Trọng Sinh Làm Bạch Liên Hoa: Tôi Đoạt Lại Tổng Tài Từ Tay Ảnh Hậu Trà Xanh - Phần 6: Ánh Bình Minh Vĩnh Cửu Và Những Di Sản Không Phai Mờ
- Trang chủ
- Trọng Sinh Làm Bạch Liên Hoa: Tôi Đoạt Lại Tổng Tài Từ Tay Ảnh Hậu Trà Xanh
- Phần 6: Ánh Bình Minh Vĩnh Cửu Và Những Di Sản Không Phai Mờ
Mười năm trôi qua như một giấc mộng dài.
Tôi, Trần Minh Châu, giờ đã ngoài ba mươi lăm tuổi. Tóc tôi vẫn đen nhánh, nhưng nơi đuôi mắt đã xuất hiện vài nếp nhăn nhỏ mỗi khi cười – những nếp nhăn mà Hạ Minh Phong gọi là “dấu vết của hạnh phúc”. Tôi không còn đóng phim dày đặc như trước. Sau khi đoạt giải Kim Kê lần thứ ba với bộ phim “Hồi Ức Đen Trắng”, tôi quyết định giảm nhịp độ, chỉ nhận một đến hai dự án mỗi năm, và ưu tiên những vai diễn mang thông điệp xã hội sâu sắc. Giới giải trí vẫn gọi tôi là “Nữ hoàng phòng vé thầm lặng” – vì mỗi phim tôi đóng đều đạt doanh thu cao, nhưng tôi hiếm khi xuất hiện trên gameshow hay thảm đỏ xa hoa. Tôi chọn cách sống lặng lẽ hơn, dành thời gian cho gia đình và cho quỹ từ thiện mang tên “Ánh Bình Minh” mà tôi sáng lập.
Quỹ giờ đã trở thành một tổ chức lớn, hỗ trợ hàng nghìn phụ nữ và trẻ em bị bạo lực gia đình, cũng như tài trợ học bổng cho các nữ sinh viên nghèo theo đuổi ngành nghệ thuật. Mỗi năm, chúng tôi tổ chức một buổi gala từ thiện tại khách sạn năm sao do chính Hạ Minh Phong tài trợ địa điểm. Năm nay là năm thứ mười, và tôi đứng trên sân khấu với váy dạ hội màu bạc, nhìn xuống khán phòng đầy những gương mặt quen thuộc: anh Vũ (nay đã là đạo diễn nổi tiếng), chị Mơ (vẫn là quản lý của tôi dù tóc đã điểm bạc), và tất nhiên, Hạ Minh Phong – người đàn ông ngồi hàng ghế đầu, mắt không rời khỏi tôi một giây.
Minh Anh giờ đã mười ba tuổi, một thiếu nữ cao ráo, xinh xắn với đôi mắt giống tôi và nụ cười giống bố. Con gái tôi thông minh, yêu nghệ thuật, và đang học diễn xuất tại một trường kịch nghệ danh tiếng. Còn Minh Huy, cậu con trai út tám tuổi, nghịch ngợm như một chú cún con, thích đá bóng và hay lẽo đẽo theo bố đi họp. Cuộc sống gia đình chúng tôi không hoàn hảo – vẫn có những lúc cãi vã vì tôi bận quay phim xa nhà, hay anh quá lo lắng khi tôi nhận vai tâm lý nặng – nhưng chúng tôi đã học cách giải quyết bằng đối thoại, bằng những cái ôm và bằng lời xin lỗi chân thành.
Một buổi tối mùa thu, khi lá vàng rơi đầy sân vườn biệt thự, Hạ Minh Phong kéo tôi ra ban công, tay cầm một hộp quà nhỏ. “Mở đi.” Anh nói, giọng hồi hộp như cậu thanh niên ngày nào. Bên trong là một chiếc vòng cổ bằng bạch kim, mặt dây chuyền khắc hình phượng hoàng đang dang cánh bay lên từ lửa. “Mười năm trước, em là phượng hoàng niết bàn. Giờ em đã bay cao hơn anh tưởng. Anh chỉ muốn nhắc em rằng, dù em bay xa đến đâu, anh vẫn luôn ở đây, làm tổ ấm để em trở về.” Tôi ôm anh, nước mắt lăn dài. Chúng tôi hôn nhau dưới ánh trăng, như thuở mới yêu, nhưng sâu lắng và chắc chắn hơn rất nhiều.
Nhưng cuộc đời, dù đã bình yên đến mấy, vẫn luôn có những cơn sóng ngầm.
Năm nay, Minh Anh bước vào tuổi dậy thì đầy nhạy cảm. Con bắt đầu có bạn trai – một cậu bé cùng lớp học diễn xuất, con nhà nghệ sĩ. Tôi và Hạ Minh Phong phản ứng hoàn toàn trái ngược. Tôi muốn con tự do trải nghiệm, vì chính tôi từng yêu sớm và biết tình yêu tuổi teen có thể đẹp đẽ thế nào nếu được hướng dẫn đúng. Còn anh thì… như một ông bố tổng tài điển hình: tra cứu lý lịch cậu bé, lắp camera ở cổng trường, thậm chí thuê thám tử theo dõi. “Con gái anh mà để thằng nhóc đó dụ dỗ thì anh không chịu nổi!” Anh gầm gừ. Chúng tôi cãi nhau to – lần đầu tiên sau nhiều năm. Minh Anh khóc chạy về phòng, hét lên: “Bố mẹ không tin con!” Tôi giận anh đến mức ngủ riêng một tuần.
Cuối cùng, tôi ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc với anh. “Anh Phong, anh từng dao động vì quá khứ. Em từng sợ mất anh. Giờ anh lại sợ mất con gái theo cách tương tự. Nhưng nếu anh kiểm soát quá mức, con sẽ xa anh thật sự.” Anh im lặng rất lâu, rồi ôm đầu gối như một đứa trẻ: “Anh sợ lắm, Châu. Anh sợ con gặp tổn thương như em từng gặp.” Tôi nắm tay anh: “Vậy thì chúng ta hãy dạy con cách tự bảo vệ mình, thay vì nhốt con trong lồng.” Chúng tôi cùng nhau gặp cậu bé kia và gia đình cậu ấy, tổ chức một bữa ăn tối thân mật. Minh Anh sau đó cảm ơn chúng tôi: “Con yêu bố mẹ nhất trên đời.” Và Hạ Minh Phong học được bài học lớn nhất: buông tay đúng lúc mới là cách giữ chặt nhất.
Cùng lúc ấy, một bóng ma cũ trở lại, không phải Lâm Thanh Vân, mà là một người tôi không ngờ tới: Vương Kiệt – đạo diễn trẻ từng tung tin đồn tôi dùng quy tắc ngầm nhiều năm trước. Sau khi bị tẩy chay, anh ta rời giới, sang Mỹ làm phim độc lập, và giờ bất ngờ trở về với một bộ phim tài liệu mang tên “Mặt Tối Của Ánh Hào Quang”. Bộ phim phỏng vấn hàng loạt nghệ sĩ từng gặp scandal, và một phần lớn dành để nói về “một nữ diễn viên nổi lên nhờ quan hệ với ông trùm giải trí”. Dù không nêu tên, nhưng mọi chi tiết đều chỉ thẳng vào tôi: thời gian yêu đương sáu năm bí mật, vụ việc với Lâm Thanh Vân, cách tôi nổi tiếng sau scandal. Phim được chọn chiếu tại Liên hoan phim Cannes phần Panorama, và ngay lập tức gây xôn xao.
Tin tức lan về nước. Một số báo lá cải giật tít: “Trần Minh Châu bị bóc phốt tại Cannes?” Antifan cũ trỗi dậy, đào mộ lại mọi chuyện xưa. Tôi ngồi xem trailer phim tài liệu, tim lạnh đi. Vương Kiệt đã phỏng vấn cả những người từng làm việc với tôi, cắt ghép lời nói để tạo ấn tượng rằng tôi “dùng thủ đoạn” để leo cao. Hạ Minh Phong giận dữ đến mức muốn kiện quốc tế, nhưng tôi ngăn lại: “Đừng. Chúng ta sẽ đáp lại bằng sự thật.”
Tôi bay sang Cannes một mình, không báo chí, không ekip. Tại buổi chiếu, tôi ngồi ở hàng ghế cuối, lặng lẽ xem hết bộ phim. Khi phần hỏi đáp bắt đầu, tôi đứng dậy, giơ tay. Vương Kiệt trên sân khấu tái mặt khi nhận ra tôi. “Tôi là Trần Minh Châu, nhân vật chính mà anh ám chỉ trong phim. Tôi có vài lời muốn nói.” Khán phòng im phăng phắc. Tôi bình tĩnh kể lại toàn bộ hành trình của mình: từ nữ diễn viên vô danh bị vu khống, bị cào mặt trên phim trường, đến cách tôi tự thử vai, tự nỗ lực để có được ngày hôm nay. Tôi công khai lịch sử công việc, hợp đồng, email thử vai, và cả những giải thưởng đạt được bằng thực lực. “Tôi không phủ nhận chồng tôi là nhà đầu tư lớn. Nhưng tôi chưa từng dùng mối quan hệ ấy để đổi lấy vai diễn. Nếu anh cần bằng chứng, tôi sẵn sàng cung cấp.” Khán phòng vỗ tay vang dội. Báo chí quốc tế ngày hôm sau giật tít: “Trần Minh Châu đối chất trực tiếp đạo diễn tại Cannes – một màn lật ngược ngoạn mục.”
Vương Kiệt sau đó công khai xin lỗi, thừa nhận đã cắt ghép sai lệch để tạo kịch tính. Bộ phim bị rút khỏi một số liên hoan, và anh ta lại một lần nữa rời giới. Còn tôi trở về nhà với vòng tay của gia đình. Minh Anh ôm tôi: “Mẹ cool quá!” Minh Huy thì hí hửng: “Mẹ đánh bại kẻ xấu!” Hạ Minh Phong chỉ lặng lẽ ôm tôi thật lâu: “Anh tự hào về em đến mức không diễn tả nổi.”
Sau vụ việc ấy, tôi quyết định làm một điều lớn hơn: viết tự truyện. Cuốn sách mang tên “Hai Kiếp Người – Từ Bóng Tối Đến Ánh Bình Minh”. Tôi kể hết: ký ức kiếp trước (dù dưới dạng “giấc mơ kỳ lạ”), những tổn thương, cách tôi học cách tha thứ, và hành trình làm mẹ, làm vợ, làm nghệ sĩ. Cuốn sách ra mắt và trở thành bestseller chỉ trong một tháng. Hàng nghìn phụ nữ viết thư cảm ơn tôi: “Chị cho em sức mạnh để rời khỏi cuộc hôn nhân bạo lực”, “Em từng nghĩ mình là nạn nhân mãi mãi, nhưng giờ em tin mình có thể tái sinh.” Tôi tổ chức các buổi talkshow chia sẻ, không phải để khoe khoang, mà để lan tỏa thông điệp: bất kỳ ai cũng có quyền làm lại cuộc đời.
Hạ Minh Phong cũng thay đổi nhiều. Anh từ chức tổng giám đốc điều hành, giao lại công ty cho thế hệ trẻ, chỉ giữ vai trò chủ tịch hội đồng quản trị. Anh dành thời gian viết sách về kinh doanh đạo đức, và cùng tôi quản lý quỹ từ thiện. Chúng tôi mở một trung tâm đào tạo diễn xuất miễn phí cho trẻ em nghèo, đặt tên là “Minh Anh Center”. Con gái tôi là học viên đầu tiên, và giờ đã trở thành giảng viên nhí, dạy các em nhỏ cách tự tin trước ống kính.
Một buổi tối cuối năm, khi tuyết rơi nhẹ ngoài cửa sổ – hiếm hoi ở thành phố chúng tôi – cả gia đình quây quần bên lò sưởi. Minh Anh chơi đàn piano bài “Für Elise”, Minh Huy nằm dài trên thảm vẽ tranh, còn Hạ Minh Phong ôm tôi từ phía sau, thì thầm: “Em có hối hận vì đã ở lại bên anh không?” Tôi quay lại, hôn nhẹ lên môi anh: “Không. Vì nếu không có những ngày đen tối ấy, chúng ta sẽ không biết trân quý ánh sáng hôm nay.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi tuyết trắng phủ đầy khu vườn. Trong lòng tôi chợt lóe lên một ý nghĩ kỳ lạ: nếu kiếp trước tôi đã chết cóng giữa mùa đông, thì kiếp này, tôi đang sống trong một mùa đông ấm áp nhất đời.
Cuộc đời giống như một bộ phim dài vô tận. Có khởi đầu đau thương, có cao trào dữ dội, có những lúc tưởng chừng sụp đổ, nhưng cuối cùng, nếu ta kiên trì và chọn yêu thương chính mình, thì cái kết bao giờ cũng là ánh bình minh vĩnh cửu.
Và tôi, Trần Minh Châu, đã tìm thấy ánh bình minh ấy – không chỉ cho riêng mình, mà còn cho những người tôi yêu thương, và cho hàng nghìn phụ nữ ngoài kia đang cần một tia hy vọng.
Hết.