Từ Khu Ổ Chuột Đến Thủ Khoa Bắc Đại: Học Bá Lạnh Lùng Lật Đổ Gia Tộc Nhà Giàu - Phần 2
Sau ngày liên minh với Đường Phong được ký kết bằng một cái bắt tay lạnh lẽo trên chiếc Maybach đen bóng, cuộc sống của tôi ở Hàn gia bước sang một giai đoạn mới: bề ngoài yên bình, bên trong sóng ngầm cuồn cuộn.
Mỗi sáng đúng 6h45, chiếc xe của Đường Phong đã đậu sẵn ngoài cổng biệt thự. Không ồn ào, không kèn trumpet, chỉ lặng lẽ như một bóng ma. Anh không xuống xe đón tôi như kiểu công tử bột trong phim, chỉ hạ kính xuống, đưa tay ra hiệu. Tôi bước lên ghế phụ, nhận lấy túi giấy còn nóng hổi: bánh bao nhân thịt nhà làm, sữa đậu nành mới xay, và một tập đề thi mới in từ nguồn “đặc biệt” mà chỉ con cháu nhà quyền quý mới có được.
Chúng tôi hiếm khi nói chuyện phiếm. Đôi khi anh hỏi một câu về phương pháp giải bài tích phân phức tạp, tôi đáp gọn. Đôi khi tôi hỏi anh về tin tức nội bộ Đường Thị, anh trả lời ngắn. Đó là tất cả. Một mối quan hệ đối tác thuần túy, không cảm xúc thừa.
Nhưng sự xuất hiện đều đặn của Đường Phong mỗi sáng đã đủ khiến cả Hàn gia chao đảo.
Bữa sáng ngày thứ ba sau khi tôi “chính thức” công khai là vị hôn thê của Đường Phong, không khí bàn ăn căng như dây đàn.
Hàn Ngọc ngồi đối diện tôi, mắt sưng húp, rõ ràng khóc cả đêm. Bà Hàn liên tục gắp thức ăn cho cô ta, giọng dịu dàng: “Ngọc Ngọc, ăn thêm miếng trứng đi con, kẻo gầy.”
Hàn Thiên Minh đọc báo tài chính, nhưng tôi thấy khóe mắt ông ta liên tục liếc về phía tôi. Hàn Lãng thì nắm chặt đũa đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Tôi ăn cháo trắng, lẩm nhẩm công thức vật lý hạt nhân.
Bà Hàn cuối cùng không nhịn được, đặt đũa xuống: “Vy Vy, con với Đường Phong… tiến triển thế nào rồi?”
Tôi ngẩng đầu, giọng đều đều: “Bình thường ạ. Chúng cháu chỉ là hợp tác.”
Hàn Ngọc đột nhiên cười khẩy, giọng the thé: “Hợp tác? Chị đừng tự lừa mình nữa. Ai chẳng biết Đường Phong nổi tiếng lạnh lùng, chưa từng để cô gái nào lên xe mình. Giờ ngày nào cũng đón chị… chị nghĩ mọi người mù à?”
Tôi nhìn cô ta, ánh mắt không gợn sóng: “Em ghen à?”
Câu hỏi trực diện khiến Hàn Ngọc nghẹn lời, mặt đỏ bừng.
Hàn Lãng đập đũa xuống bàn: “Lâm Vy, em nói chuyện với em gái kiểu gì đấy? Ngọc Ngọc chỉ quan tâm chị thôi!”
“Quan tâm?” Tôi nhếch môi. “Quan tâm bằng cách lan tin ở trường rằng chị là ‘kẻ đào mỏ trèo cao’ à? Em trai, anh nên hỏi em gái mình xem hôm qua ai là người đứng ở hành lang lớp A1 kể xấu chị trước cả đám bạn.”
Không khí chết lặng.
Hàn Thiên Minh cuối cùng lên tiếng, giọng trầm thấp đầy uy quyền: “Đủ rồi. Vy, con là con gái ruột Hàn gia, sau này sẽ mang họ Hàn. Con nên nghĩ cho gia tộc. Hôn sự với Đường gia là chuyện lớn, con đừng làm khó.”
Tôi đặt thìa xuống, nhìn thẳng vào mắt ông ta: “Cháu chưa từng mang họ Hàn, cũng chưa từng hưởng một đồng nào từ Hàn gia. Cháu vào đây chỉ vì một suất học ở trường附属 và hộ khẩu. Còn hôn sự, cháu với Đường Phong tự quyết định. Hàn gia muốn lợi ích thì cứ việc đàm phán trực tiếp với Đường gia, đừng dùng cháu làm quân cờ.”
Lời nói của tôi như một quả bom nổ chậm.
Hàn Thiên Minh mặt tái mét, nhưng không dám nổi giận thật sự – vì ông ta biết, nếu tôi bỏ đi, toàn bộ liên minh Hàn-Đường sẽ tan vỡ.
Bà Hàn vội vàng xoa dịu: “Thôi thôi, mọi người ăn sáng đi, đừng cãi nhau.”
Tôi đứng dậy, xách ba lô: “Cháu no rồi. Đi học đây.”
Bước ra cửa, chiếc Maybach đã đợi sẵn. Đường Phong hạ kính, ánh mắt lướt qua gương mặt tôi, khẽ nhướng mày: “Lại bị gây khó dễ?”
“Nhỏ thôi,” tôi đáp, lên xe.
Anh đưa tôi tập đề mới: “Đề mô phỏng kỳ thi tuyển sinh Bắc Đại năm nay, nguồn từ ban ra đề. Chỉ có ba bản trên đời.”
Tôi nhận lấy, mắt sáng lên. Đây mới là thứ tôi cần.
Trường附属 Bắc Đại những ngày tiếp theo trở thành một đấu trường ngầm.
Tin đồn về tôi lan truyền chóng mặt: “Học bá lớp thường”, “Vị hôn thê thật sự của Đường Phong”, “Cô gái khiến Hàn Ngọc khóc suốt”.
Hàn Ngọc không còn dám đối đầu trực diện nữa, nhưng những chiêu trò nhỏ bắt đầu xuất hiện.
Thứ hai: tủ đồ thể dục của tôi bị đổ đầy nước mắm thối.
Thứ tư: ghế ngồi của tôi bị dán keo 502.
Thứ sáu: sách giáo khoa hóa học của tôi bị xé mất toàn bộ chương hữu cơ.
Mỗi lần như vậy, tôi đều xử lý gọn gàng: tự giặt đồ, tự thay ghế, tự photo lại chương sách từ thư viện.
Tôi không tố cáo, không khóc lóc. Tôi chỉ lặng lẽ ghi lại mọi thứ bằng điện thoại, kèm thời gian và góc camera hành lang.
Đường Phong biết chuyện, chỉ hỏi một câu: “Cần tôi giải quyết không?”
“Chưa,” tôi đáp. “Tôi muốn tự tay.”
Anh không nói thêm, chỉ gật đầu.
Kỳ thi tháng – bài kiểm tra quan trọng nhất trước kỳ thi đại học – cuối cùng cũng đến.
Đây không chỉ là kiểm tra kiến thức, mà còn là cơ hội để tôi chính thức tuyên chiến với cái mác “lớp thường” và “họ hàng ở nhờ”.
Sáng ngày thi môn Toán, tôi bước vào phòng thi lớp B với tâm thái bình thản tuyệt đối.
Giám thị là một cô giáo trẻ, cô Vương, nổi tiếng nghiêm khắc và… thân với Hàn Ngọc (tôi đã thấy hai người nói chuyện thân mật ở căng tin vài lần).
Đề thi được phát ra. Độ khó cao hơn hẳn năm ngoái, rõ ràng là muốn “làm gắt” đám học sinh lớp thường.
Tôi lướt qua một lượt, khóe môi khẽ cong. Đúng gu tôi.
Tôi bắt đầu làm bài, bút lướt nhanh như bay.
Đến phút thứ 65, khi tôi đang hoàn thiện bước cuối của bài hình học không gian siêu khó, cô Vương đột ng nhiên bước nhanh đến bàn tôi.
“Lâm Vy, em đứng dậy.”
Giọng cô ta vang dội, cả phòng thi im bặt.
“Có học sinh tố cáo em mang tài liệu vào phòng thi. Mời em hợp tác kiểm tra.”
Cả lớp xôn xao.
Tôi không ngẩng đầu ngay, chỉ chậm rãi đặt bút xuống, ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Theo quy chế thi số 17 của trường, lời tố cáo nặc danh không đủ cơ sở để tạm dừng bài thi của thí sinh. Cô có bằng chứng cụ thể không?”
Cô Vương cứng họng một giây, rồi lấy lại bình tĩnh: “Đây là chuyện nghiêm trọng, em chỉ cần hợp tác.”
Tôi nhìn đồng hồ: còn 25 phút.
“Được,” tôi nói. “Nhưng tôi yêu cầu kiểm tra ngay trước mặt cả lớp, và quay video làm bằng chứng. Nếu sau đó tôi được minh oan, cô và nhà trường phải chịu trách nhiệm về thời gian tôi bị mất.”
Cô Vương tái mặt.
Đúng lúc ấy, một bạn nam ở bàn trên – Triệu Minh, lớp trưởng lớp B – lên tiếng: “Cô ơi, em thấy sáng nay Hàn Ngọc lớp A1 có đứng gần phòng thi nói chuyện với cô. Có liên quan không ạ?”
Câu nói như một quả bom thứ hai.
Cô Vương hoảng loạn: “Các em đừng nói bậy!”
Tôi mỉm cười lạnh: “Cô giáo, nếu cô nhất quyết kiểm tra, tôi không phản đối. Nhưng tôi đề nghị gọi thầy hiệu phó xuống giám sát, và kiểm tra cả camera hành lang.”
Cô Vương bắt đầu đổ mồ hôi.
Đúng lúc đó, chuông báo hết giờ vang lên.
Tôi thở dài tiếc nuối, đặt bút xuống. Câu cuối cùng, tôi chưa kịp viết đáp số cuối cùng.
Cô Vương thở phào, vội thu bài.
Khi đến bàn tôi, tôi giữ chặt tờ giấy: “Khoan đã cô. Bài thi này tôi yêu cầu niêm phong ngay tại đây, có chữ ký của cô và hai bạn học làm chứng.”
Cô ta mặt trắng bệch.
Cửa phòng thi mở ra. Thầy hiệu phó bước vào, sắc mặt nghiêm trọng.
Sau 30 phút ở phòng giáo vụ, nhờ một cuộc điện thoại từ “người nào đó” (tôi đoán là Đường Phong), thái độ của ban giám hiệu thay đổi 180 độ.
Thầy hiệu phó cười cười: “Chắc là hiểu lầm thôi. Em về lớp chuẩn bị môn tiếp theo đi.”
Tôi gật đầu, rời đi.
Chiều hôm đó, Đường Phong nhắn tin một đoạn video ngắn: camera hành lang 7h50 sáng, Hàn Ngọc đưa điện thoại cho một bạn nữ lớp A1, bạn nữ đó vào nhà vệ sinh, cô Vương cũng vào sau, rồi cả ba cùng ra.
Không có âm thanh, nhưng hình ảnh rõ nét.
Tôi lưu lại, mỉm cười.
Tối đó, ở căn phòng ký túc tạm mà Đường Phong sắp xếp cho tôi để ôn thi yên tĩnh, tôi mở laptop.
Diễn đàn nội bộ trường附属 Bắc Đại – nơi drama bùng nổ nhanh hơn cháy rừng.
Tôi tạo tài khoản ẩn danh, đăng bài đầu tiên.
Tiêu đề: “Vụ vu khống gian lận thi cử: Ai mới là người đứng sau?”
Bài viết liệt kê sự việc một cách lạnh lùng, logic, không cảm xúc.
Kèm theo một câu hỏi cuối: “Tại sao một lời tố cáo vô bằng lại khiến giám thị bất chấp quy chế hành động?”
Bài viết lan truyền như virus.
Chỉ sau 2 giờ, đã có hơn 3000 lượt xem, hàng trăm bình luận.
“Chắc chắn có người giật dây.”
“Hàn Ngọc gần đây hay kể xấu Lâm Vy lắm.”
“Học bá lớp thường bị chơi xấu thế này à? Đáng thương.”
Sáng hôm sau, bảng thông báo trường dán thông báo kỷ luật: cô Vương bị đình chỉ coi thi, bạn nữ lớp A1 bị cảnh cáo.
Hàn Ngọc không bị nhắc tên.
Thí tốt bảo xe kinh điển.
Tôi cười lạnh.
Tối đó, tôi đăng bài thứ hai, kèm link video mã hóa.
Tiêu đề: “Bằng chứng thép – Video full hành trình dàn dựng.”
Cơn bão thật sự bắt đầu.
Diễn đàn sập vì quá tải.
Phụ huynh nổi giận.
Hashtag #CôngBằngChoLâmVy lên top hot search Weibo trường nội bộ.
Ba ngày sau, Hàn Thiên Minh gọi tôi về biệt thự.
Phòng khách sáng đèn, không khí nặng nề.
Hàn Ngọc khóc sưng mắt, đứng cạnh bà Hàn.
Hàn Thiên Minh mặt sắt đen: “Con làm gì ở trường vậy hả?”
Tôi bình thản: “Cháu chỉ đưa sự thật ra ánh sáng.”
Ông ta đập bàn: “Con muốn hủy hoại Ngọc Ngọc đúng không? Con muốn phá tan danh tiếng Hàn gia?”
Tôi nhìn ông ta: “Danh tiếng xây trên sự dối trá thì sớm muộn cũng sụp. Cháu chỉ không muốn bị biến thành vật hy sinh.”
Hàn Ngọc đột nhiên lao tới, hét lên: “Mày cướp hết của tao rồi còn chưa đủ sao? Đường Phong, vị trí đại tiểu thư, giờ cả danh tiếng ở trường!”
Tôi né nhẹ, cô ta ngã nhào.
Bà Hàn vội ôm con gái nuôi.
Tôi nhìn cả nhà, giọng lạnh: “Tôi chưa từng cướp gì. Thứ thuộc về tôi, tôi chỉ lấy lại thôi.”
Tôi quay người rời đi.
Đường Phong đứng ngoài cửa, dựa vào xe, ánh mắt sâu thẳm.
“Xử lý ổn chứ?”
“Ổn,” tôi đáp.
Anh mở cửa xe: “Lên xe. Từ giờ không cần về Hàn gia nữa. Tôi chuẩn bị chỗ ở mới cho cô – gần trường, yên tĩnh, có phòng học riêng.”
Tôi không từ chối.
Chiếc xe lăn bánh trong đêm Bắc Kinh lạnh giá.
Tôi nhìn ra cửa sổ, ánh đèn neon lướt qua.
Cuộc chiến với Hàn gia chỉ mới bắt đầu.
Nhưng tôi đã sẵn sàng.