Từ Khu Ổ Chuột Đến Thủ Khoa Bắc Đại: Học Bá Lạnh Lùng Lật Đổ Gia Tộc Nhà Giàu - Phần 4
Ba ngày sau Tết, tôi hoàn thành báo cáo mà Đường Phong yêu cầu. Không phải một bản phân tích tài chính thông thường, mà là một quả bom hẹn giờ được gói bọc trong ngôn ngữ chuyên nghiệp, số liệu chính xác và lập luận sắc bén.
Tập tài liệu dày 48 trang, tiêu đề đơn giản: “Phân tích rủi ro tiềm ẩn trong dự án liên doanh bất động sản Vĩnh Định New City giữa Hàn Thị và Đường Thị”.
Trong đó, tôi chỉ ra bốn vấn đề chí mạng mà Hàn Thiên Minh cố tình che giấu:
Hàn Thị đã thế chấp 70% cổ phần dự án cho ngân hàng ngoại để vay vốn ngắn hạn, vi phạm thỏa thuận chia sẻ rủi ro 50-50 với Đường Thị.
Khu đất Vĩnh Định New City có nguy cơ bị thu hồi một phần do tranh chấp quy hoạch với chính quyền quận Hà Điền – thông tin mà Hàn Thị mua chuộc để ém nhẹm.
Báo cáo môi trường của dự án bị làm giả: nồng độ kim loại nặng trong đất cao gấp ba lần tiêu chuẩn, đủ để cơ quan chức năng dừng thi công bất cứ lúc nào.
Hàn Thị đang âm thầm chuyển lợi nhuận dự án sang công ty con ở nước ngoài để trốn thuế – bằng chứng là các giao dịch chuyển khoản mờ ám mà Đường Phong cung cấp dữ liệu thô.
Tôi kết luận bằng một câu nhẹ nhàng nhưng chết người: “Nếu Đường Thị tiếp tục hợp tác theo điều khoản hiện tại, rủi ro tài chính ước tính lên đến 42 tỷ nhân dân tệ, tương đương 28% giá trị vốn hóa thị trường hiện tại.”
Tôi gửi file qua email mã hóa cho Đường Phong lúc 3 giờ sáng. Anh trả lời chỉ một dòng: “Hoàn hảo. Chuẩn bị váy.”
Ngày đại hội cổ đông Đường Thị diễn ra vào một buổi sáng tháng 3 lạnh giá, tại hội trường lớn nhất trụ sở Đường Thị ở trung tâm Bắc Kinh. Hơn 300 cổ đông, đại diện ngân hàng, truyền thông tài chính được mời chọn lọc, tất cả đều có mặt.
Tôi mặc một bộ vest đen cắt may theo số đo mà Đường Phong gửi thợ riêng đến tận nhà – không cầu kỳ, không lòe loẹt, chỉ vừa vặn và sắc nét. Tóc buộc cao gọn gàng, không trang sức, chỉ đeo kính gọng mỏng. Tôi không muốn trông như “vị hôn thê xinh đẹp”, tôi muốn trông như một người có thể ngồi vào bàn đàm phán và khiến đối phương toát mồ hôi.
Khi tôi bước vào hội trường cùng Đường Phong, không khí im lặng trong ba giây. Sau đó là tiếng xì xào lan tỏa.
“Ai vậy?”
“Nghe nói là vị hôn thê thật sự của Đường thiếu…”
“Không phải Hàn Ngọc à?”
“Suỵt, đừng nhắc, Hàn Ngọc giờ đang ở Thụy Sĩ trị liệu tâm lý đấy.”
Đường Phong dẫn tôi ngồi ở hàng ghế đầu dành cho ban lãnh đạo. Ông nội anh – Đường lão gia, người nắm 28% cổ phần lớn nhất – ngồi chính giữa, ánh mắt sắc như dao quét qua tôi rồi dừng lại ở Đường Phong, đầy nghi ngờ.
Hàn Thiên Minh cũng có mặt, với tư cách đối tác chiến lược. Ông ta ngồi cách tôi ba ghế, mặt tái mét khi thấy tôi xuất hiện.
Đại hội bắt đầu bằng báo cáo thường niên. Đường Phong lên sân khấu trình bày tình hình kinh doanh năm vừa qua – doanh thu tăng 18%, lợi nhuận ròng tăng 15%, cổ phiếu tăng 22%. Tiếng vỗ tay vang dội.
Sau đó là phần thảo luận dự án lớn nhất năm: Vĩnh Định New City.
Một cổ đông lớn – chú ba của Đường Phong, Đường Viễn – đứng dậy, giọng ôn tồn nhưng đầy ý đồ: “Tôi đề nghị xem xét lại hôn ước với Hàn gia. Hiện tại đại tiểu thư Hàn Ngọc đang… không ổn định sức khỏe. Chúng ta cần một người thừa kế phu nhân đáng tin cậy hơn để đảm bảo liên minh lâu dài.”
Ông ta liếc Hàn Thiên Minh, Hàn Thiên Minh gật đầu nhẹ, đứng dậy: “Hàn gia chúng tôi vẫn giữ lời hứa. Chỉ cần Đường thiếu chịu thay đổi đối tượng, dự án sẽ được đẩy nhanh tiến độ, ưu đãi thêm 5% lợi nhuận phía Đường Thị.”
Không khí căng thẳng.
Đường lão gia nhíu mày, chưa kịp lên tiếng thì Đường Phong đã đứng dậy, giọng lạnh lùng: “Trước khi thảo luận về hôn ước cá nhân, tôi đề nghị ban lãnh đạo xem xét một báo cáo độc lập về rủi ro dự án Vĩnh Định New City.”
Anh ra hiệu. Màn hình lớn bật lên, slide đầu tiên hiện ra: tiêu đề báo cáo của tôi.
Đường Phong quay sang tôi: “Mời vị hôn thê của tôi, cô Lâm Vy, trình bày.”
Tôi đứng dậy, bước lên sân khấu dưới hàng trăm ánh mắt.
Micro trong tay, giọng tôi vang vọng, không run, không vội:
“Thưa các vị cổ đông, tôi là Lâm Vy, hiện đang học lớp 12 trường附属 Bắc Đại, mục tiêu thủ khoa kỳ thi đại học năm nay. Tôi không phải chuyên gia tài chính, nhưng tôi có khả năng phân tích dữ liệu. Dưới đây là những phát hiện từ dữ liệu nội bộ mà Đường Thị cung cấp.”
Tôi trình bày từng slide một, chậm rãi, rõ ràng, dẫn chứng cụ thể, số liệu chính xác đến từng con số sau dấu phẩy.
Khi slide về giao dịch chuyển khoản mờ ám hiện lên, Hàn Thiên Minh bật dậy, mặt đỏ bừng: “Đây là bịa đặt! Cô lấy dữ liệu từ đâu?”
Tôi bình tĩnh đáp: “Từ chính hệ thống nội bộ Đường Thị, được cung cấp hợp pháp bởi người thừa kế. Ông muốn kiểm chứng không?”
Hội trường xôn xao.
Đường Viễn cố chen ngang: “Một học sinh cấp ba thì biết gì về tài chính mà dám trình bày ở đây?”
Tôi quay sang ông ta, mỉm cười nhẹ: “Thưa chú ba, cháu không biết nhiều về tài chính, nhưng cháu biết toán học. Và những con số này không biết nói dối.”
Tiếng cười nhẹ vang lên từ vài cổ đông trẻ.
Đường lão gia cuối cùng lên tiếng, giọng trầm nhưng đầy uy quyền: “Im lặng. Để cô bé nói xong.”
Tôi kết thúc phần trình bày trong 20 phút. Slide cuối cùng: khuyến nghị – tạm dừng ký kết giai đoạn 2 dự án, yêu cầu Hàn Thị công khai toàn bộ tài liệu tài chính và môi trường trước khi tiếp tục.
Tiếng vỗ tay rải rác, rồi lan dần, rồi vang dội.
Đường Phong đứng dậy, kết luận: “Tôi đề xuất biểu quyết: tạm hoãn giai đoạn 2 dự án Vĩnh Định New City cho đến khi rủi ro được làm rõ. Ai tán thành?”
Hơn 60% tay giơ lên – đủ để thông qua.
Hàn Thiên Minh mặt cắt không còn giọt máu, lao ra khỏi hội trường mà không chào tạm biệt.
Đường lão gia nhìn tôi lâu hơn, ánh mắt từ nghi ngờ chuyển sang đánh giá cao.
Sau đại hội, ông gọi riêng tôi và Đường Phong vào phòng họp nhỏ.
Ông nhìn tôi: “Cô bé, cháu làm tốt. Nhưng cháu có hiểu mình vừa làm gì không? Cháu vừa đẩy Hàn Thị vào thế bí, họ sẽ không để yên.”
Tôi đáp: “Thưa ông, cháu hiểu. Nhưng cháu không thích bị ép buộc vào một cuộc hôn nhân vì lợi ích kinh doanh bẩn thỉu.”
Đường lão gia cười khẽ – lần đầu tiên tôi thấy ông cười: “Tốt. Ta thích tính cách này. Phong nhi, mày chọn đúng người rồi.”
Ra khỏi phòng, Đường Phong đi bên tôi ra xe.
“Ông nội hiếm khi khen ai,” anh nói.
Tôi nhún vai: “Tôi chỉ làm việc của mình.”
Anh dừng lại, nhìn tôi nghiêm túc: “Từ giờ, cô không chỉ là đối tác nữa. Cô là người đứng bên cạnh tôi thực sự.”
Tôi không đáp, chỉ gật đầu.
Tin tức về đại hội cổ đông Đường Thị lan truyền trong giới thượng lưu Bắc Kinh chỉ trong một đêm. Hàn Thị mất hợp đồng lớn nhất năm, cổ phiếu giảm 8% trong tuần tiếp theo. Hàn Thiên Minh phải bay về gấp từ Thụy Sĩ, bỏ lại Hàn Ngọc một mình.
Tháng 4, kỳ thi thử đại học toàn quốc lần thứ nhất diễn ra.
Tôi đạt 736/750 – cao nhất toàn thành phố Bắc Kinh.
Đường Phong đạt 729 – thứ nhì.
Truyền thông giáo dục bắt đầu gọi tôi là “ứng cử viên sáng giá nhất thủ khoa Bắc Đại năm nay”.
Hàn Ngọc trở về Trung Quốc vào cuối tháng 4, gầy rộc, mắt thâm quầng. Cô ta không quay lại trường, chỉ ở trong biệt thự, thỉnh thoảng đăng ảnh buồn bã lên mạng xã hội với caption kiểu “thời gian sẽ chữa lành mọi thứ”.
Tôi không quan tâm.
Lịch học của tôi càng lúc càng khắc nghiệt: 18 tiếng/ngày, chỉ ngủ 4 tiếng, ăn uống đúng giờ theo chế độ cao protein mà Đường Phong thuê chuyên gia dinh dưỡng thiết kế.
Đầu tháng 5, một biến cố bất ngờ xảy ra.
Tôi nhận được thư mời chính thức từ Bắc Đại: suất bảo gửi đặc cách dành cho học sinh xuất sắc Olympic quốc gia. Chỉ cần tôi đạt trên 680 điểm kỳ thi thật, tôi sẽ được nhận thẳng mà không cần xét tuyển.
Nhưng tôi từ chối.
Tôi muốn thủ khoa chính danh, bằng thực lực, không bằng đặc cách.
Đường Phong biết chuyện, chỉ cười: “Đúng là cô.”
Giữa tháng 5, Hàn Lãng tìm đến căn hộ của tôi.
Cậu ta đứng ngoài cửa, mặt hốc hác, giọng khàn khàn: “Vy… chị, nói chuyện chút được không?”
Tôi mở cửa, để cậu ta vào.
Hàn Lãng ngồi xuống sofa, cúi đầu: “Em xin lỗi. Vì tất cả những gì gia đình em làm với chị. Vì em đã từng coi thường chị.”
Tôi rót nước, đặt trước mặt cậu ta: “Nói đi, mục đích thật sự là gì?”
Cậu ta ngẩng lên, mắt đỏ hoe: “Ba em… đang vay nặng lãi để bù lỗ dự án. Hàn Thị sắp phá sản nếu không có cú cứu cánh. Ba muốn em cầu xin chị… cầu xin Đường Phong nới tay.”
Tôi im lặng.
Hàn Lãng quỳ xuống: “Chị, em xin chị. Dù sao chị cũng là con ruột. Cứu Hàn gia đi.”
Tôi nhìn cậu ta lâu.
Rồi tôi nói: “Tôi không phải con ruột Hàn gia. Tôi chỉ là công cụ mà họ nhặt về khi cần. Giờ họ gặp nạn, lại nhớ đến tôi? Muộn rồi.”
Tôi đứng dậy, mở cửa: “Về đi.”
Hàn Lãng khóc, nhưng vẫn rời đi.
Tối đó, tôi kể chuyện cho Đường Phong nghe trên xe đưa tôi về.
Anh chỉ hỏi: “Cô có muốn cứu không?”
Tôi lắc đầu: “Không. Họ tự làm tự chịu.”
Anh gật đầu: “Tốt. Tôi cũng không định cứu.”
Tháng 6 đến gần. Kỳ thi đại học – trận chiến cuối cùng – chỉ còn ba tuần.
Tôi bước vào giai đoạn ôn tập nước rút khốc liệt nhất.
Đường Phong giảm tải công việc, ngày nào cũng mang đề mới đến, ngồi học cùng tôi đến khuya.
Chúng tôi không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng trao đổi một phương pháp giải nhanh.
Một đêm khuya, khi tôi đang giải bài vật lý lượng tử cuối cùng trước khi ngủ, Đường Phong đột nhiên nói:
“Vy, nếu cô đỗ thủ khoa, tôi sẽ cho cô một món quà.”
Tôi ngẩng đầu: “Quà gì?”
Anh cười nhẹ: “Bí mật.”
Tôi không hỏi thêm.
Ba tuần trôi qua như chớp.
Ngày thi đại học cuối cùng cũng đến.
Tôi bước vào phòng thi với tâm thế bình thản tuyệt đối.
Bốn ngày thi, tôi làm bài nhanh, chính xác, không một phút phân tâm.
Khi đặt bút xuống môn cuối cùng, tôi biết: mình đã làm được.