Từ Khu Ổ Chuột Đến Thủ Khoa Bắc Đại: Học Bá Lạnh Lùng Lật Đổ Gia Tộc Nhà Giàu - Phần 3
Sau khi rời khỏi biệt thự Hàn gia vào một đêm đông Bắc Kinh lạnh buốt, tôi chính thức cắt đứt mọi ràng buộc bề mặt với gia tộc ấy. Đường Phong đưa tôi đến một căn hộ penthouse nhỏ nhưng tinh tế nằm ở khu Hà Điền – cách trường附属 Bắc Đại chỉ mười phút đi bộ, cách thư viện quốc gia mười lăm phút tàu điện, và quan trọng nhất: yên tĩnh tuyệt đối.
Căn hộ có ba phòng: một phòng ngủ giản dị, một phòng khách kiêm bếp mở, và một phòng học rộng rãi với bàn gỗ lớn, kệ sách kín tường, cửa sổ kính lớn nhìn ra sông Vĩnh Định. Đường Phong chỉ nói một câu khi trao chìa khóa: “Cô cần không gian để học, tôi cung cấp. Đừng khách sáo.”
Tôi không khách sáo. Ngay tối hôm đó, tôi sắp xếp lại toàn bộ sách vở, đề thi, giấy nháp thành ba khu vực riêng: Toán – Lý – Hóa & Văn-Sử-Anh. Chiếc laptop cũ kỹ được đặt chính giữa bàn, bên cạnh là một chồng đề mô phỏng mới mà Đường Phong tiếp tục mang đến mỗi tuần.
Cuộc sống của tôi trở lại quỹ đạo quen thuộc: học, ăn, ngủ, học. Không còn những bữa ăn gia đình giả tạo, không còn ánh mắt dò xét, không còn những chiêu trò nhỏ nhen. Chỉ có tôi và mục tiêu thủ khoa Bắc Đại.
Nhưng sóng ngầm ở trường và ở Hàn gia vẫn chưa dừng lại.
Sau vụ “video bằng chứng thép” trên diễn đàn trường, áp lực dư luận lên Hàn Ngọc trở nên không thể chịu đựng. Cô ta xin nghỉ học dài hạn với lý do “sức khỏe tâm lý”. Tin đồn lan truyền rằng cô ta phải đến Thụy Sĩ điều trị trầm cảm. Hàn Thiên Minh và bà Hàn bay sang陪 con vài tuần, để lại biệt thự trống trải và Hàn Lãng – người anh trai nuôi – trở thành “người giám sát” tạm thời mọi việc liên quan đến tôi.
Hàn Lãng không trực tiếp gây khó dễ, nhưng cậu ta bắt đầu theo dõi tôi. Tôi phát hiện chiếc xe Audi đen thường đậu cách căn hộ mới của tôi hai con phố vào buổi tối. Có lần tôi đi thư viện về muộn, cậu ta còn giả vờ “tình cờ” gặp ở cửa tàu điện ngầm, hỏi han vài câu quan tâm giả tạo.
Tôi không để tâm. Tôi chỉ tăng cường lịch học lên 16 tiếng/ngày.
Kỳ thi học kỳ I – kỳ thi quan trọng thứ hai trước đại học – diễn ra vào giữa tháng 12.
Đây là cơ hội để tôi chính thức bước vào lớp chọn, đồng thời khẳng định vị thế “học bá” không thể chối cãi.
Trước ngày thi một tuần, ban giám hiệu đột ngột thông báo thay đổi phân lớp: sẽ tổ chức một kỳ thi xếp lớp đặc biệt dành cho tất cả học sinh lớp thường có nguyện vọng lên lớp A1 (lớp chọn cao nhất). Ai đạt top 10 toàn khối sẽ được chuyển lên.
Tin này khiến cả trường xôn xao. Ai cũng biết đây là “cơ hội” dành riêng cho tôi – sau những drama vừa qua, ban giám hiệu muốn tạo danh chính ngôn thuận để tôi lên lớp chọn, tránh mang tiếng phân biệt đối xử.
Tôi nộp đơn ngay lập tức.
Ngày thi xếp lớp, phòng thi lớn nhất trường được sử dụng. Hơn 200 học sinh lớp thường tham gia, nhưng ánh mắt mọi người chỉ đổ dồn về một phía: tôi và… Đường Phong.
Đúng vậy, Đường Phong cũng đăng ký thi, dù anh vốn đã ở lớp A1 từ năm lớp 10 và chưa từng bị tụt hạng dưới top 3 toàn khối.
Khi tôi bước vào phòng thi, anh đã ngồi ở hàng cuối, tay chống cằm, ánh mắt lướt qua tôi một cái rồi quay đi. Không lời chào, không biểu cảm. Chỉ có một tờ giấy nháp mới tinh đặt sẵn trên bàn tôi – trên đó là một dòng chữ viết tay: “Đừng để bị phân tâm. Vị trí thứ nhất là của cô.”
Tôi nhếch môi, bỏ tờ giấy vào cặp.
Đề thi được phát ra: ba môn Toán – Lý – Hóa liên tiếp trong một ngày, độ khó tương đương đề thi đại học quốc gia các năm gần đây.
Cả phòng thi im phăng phắc, chỉ có tiếng bút viết xột xoạt.
Tôi làm bài với tốc độ quen thuộc: Toán xong trong 70 phút, Lý trong 65 phút, Hóa trong 55 phút. Sau khi kiểm tra lại lần cuối, tôi đặt bút xuống và… ngủ. Không phải ngủ thật, mà nhắm mắt dưỡng thần, để não bộ nghỉ ngơi trước khi bước vào giai đoạn nước rút cuối cùng của kỳ thi đại học.
Khi chuông reo hết giờ môn cuối, tôi mở mắt, thu dọn đồ. Đường Phong cũng đứng dậy gần như cùng lúc, liếc tôi một cái đầy ý nghĩa rồi rời đi trước.
Ba ngày sau, bảng xếp hạng được dán trước cổng trường.
Top 1: Lâm Vy – 892/900 điểm (mất điểm duy nhất ở một câu Văn nghị luận xã hội vì viết hơi ngắn).
Top 2: Đường Phong – 885/900.
Top 3 đến Top 10: các học sinh lớp A1 cũ.
Cả trường chấn động.
Tôi chính thức được chuyển lên lớp 12A1 – lớp chọn cao nhất, lớp mà Hàn Ngọc từng là “nữ thần” trước khi nghỉ học.
Ngày đầu tiên lên lớp mới, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Các học sinh cũ nhìn tôi với đủ loại ánh mắt: tò mò, ghen tị, khinh thường, ngưỡng mộ. Tôi chọn một chỗ ngồi cuối lớp, gần cửa sổ, lôi sách ra học tiếp như thường lệ.
Đường Phong ngồi cách tôi hai bàn, không nói gì.
Buổi học đầu tiên là tiết Hóa nâng cao. Thầy giáo – thầy Lý, nổi tiếng khó tính và là trưởng ban ra đề Olympic quốc gia – bước vào, nhìn lướt qua lớp rồi dừng lại ở tôi.
“Chào mừng học sinh mới Lâm Vy. Hy vọng em sẽ tiếp tục giữ phong độ.”
Tôi gật đầu nhẹ.
Thầy Lý đột ngột phát một bài kiểm tra nhỏ: “Để đánh giá trình độ đầu vào của lớp A1 mới, chúng ta làm một bài nhanh 20 phút. Đề Olympic Hóa quốc tế năm ngoái.”
Cả lớp kêu rên nhẹ.
Tôi cầm bút, giải trong 12 phút, nộp bài đầu tiên.
Thầy Lý chấm ngay tại chỗ, mắt càng lúc càng sáng: “Đầy đủ, sáng tạo ở bước chuyển hóa xúc tác, điểm tuyệt đối.”
Cả lớp im lặng.
Từ đó, vị thế của tôi ở lớp A1 được xác lập: không phải “vị hôn thê Đường Phong”, không phải “con gái thật Hàn gia”, mà là học bá thực thụ, người mà ngay cả Đường Phong cũng phải nhường vị trí thứ nhất.
Hàn Lãng – vẫn học lớp A1 – ngồi ở hàng đầu, mặt lúc nào cũng tối sầm. Cậu ta không dám gây sự trực tiếp nữa, chỉ lén lút lan truyền vài tin đồn kiểu “Lâm Vy dùng thủ đoạn để lên lớp chọn”. Nhưng không ai tin. Thành tích đã nói thay tất cả.
Cuối tháng 12, kỳ thi Olympic Hóa học khu vực Bắc Kinh diễn ra.
Thầy Lý trực tiếp đề cử tôi và Đường Phong làm đại diện trường.
Ngày thi, chúng tôi ngồi cạnh nhau trong phòng thi lớn của Đại học Thanh Hoa chi nhánh Bắc Kinh.
Đề thi cực kỳ khó: năm câu, mỗi câu 20 điểm, thời gian 4 tiếng.
Tôi giải xong trong 3 tiếng 10 phút, kiểm tra lại hai lần rồi nộp.
Đường Phong nộp sau tôi 5 phút.
Kết quả công bố một tuần sau:
Giải nhất: Lâm Vy – 98/100 điểm.
Giải nhì: Đường Phong – 96/100.
Toàn trường lại một phen chấn động. Trường附属 Bắc Đại lần đầu tiên sau 10 năm có học sinh giành giải nhất Olympic khu vực.
Thầy Lý tổ chức tiệc nhỏ cho đội tuyển. Trong bữa tiệc, thầy kéo tôi ra một góc, giọng nghiêm túc: “Vy, với trình độ hiện tại của em, thủ khoa Bắc Đại năm nay gần như nằm trong tay. Nhưng thầy nhắc một điều: kỳ thi đại học không chỉ là kiến thức, mà còn là tâm lý. Đừng để bất cứ chuyện gì bên ngoài làm lung lay.”
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng biết rõ: “chuyện bên ngoài” vẫn chưa kết thúc.
Quay về căn hộ tối đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Alo một tiếng, giọng Hàn Ngọc vang lên – khàn khàn, run run: “Chị… chị thắng rồi đấy. Chị hài lòng chưa?”
Tôi im lặng vài giây.
“Em gọi chỉ để nói thế thôi à?”
Hàn Ngọc cười khẩy qua điện thoại: “Chị tưởng mọi chuyện xong rồi sao? Chị đụng vào Hàn gia, chị sẽ phải trả giá. Ba tôi đã liên hệ với bên Đường gia… họ sẽ không để chị tiếp tục làm loạn đâu.”
Tôi nhếch môi: “Cảm ơn em đã báo trước.”
Cúp máy, tôi nhắn tin cho Đường Phong: “Hàn gia sắp có động thái với Đường gia. Anh chuẩn bị chưa?”
Tin nhắn trả lời chỉ vỏn vẹn: “Từ lâu rồi. Cô cứ học đi.”
Đầu năm mới 2026, không khí Tết cổ truyền tràn ngập Bắc Kinh.
Tôi không về Hàn gia, cũng không có nơi để về. Tôi ở lại căn hộ, tiếp tục lịch học khắc nghiệt.
Mùng 3 Tết, Đường Phong đột ngột xuất hiện trước cửa, tay xách hai túi đồ: bánh chưng, mứt gừng, và một chồng đề thi mới.
“Tết mà cũng học à?” Anh hỏi, giọng hiếm hoi mang chút trêu đùa.
“Thủ khoa không có Tết,” tôi đáp, mở cửa cho anh vào – lần đầu tiên anh bước vào căn hộ này.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau ở bàn học. Anh lấy từ túi ra một tập tài liệu dày: “Thông tin nội bộ Đường Thị. Ông nội tôi và vài cổ đông lớn đang gây áp lực muốn hủy hôn ước nếu tôi không chịu lấy ‘người phù hợp’ – ý chỉ Hàn Ngọc hoặc một tiểu thư khác dễ kiểm soát hơn.”
Tôi lật tài liệu, đọc nhanh: danh sách cổ đông, tỷ lệ nắm giữ, các thương vụ đang đàm phán có liên quan đến Hàn Thị.
“Anh cần tôi làm gì?”
Đường Phong nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm: “Tháng 3 có đại hội cổ đông Đường Thị. Tôi cần một màn trình diễn đủ mạnh để chứng minh rằng vị hôn thê của tôi không phải vật trang trí, mà là tài sản chiến lược. Em có thể giúp tôi không?”
Tôi gật đầu: “Cần tôi làm gì cụ thể?”
“Tham gia đại hội với tôi, và… trình bày một báo cáo phân tích rủi ro tài chính mà phía Hàn Thị đang giấu Đường Thị trong dự án liên doanh bất động sản lớn nhất năm nay. Tôi có dữ liệu thô, em chỉ cần xử lý và biến nó thành vũ khí.”
Tôi nhận tập dữ liệu USB từ tay anh.
“Ba ngày,” tôi nói. “Tôi sẽ có báo cáo hoàn chỉnh trong ba ngày.”
Đường Phong đứng dậy, trước khi rời đi, anh dừng lại ở cửa: “Vy.”
Tôi ngẩng đầu.
“Tết vui vẻ.”
Cửa đóng lại, tôi nhìn ra cửa sổ: pháo hoa đang nổ rực rỡ trên bầu trời Bắc Kinh.
Tôi mỉm cười nhẹ, mở laptop.
Trò chơi giờ không chỉ trong trường học nữa.
Nó đã bước sang sân khấu của giới thượng lưu thực thụ.
Và tôi đã sẵn sàng.