Từ Khu Ổ Chuột Đến Thủ Khoa Bắc Đại: Học Bá Lạnh Lùng Lật Đổ Gia Tộc Nhà Giàu - Phần 1
Tôi tên là Lâm Vy, một cô gái lớn lên trong khu ổ chuột ẩm mốc của thành phố Bắc Kinh, nơi những con ngõ hẹp quanh co như mê cung, và mùi thức ăn đường phố lẫn với khói xe tải luôn bám víu lấy không khí. Cuộc sống của tôi từ nhỏ đến lớn chỉ xoay quanh ba thứ: sách vở, đề thi và giấc mơ đỗ thủ khoa Bắc Đại – ngôi trường danh giá nhất đất nước, nơi mà chỉ cần bước qua cổng là tương lai sáng lạn mở ra.
Tôi không có cha mẹ. Người ta bảo mẹ tôi bỏ rơi tôi ngay tại cổng cô nhi viện khi mới lọt lòng, kèm theo một mẩu giấy ghi tên “Lâm Vy”. Từ đó, tôi lớn lên nhờ sự nuôi dưỡng của nhà nước và những suất học bổng ít ỏi từ các tổ chức từ thiện. Căn phòng tôi ở là một góc nhỏ trong ký túc xá cũ kỹ của trường cấp ba công lập, nơi mà mùa hè nóng như thiêu đốt, mùa đông lạnh thấu xương. Chiếc quạt trần kêu rè rè suốt đêm, nhưng tôi quen rồi. Quen với việc thức trắng để cày đề thi mô phỏng đại học lần thứ năm, thứ sáu.
Sáng hôm ấy, tôi đang ngồi giữa đống sách vở ngổn ngang trên chiếc bàn gỗ mục, mồ hôi nhễ nhại nhỏ xuống tờ giấy nháp đầy những công thức vật lý lượng tử. Tôi vừa giải xong một bài toán khó về dao động cơ học, loại bài mà ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng phải mất nửa giờ mới ra lời giải. Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên – mạnh mẽ, dứt khoát, không giống kiểu gõ của chị lao công hay bạn cùng phòng.
Tôi lau mồ hôi, mở cửa. Trước mặt là một người đàn ông trung niên mặc vest đen bóng loáng, tóc chải gọn gàng, đeo kính gold rim, trông như bước ra từ phim truyền hình về giới thượng lưu. Bên cạnh ông ta là hai người đàn ông lực lưỡng mặc đồ đen, đứng im như tượng.
“Lâm Vy tiểu thư?” Ông ta hỏi, giọng lịch sự nhưng lạnh lùng.
Tôi nhíu mày. “Vâng, là tôi. Có việc gì ạ?”
Ông ta đưa ra một tấm danh thiếp: “Trần Vĩ, luật sư trưởng tập đoàn Hàn Thị.”
Hàn Thị – cái tên mà ai ở Bắc Kinh cũng biết. Tập đoàn bất động sản và tài chính lớn nhất miền Bắc, gia tộc Hàn gia quyền lực ngút trời, thường xuyên lên mặt báo vì những thương vụ bạc tỷ.
Tôi nhìn tấm danh thiếp, rồi nhìn ông ta. “Ông nhầm người rồi. Tôi họ Lâm, mồ côi, không quen biết gì Hàn Thị.”
Ông ta lắc đầu, giọng kiên nhẫn. “Không nhầm đâu, tiểu thư. 19 năm trước, tại bệnh viện Nhân Dân, đã xảy ra một sự cố nhầm lẫn trẻ sơ sinh. Cô chính là đại tiểu thư thất lạc của Hàn gia – Hàn Vy, con gái ruột của Hàn tổng và phu nhân.”
Tôi đứng hình mất vài giây. Nhầm lẫn trẻ sơ sinh? Đại tiểu thư thất lạc? Đây là motif kinh điển trong hàng ngàn bộ tiểu thuyết ngôn tình tôi từng đọc lén trên mạng ở quán net để giết thời gian. Nhưng đời thực mà xảy ra với mình thì… buồn cười thật.
Tôi không khóc, không cười, không nhảy cẫng lên vì vui mừng. Tôi chỉ nhìn đồng hồ treo tường: đã mất 10 phút nghỉ ngơi quý giá giữa giờ ôn thi.
“Vậy mục đích ông tìm tôi là gì?” Tôi hỏi thẳng, giọng bình thản.
Luật sư Trần hơi bất ngờ trước sự lạnh lùng của tôi, nhưng vẫn giữ chuyên nghiệp. “Hàn tổng và phu nhân rất mong được đoàn tụ với tiểu thư. Ngoài ra… có một việc quan trọng cần đến thân phận thật sự của cô.”
Thấy chưa, tôi nghĩ thầm. Không phải tình thân thuần túy. Chắc chắn có drama thương mại phía sau.
Ông ta tiếp tục: “Hàn gia và Đường gia có hôn ước từ hai mươi năm trước. Vị hôn phu là Đường Phong – người thừa kế duy nhất Đường Thị, tập đoàn công nghệ hàng đầu. Hôn ước này chỉ có hiệu lực với con gái ruột mang dòng máu Hàn gia.”
Tôi hiểu rồi. Con gái giả đang sống sung sướng trong biệt thự Hàn gia – chắc chắn là Hàn Ngọc, “thiếu nữ thượng lưu” nổi tiếng trên mạng xã hội vì xinh đẹp và giàu có – không đủ tư cách nữa. Còn tôi, đứa con thật bị “đào” lên từ khu ổ chuột, lại trở thành chìa khóa cho liên minh kinh doanh bạc tỷ giữa hai gia tộc.
“Điều kiện của tôi,” tôi nói ngay, không vòng vo. “Hộ khẩu Bắc Kinh chính thức, một suất vào trường附属 Bắc Đại – trường cấp ba danh giá nhất, và không ai được làm phiền lịch ôn thi của tôi. Tôi cần yên tĩnh tuyệt đối.”
Luật sư Trần sững người. Chắc ông ta nghĩ tôi sẽ đòi tiền, đòi xe, đòi cổ phần. Nhưng với tôi lúc này, thứ quý giá nhất là thời gian và con đường thẳng tắp đến Bắc Đại.
“Tất nhiên, thưa tiểu thư,” ông ta đáp, giọng hơi run vì bất ngờ.
Hành lý của tôi chỉ vỏn vẹn một chiếc ba lô cũ kỹ: toàn sách vở, đề thi, bút chì mòn vẹt và vài bộ quần áo cũ. Khi chiếc Rolls-Royce đen bóng dừng trước biệt thự Hàn gia – một khu phức hợp nguy nga như cung điện giữa lòng Bắc Kinh – tôi bước xuống, trông lạc lõng như một kẻ ăn xin lạc lối.
Cánh cửa lớn mở ra. Một cô gái xinh đẹp như búp bê sứ, mặc váy thiết kế cao cấp màu trắng, chạy ra ôm chầm lấy… không phải tôi, mà là không khí, rồi giả vờ ngạc nhiên. “Chị… chị về rồi sao?”
Đây chắc là Hàn Ngọc – con gái giả đã chiếm vị trí của tôi 19 năm. Đôi mắt cô ta đỏ hoe, nước mắt rơi đúng lúc, diễn xuất chuyên nghiệp.
Một người phụ nữ trung niên sang trọng, đeo vòng ngọc trai lấp lánh, vội ôm lấy Hàn Ngọc. “Ngọc Ngọc, đừng khóc, con mãi là bảo bối của mẹ.”
Bà ta quay sang tôi, ánh mắt áy náy xen lẫn dò xét. “Con là Vy phải không? Về nhà là tốt rồi.”
Người đàn ông đứng bên – Hàn Thiên Minh, chủ tịch Hàn Thị – chỉ gật đầu lạnh lùng. “Sau này coi đây là nhà mình.”
Một chàng trai trẻ anh tuấn nhưng mặt lạnh tanh đứng sau Hàn Ngọc, ánh mắt cảnh cáo rõ rệt. Anh trai Hàn Lãng, “người anh bảo vệ” trung thành của em gái nuôi.
Họ đang diễn một vở kịch hoàn hảo: mẹ hiền thương con nuôi, cha uy nghiêm, anh trai che chở em gái, và tôi – kẻ ngoại lai – chỉ là công cụ cần thiết.
Tôi gật đầu không cảm xúc. “Chào mọi người.”
Phản ứng của tôi nằm ngoài dự đoán. Bà Hàn hơi lúng túng, rút ra một chiếc thẻ đen đưa tôi. “Vy Vy, con cầm lấy, mua sắm gì đó, đừng để mình thiệt thòi.”
Màn ban ơn kinh điển.
Tôi nhận thẻ, lật qua lật lại. “Cảm ơn. Nhưng phòng cháu ở đâu? Cháu cần làm xong ba bộ đề trước tối.”
Cả nhà đứng hình. Hàn Ngọc siết chặt tay mẹ, nụ cười cứng đờ.
Hàn Thiên Minh ho khan. “Người giúp việc sẽ đưa con lên. Ngọc Ngọc học ở trường附属 Bắc Đại, ba đã chuyển con vào đó, nhưng nền tảng con có lẽ… yếu, tạm vào lớp thường trước.”
Lại một đòn: mặc định tôi học kém, chỉ đáng lớp thường, để tránh ảnh hưởng “danh tiếng” của Hàn Ngọc ở lớp chọn.
Tôi cười nhẹ. “Vâng, theo sắp xếp.”
Tôi không tranh cãi. Bảng điểm sẽ là cái tát vang nhất.
Phòng tôi rộng lớn, trang trí kiểu công chúa – chắc phòng cũ của Hàn Ngọc. Tôi đóng cửa, trải đề thi ra bàn, cầm bút. Dưới nhà giàu đúng phiền phức. Họ nghĩ đang kiểm soát tôi, nhưng trò chơi này, tôi mới là người đặt luật.
Ngày mai, trường附属 Bắc Đại – chiến trường thật sự bắt đầu.
Bữa sáng đầu tiên ở Hàn gia như một buổi họp cổ đông căng thẳng. Tôi ngồi góc bàn dài, ăn cháo trắng đơn giản, mắt dán vào công thức hóa hữu cơ đang lẩm nhẩm.
Đối diện, Hàn Ngọc mặc đồng phục thiết kế riêng, tỉ mỉ cắt trái cây bằng dao bạc, cử chỉ quý phái.
“Vy Vy, đồng phục đây.” Bà Hàn đặt bộ đồng phục giống hệt Hàn Ngọc bên tôi. “Mẹ đã sửa theo số đo con. Ở trường, đừng để mình khác biệt quá.”
Ý tứ: làm cái bóng của Hàn Ngọc, đừng làm mất mặt.
Tôi liếc qua. “Cảm ơn, nhưng cháu có rồi.” Tôi chỉ ba lô – đồng phục tiêu chuẩn tôi tự mua.
Hàn Lãng cau mày. “Sao lại thế? Ngọc Ngọc có gì em có nấy. Nhà họ Hàn không bạc đãi em.”
Logic nhà giàu: mặc đồ rẻ là “tỏ ra đặc biệt”.
“Em không muốn nợ ai,” tôi bình thản. “Em muốn trường đánh giá em qua thành tích, không qua quần áo.”
Câu nói chặn họng hoàn hảo.
Hàn Ngọc đặt dao xuống, mắt long lanh. “Chị nói đúng, em xin lỗi, lẽ ra em bảo mẹ chuẩn bị đồng phục thường.”
Trà xanh cấp cao: nhận lỗi về mình, khiến mọi người càng thương cô ta.
Tôi mặc kệ, đứng dậy. “Cháu đi học trước.”
Chiếc Bentley chở Hàn Ngọc và Hàn Lãng lướt qua. Tôi đi bộ ra trạm xe buýt, cần không gian ôn từ vựng.
Trường附属 Bắc Đại – ngôi trường dành cho elite, áp lực vô hình đè nặng ngay từ cổng.
Hàn Ngọc xuống xe, đám bạn vây quanh như công chúa.
Thấy tôi, cô ta gọi lớn: “Chị Vy, sao chị đi xe buýt? Sao không đợi em?”
Khoe khoang + giả tạo + hạ thấp tôi trước đám đông.
Tôi quay lại cười. “Cảm ơn em quan tâm, chị thích tự lập.”
Tôi đi thẳng tìm lớp 12B – lớp thường cuối dãy.
Giáo viên chủ nhiệm giới thiệu: “Học sinh mới Lâm Vy, họ hàng ở nhờ nhà Hàn Ngọc lớp A1.”
Định vị tôi là “kẻ ăn bám”.
Tôi ngồi cuối lớp, lôi sách.
Tiết đầu: hóa học nâng cao. Tôi đang giải bài cân bằng phản ứng phức tạp thì cửa sau mở.
Một chàng trai cao ráo, mặc sơ mi trắng đơn giản nhưng khí chất lạnh lùng vương giả bước vào, ngồi cạnh tôi.
Gương mặt đẹp như tạc tượng, mắt sâu thẳm, xa cách.
Cô bạn thì thầm: “Đường Phong! Sao anh ấy vào lớp mình?”
Đường Phong – vị hôn phu “công cụ” của tôi.
Anh nhìn tôi, ánh mắt quan sát.
Tôi gật đầu lịch sự, cúi đầu tiếp tục học.
Thầy giáo phát bài kiểm tra đột xuất – đề Olympic hóa học.
Cả lớp kêu rên.
Tôi nhếch môi: thích.
Tôi giải nhanh, 10 phút xong, đặt bút.
Đường Phong không làm, chỉ quan sát tôi, mắt lóe hứng thú.
Chuông reo, thầy chấm bài tôi trước lớp: 100 điểm tuyệt đối.
Cả lớp ồ lên hoài nghi.
Thầy kích động: “Thực lực thật sự!”
Tin tức lan nhanh. Giờ trưa căng tin, Hàn Ngọc cùng bạn đến “chào hỏi”.
“Chị Vy giỏi thật, chắc may mắn đoán trúng.”
Tôi phản công: “May mắn là 19 năm cày cuốc không ngừng. Em có không?”
Đường Phong xuất hiện, ngồi cạnh tôi, đưa hộp sữa: “Uống đi, dùng não nhiều hao năng lượng.”
Rồi anh nói lớn: “Vị hôn thê mà lại xa lạ sao?”
Căng tin nổ tung.
Tôi đẩy sữa lại: “Hôn ước là hợp đồng, chưa ký thì vẫn lạ.”
Anh cười tán thưởng: “Nói hay. Vậy mời người lạ uống sữa?”
Tôi nhận.
Hàn Ngọc tái mặt, bỏ chạy.
Tan học, Đường Phong chặn xe tôi: “Hợp tác?”
Chúng tôi thỏa thuận: đóng cặp ngoài mặt, bảo vệ lẫn nhau khỏi gia tộc.
Liên minh bắt đầu.