Từ Khu Ổ Chuột Đến Thủ Khoa Bắc Đại: Học Bá Lạnh Lùng Lật Đổ Gia Tộc Nhà Giàu - Phần 5
Ngày công bố điểm thi đại học năm 2026 rơi vào một buổi sáng tháng 7 oi bức ở Bắc Kinh. Tôi không tra điểm ngay. Tôi dành cả ngày hôm trước để dọn dẹp căn hộ penthouse: xếp gọn toàn bộ chồng đề thi ba năm qua vào thùng carton, lau sạch bàn học, đóng gói sách vở gửi về cô nhi viện cũ – nơi tôi từng lớn lên – để các em nhỏ sau này có thể dùng.
Đúng 9 giờ sáng, tôi mở máy tính, truy cập trang web chính thức của Bộ Giáo dục. Đường Phong ngồi bên cạnh, tay cầm hai cốc cà phê đá, không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát.
Tôi nhập số báo danh.
Màn hình hiện ra:
Tổng điểm: 748/750
Toán: 150/150
Lý: 150/150
Hóa: 150/150
Văn: 148/150
Anh: 150/150
Sinh: Điểm thưởng Olympic quốc gia +20
Xếp hạng: Thủ khoa toàn quốc năm 2026.
Tôi nhìn con số một lúc lâu, không cười, không khóc. Chỉ thấy nhẹ nhõm, như vừa trút bỏ một tảng đá nặng trĩu suốt mười mấy năm.
Đường Phong đặt cốc cà phê xuống, giọng trầm: “Chúc mừng, thủ khoa Lâm.”
Tôi quay sang anh: “Cảm ơn. Giờ đến lượt quà của anh rồi đấy.”
Anh nhếch môi: “Tối nay.”
Tin tức tôi trở thành thủ khoa toàn quốc lan truyền nhanh hơn cả dự đoán. Chỉ trong vòng hai giờ, Weibo, Douyin, các diễn đàn giáo dục bùng nổ. Hashtag #ThủKhoaToànQuốcLâmVy lên top 1 hot search. Hàng loạt bài báo đăng ảnh tôi – ảnh từ lễ trao giải Olympic, ảnh lúc nhận học bổng cấp quốc gia, thậm chí ảnh cũ thời còn mặc đồng phục trường công lập cũ kỹ.
Truyền thông gọi tôi là “cô bé Lọ Lem học bá”, “thiếu nữ từ khu ổ chuột chinh phục Bắc Đại”. Tôi không thích những mỹ từ đó, nhưng tôi cũng không bác bỏ. Cứ để họ viết. Thành tích đã nói thay tất cả.
Chiều hôm đó, Hàn Thiên Minh gọi điện. Lần đầu tiên sau nhiều tháng.
Giọng ông ta khàn khàn, mệt mỏi: “Vy… chúc mừng con. Con làm tốt lắm.”
Tôi im lặng.
Ông ta tiếp: “Ba biết trước đây gia đình đã đối xử không công bằng với con. Giờ con đã thành công, ba chỉ mong… con có thể quay về nhận tổ quy tông. Hàn gia sẽ công khai thân phận của con, tổ chức tiệc mừng long trọng, bù đắp tất cả những năm tháng…”
Tôi cắt lời: “Không cần. Tôi họ Lâm, không phải họ Hàn. Và tôi không cần bù đắp từ những người chỉ nhớ đến tôi khi tôi có giá trị.”
Cúp máy.
Tối đó, Đường Phong đưa tôi đến một nhà hàng riêng trên tầng thượng tòa tháp cao nhất Bắc Kinh – nơi chỉ dành cho thành viên VIP và phải đặt trước nửa năm. Toàn bộ tầng thượng được bao trọn, không một bóng khách lạ.
Bàn ăn đặt giữa sân thượng ngoài trời, ánh đèn thành phố lung linh dưới chân, gió đêm mát lành.
Anh đưa tôi một hộp quà nhỏ bọc giấy đen.
Mở ra: bên trong là một chiếc USB đen bóng và một tập tài liệu mỏng.
Tôi nhướng mày.
Anh giải thích: “Quà thứ nhất: toàn bộ dữ liệu nội bộ dự án Vĩnh Định New City mà cô từng phân tích. Giờ dự án đã chính thức hủy giai đoạn 2, Hàn Thị mất trắng 18 tỷ. Đây là bằng chứng cuối cùng – nếu một ngày nào đó cô muốn kết thúc hoàn toàn, chỉ cần gửi cho cơ quan thuế vụ.”
Tôi gật đầu, cất USB.
“Quà thứ hai,” anh đẩy tập tài liệu sang. “Hợp đồng cổ phần. Tôi đã thuyết phục ông nội chuyển 5% cổ phần Đường Thị sang tên cô. Không phải quà tặng, mà là phần thưởng cho những gì cô đã làm ở đại hội cổ đông. Từ giờ, cô là cổ đông chính thức của Đường Thị.”
Tôi lật tài liệu: con dấu đỏ, chữ ký của Đường lão gia, giá trị ước tính… hơn 30 tỷ nhân dân tệ.
Tôi nhìn anh: “Anh điên à? Tôi chưa đủ 20 tuổi, chưa từng học quản trị kinh doanh.”
Anh cười nhẹ: “Tôi tin cô. Và đây không phải bố thí. Cô xứng đáng.”
Tôi im lặng một lúc, rồi đẩy tập tài liệu về: “Tôi nhận USB. Còn cổ phần… để sau. Khi tôi tốt nghiệp Bắc Đại, tự tay kiếm được vị trí đó, tôi sẽ nhận.”
Anh không ép, chỉ gật đầu: “Tùy cô.”
Bữa tối kết thúc trong yên lặng dễ chịu. Khi về, anh dừng xe ở một con phố quen thuộc – khu ổ chuột cũ nơi tôi từng sống.
Tôi ngạc nhiên: “Sao lại đến đây?”
Anh chỉ tay ra ngoài: “Quà thứ ba.”
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, một tấm biển mới tinh được dựng lên trước cô nhi viện cũ: “Trung tâm học bổng Lâm Vy – hỗ trợ trẻ em mồ côi và khó khăn theo đuổi giấc mơ đại học.”
Bên trong sân, các em nhỏ đang reo hò quanh một thư viện mới xây, kệ sách đầy ắp, máy tính mới tinh, và một tấm bảng lớn: “Do thủ khoa toàn quốc Lâm Vy tài trợ toàn bộ.”
Tôi đứng chết lặng.
Anh nói khẽ: “Tôi dùng tên cô lập quỹ từ thiện. Toàn bộ lợi nhuận từ một dự án nhỏ của Đường Thị sẽ đổ vào đây hàng năm. Cô không cần quản lý, chỉ cần thỉnh thoảng về thăm các em.”
Tôi quay sang anh, lần đầu tiên mắt hơi cay: “Cảm ơn.”
Anh lắc đầu: “Không cần cảm ơn. Cô xứng đáng có một nơi để trở về.”
Tháng 8, tôi chính thức nhập học Bắc Đại – khoa Vật lý lý thuyết, ngành hot nhất trường.
Ngày khai giảng, tôi mặc áo cử nhân giản dị, ba lô cũ vẫn là chiếc ba lô ngày xưa, bước qua cổng chính Bắc Đại dưới hàng cây ngô đồng xanh mướt.
Truyền thông lại ùa đến, đèn flash chớp liên hồi. Hiệu trưởng Bắc Đại đích thân ra đón, bắt tay tôi trước ống kính: “Chào mừng thủ khoa toàn quốc năm 2026!”
Tôi chỉ cười nhẹ, không phát biểu dài dòng.
Đường Phong đứng ở góc xa, không lên tiếng, chỉ giơ tay ra hiệu chúc mừng.
Cuộc sống đại học bắt đầu: giảng đường rộng lớn, giáo sư danh tiếng thế giới, bạn bè từ khắp nơi trên đất nước – những người xuất sắc không kém gì tôi.
Tôi không còn là “cô bé Lọ Lem” nữa. Tôi là Lâm Vy – thủ khoa, cổ đông tiềm năng, người sáng lập quỹ học bổng mang tên mình.
Hàn gia cuối cùng cũng sụp đổ hoàn toàn vào cuối năm 2026. Hàn Thiên Minh tuyên bố phá sản, biệt thự bị tịch thu, bà Hàn và Hàn Ngọc chuyển về một căn hộ nhỏ ở ngoại ô. Hàn Lãng đỗ một trường đại học hạng hai, làm việc bán thời gian để trang trải học phí.
Không ai nhắc đến họ nữa.
Còn tôi và Đường Phong… liên minh của chúng tôi vẫn tiếp tục, nhưng dần thay đổi chất.
Chúng tôi không còn chỉ là đối tác.
Có những buổi tối anh chở tôi về ký túc xá sau giờ học nhóm muộn, dừng xe dưới tán cây, nói vài câu vu vơ về một định lý mới hay một thương vụ sắp tới.
Có lần tôi bị cảm vì thức khuya ôn thi giữa kỳ, anh mang cháo hành đến tận phòng, ngồi ngoài hành lang đợi tôi ăn xong mới về.
Có lần tôi thắng giải nghiên cứu sinh viên xuất sắc năm nhất, anh gửi hoa – không bó hoa to, chỉ một nhành lan trắng đơn giản đặt trên bàn học với mẩu giấy: “Tiếp tục.”
Chúng tôi không nói lời yêu, không hẹn hò kiểu phim ảnh. Nhưng ai cũng hiểu, giữa hai người lý trí đến lạnh lùng như chúng tôi, tình cảm đang lớn dần theo cách rất riêng.
Năm thứ hai đại học, tôi bắt đầu tham gia dự án nghiên cứu vật lý lượng tử thực sự với giáo sư hướng dẫn – người từng đoạt giải Nobel vật lý năm 2018. Đồng thời, tôi nhận lời ngồi vào hội đồng quản trị Đường Thị với vai trò cố vấn trẻ tuổi nhất lịch sử tập đoàn.
Cuộc sống bận rộn, nhưng tôi vẫn giữ thói quen cũ: mỗi tháng về thăm trung tâm học bổng Lâm Vy một lần, dạy các em nhỏ cách giải đề thi, kể cho chúng nghe rằng chỉ cần cố gắng, bất cứ ai cũng có thể thay đổi số phận.
Năm thứ ba, tôi công bố công trình nghiên cứu đầu tiên trên tạp chí Nature – một bài báo về mô hình lượng tử mới giải thích hiện tượng rối lượng tử ở khoảng cách xa. Tên tôi xuất hiện trên các headlines quốc tế: “Nữ sinh viên 21 tuổi Trung Quốc làm chấn động giới vật lý”.
Đường Phong là người đầu tiên gọi điện chúc mừng, giọng hiếm hoi có chút tự hào: “Tôi biết cô sẽ làm được.”
Cùng năm đó, anh chính thức tiếp quản Đường Thị từ tay Đường lão gia, trở thành chủ tịch trẻ nhất lịch sử tập đoàn.
Chúng tôi bắt đầu xuất hiện cùng nhau ở các sự kiện lớn – không phải với tư cách “vị hôn phu – vị hôn thê” nữa, mà là hai cá nhân xuất sắc đứng ngang hàng.
Hôn ước cũ giữa hai gia tộc đã bị hủy từ lâu, nhưng không ai ép chúng tôi phải kết hôn vì lợi ích nữa.
Chúng tôi tự quyết định tương lai của chính mình.
Năm cuối đại học, tôi nhận lời mời làm nghiên cứu sinh tiến sĩ tại MIT kiêm học bổng toàn phần, nhưng tôi từ chối. Tôi chọn ở lại Bắc Đại, tiếp tục dự án mà mình đam mê, và xây dựng một phòng thí nghiệm riêng với sự tài trợ từ Đường Thị.
Ngày tốt nghiệp, tôi đứng trên sân khấu nhận bằng cử nhân loại xuất sắc, phát biểu thay mặt sinh viên toàn trường.
Tôi không nói về hành trình từ khu ổ chuột đến Bắc Đại.
Tôi chỉ nói một câu đơn giản:
“Kiến thức là sức mạnh duy nhất không ai có thể cướp đi của bạn. Hãy học, để tự do.”
Dưới sân khấu, Đường Phong đứng ở hàng đầu, vỗ tay lâu nhất.
Tối hôm đó, anh đưa tôi trở lại sân thượng năm xưa – nơi anh tặng quà thủ khoa.
Lần này không có bàn ăn, chỉ có gió đêm và ánh đèn thành phố.
Anh lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ.
Mở ra: một chiếc nhẫn bạch kim đơn giản, mặt nhẫn khắc một công thức vật lý – phương trình Dirac, biểu tượng của vật lý lượng tử hiện đại.
Anh quỳ một chân, giọng trầm nhưng chắc chắn:
“Lâm Vy, cô có đồng ý làm bạn đời của tôi không? Không vì gia tộc, không vì lợi ích, chỉ vì chúng ta phù hợp với nhau – ở mọi phương diện.”
Tôi nhìn anh lâu.
Rồi tôi mỉm cười, đưa tay ra:
“Đồng ý. Nhưng với một điều kiện: chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một quỹ nghiên cứu khoa học lớn nhất Trung Quốc, dành cho những tài năng trẻ không có điều kiện.”
Anh đeo nhẫn vào tay tôi, đứng dậy: “Thành giao.”
Chúng tôi không hôn nhau dưới ánh đèn flash hay pháo hoa.
Chỉ nắm tay, nhìn ra Bắc Kinh rực rỡ về đêm.
Từ một cô gái mồ côi ở khu ổ chuột, tôi đã đi một chặng đường dài.
Và giờ đây, tôi biết: tương lai còn dài hơn nữa.
Nhưng tôi không sợ.
Vì tôi đã có thực lực.
Và có người đứng bên cạnh tôi, ngang tầm, không trên, không dưới.