào một ngày mùa xuân năm 2027, không rình rang, không mời báo chí, chỉ có khoảng 50 người thân thiết: Đường lão gia, vài cổ đông lớn Đường Thị, các giáo sư hướng dẫn của tôi ở Bắc Đại, và một nhóm bạn học cũ từ trường附属 – những người từng chứng kiến hành trình của tôi từ lớp thường lên lớp chọn. Không có mặt Hàn gia. Họ đã biến mất khỏi vòng tròn xã hội Bắc Kinh từ lâu, sống lặng lẽ ở một thị trấn nhỏ phía nam.
Lễ cưới được tổ chức tại một biệt thự nhỏ ven hồ Yuantou, nơi Đường Phong từng mua làm nơi ở riêng khi tiếp quản Đường Thị. Không hoa tươi nhập khẩu, không váy cưới đắt đỏ, chỉ có một bộ áo dài trắng giản dị tôi tự chọn, và anh mặc vest đen cắt may tinh tế. Chúng tôi trao nhẫn dưới tán cây anh đào đang nở, không lời thề dài dòng, chỉ một câu đơn giản:
“Từ nay, chúng ta cùng nhau xây dựng tương lai.”
Đám cưới kết thúc sớm. Chúng tôi không đi tuần trăng mật ngay, vì cả hai đều bận rộn. Tôi tiếp tục nghiên cứu tại phòng thí nghiệm Bắc Đại, còn anh tất bật với các thương vụ quốc tế của Đường Thị.
Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi không phải kiểu lãng mạn phim ảnh. Không hoa, không quà bất ngờ, không những buổi hẹn hò dưới ánh đèn đường. Nhưng có những khoảnh khắc rất riêng:
Mỗi sáng, anh pha cà phê đen cho tôi trước khi tôi vào phòng thí nghiệm. Tôi pha trà xanh cho anh trước khi anh vào họp.
Khi tôi thức khuya tính toán mô hình lượng tử, anh ngồi bên cạnh đọc báo cáo tài chính, thỉnh thoảng hỏi một câu: “Cô có cần dữ liệu thực nghiệm từ phòng lab của Đường Thị không?”
Khi anh căng thẳng vì một thương vụ lớn, tôi lặng lẽ đặt một đĩa trái cây cắt sẵn lên bàn làm việc, kèm mẩu giấy: “Ăn đi, dùng não nhiều hao năng lượng.”
Chúng tôi không cần lời yêu thương sến súa. Sự hiện diện của nhau đã là đủ.
Năm 2028, tôi bảo vệ luận văn tiến sĩ sớm hơn dự kiến. Đề tài: “Mô hình lượng tử mới cho tính toán quang học lượng tử tốc độ cao”. Giáo sư hướng dẫn – người từng đoạt Nobel – khen ngợi: “Vy, em đã đi trước thời đại ít nhất 10 năm.”
Tôi được mời làm giảng viên trẻ nhất lịch sử khoa Vật lý Bắc Đại, đồng thời nhận giải thưởng khoa học quốc gia trẻ tuổi nhất Trung Quốc.
Cùng năm, Đường Thị mở rộng sang lĩnh vực công nghệ lượng tử, thành lập công ty con “Phong Vy Tech” – mang tên chúng tôi. Tôi là cố vấn khoa học, anh là chủ tịch. Chúng tôi bắt đầu hợp tác chặt chẽ hơn: anh cung cấp vốn và mạng lưới, tôi cung cấp ý tưởng và nghiên cứu.
Tháng 10 năm 2028, tôi phát hiện mình mang thai. Chúng tôi không lập kế hoạch, nhưng khi biết tin, cả hai đều im lặng một lúc lâu.
Anh ôm tôi từ phía sau, giọng trầm: “Cô muốn giữ không?”
Tôi quay lại, nhìn anh: “Giữ. Nhưng tôi không muốn nghỉ nghiên cứu.”
Anh gật đầu: “Tôi sẽ sắp xếp. Cô cứ làm việc cô thích, tôi lo phần còn lại.”
Con gái chúng tôi sinh vào mùa hè 2029, đặt tên là Đường Minh Vy – “Minh” nghĩa là sáng sủa, “Vy” là tên tôi. Cô bé thừa hưởng đôi mắt sâu thẳm của cha và nụ cười nhẹ của mẹ. Từ nhỏ, cô bé đã thích ngồi trong phòng thí nghiệm của tôi, cầm những mô hình lượng tử nhỏ xíu, hỏi: “Mẹ ơi, sao hạt photon lại bay nhanh thế?”
Tôi cười: “Vì nó không bị ràng buộc, giống như mẹ ngày xưa.”
Đường Phong trở thành một người cha tận tụy theo cách rất riêng: anh tự tay xây một phòng thí nghiệm mini trong nhà cho con gái, mua sách khoa học thiếu nhi, và mỗi tối kể chuyện về các định luật vật lý thay vì cổ tích.
Năm 2030, Phong Vy Tech ra mắt sản phẩm đầu tiên: chip lượng tử đầu tiên do Trung Quốc tự sản xuất, độ ổn định cao gấp 5 lần công nghệ Mỹ. Thị trường quốc tế chấn động. Đường Thị tăng trưởng gấp đôi giá trị trong một năm.
Tôi được mời làm diễn giả chính tại hội nghị khoa học thế giới ở Geneva. Khi đứng trên sân khấu, nhìn xuống hàng nghìn nhà khoa học, tôi nhớ lại căn gác xép nóng như lò ở khu ổ chuột, nơi tôi từng cày đề thi đến kiệt sức.
Tôi kết thúc bài phát biểu bằng một câu: “Kiến thức không phải thứ để sở hữu, mà để chia sẻ. Tôi từng không có gì, nhưng nhờ kiến thức, tôi có tất cả.”
Khi trở về nhà, Đường Phong đang chờ ở sân bay với Minh Vy. Cô bé chạy ùa vào lòng tôi: “Mẹ ơi, con xem mẹ trên TV rồi! Mẹ là siêu anh hùng!”
Tôi cười, ôm con chặt hơn.
Đường Phong thì thầm bên tai: “Cô là siêu anh hùng của chúng tôi.”
Năm 2035, Phong Vy Tech trở thành tập đoàn công nghệ lượng tử hàng đầu thế giới. Tôi được bầu vào Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc – thành viên trẻ nhất lịch sử.
Chúng tôi chuyển đến một ngôi nhà lớn hơn ở ngoại ô Bắc Kinh, có vườn cây và hồ nước. Mỗi cuối tuần, gia đình ba người cùng nhau dã ngoại, Minh Vy chạy nhảy, Đường Phong và tôi ngồi bên nhau, nhìn con gái.
Có lần Minh Vy hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ và bố yêu nhau?”
Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, rồi cả hai cùng cười.
Tôi trả lời con: “Vì chúng ta phù hợp. Và vì chúng ta cùng nhau xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.”
Đường Phong nắm tay tôi, siết nhẹ.
Câu chuyện của tôi kết thúc ở đây – không phải kết thúc thật sự, vì cuộc đời còn dài.
Nhưng tôi biết, từ một cô gái mồ côi cày đề thi trong căn gác xép, tôi đã đi đến nơi mà không ai từng nghĩ có thể đến.
Tôi không còn là Lâm Vy – cô bé khu ổ chuột.
Tôi là Lâm Vy – thủ khoa, nhà khoa học, vợ, mẹ, và người đã chứng minh rằng: chỉ cần bạn có thực lực, không gì có thể ngăn cản bạn.
Hoàn.