Trọng Sinh Làm Bạch Liên Hoa: Tôi Đoạt Lại Tổng Tài Từ Tay Ảnh Hậu Trà Xanh - Phần 5: Những Năm Tháng Bình Yên Và Cơn Giông Tố Cuối Cùng
- Trang chủ
- Trọng Sinh Làm Bạch Liên Hoa: Tôi Đoạt Lại Tổng Tài Từ Tay Ảnh Hậu Trà Xanh
- Phần 5: Những Năm Tháng Bình Yên Và Cơn Giông Tố Cuối Cùng
Ba năm sau ngày cưới, cuộc sống của tôi – Trần Minh Châu – đã bước vào một giai đoạn mà tôi từng nghĩ chỉ tồn tại trong giấc mơ. Tôi không còn là nữ diễn viên hạng ba vô danh, cũng không phải là “vị hôn thê của tổng tài” bị bàn tán. Tôi là Trần Minh Châu – nữ diễn viên đoạt giải Kim Phượng hai năm liên tiếp, người được mời làm giám khảo trẻ nhất tại Liên hoan phim Quốc tế Thượng Hải, và là mẹ của một bé gái ba tuổi tên Hạ Minh Anh, con gọi tôi bằng cái tên ngọt ngào nhất trên đời: “Mẹ Châu”.
Căn biệt thự ven hồ mà Hạ Minh Phong mua làm quà cưới giờ đã trở thành tổ ấm thực sự. Sáng nào tôi cũng dậy sớm, pha cà phê cho anh, chuẩn bị bữa sáng cho Minh Anh, rồi đưa con đến trường mẫu giáo quốc tế trước khi đến phim trường hoặc phòng thu lồng tiếng. Hạ Minh Phong không còn là vị tổng tài bận rộn đến mức quên cả ngày sinh nhật vợ nữa. Anh học cách cân bằng: họp trực tuyến từ nhà vào buổi tối, dành cuối tuần cho gia đình, và mỗi tháng đều đưa tôi và con đi du lịch ngắn ngày. Chúng tôi đã đến Nhật ngắm hoa anh đào, đến Pháp ăn bánh macaron, đến Maldives nằm dài trên bãi cát trắng nghe sóng vỗ. Anh thường ôm tôi từ phía sau khi tôi đang rửa bát, thì thầm: “Cảm ơn em vì đã cho anh cơ hội làm lại từ đầu.”
Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng chỉ có mật ngọt. Năm nay, tôi nhận lời đóng một bộ phim điện ảnh lớn mang tên “Hồi Ức Đen Trắng” – câu chuyện về một người phụ nữ bị mất trí nhớ sau tai nạn, dần dần nhớ lại những bí mật kinh hoàng của gia đình chồng. Vai diễn đòi hỏi tôi phải giảm hơn tám ký, cắt tóc ngắn, và sống trong trạng thái căng thẳng thần kinh suốt sáu tháng quay. Hạ Minh Phong lo lắng đến mức ngày nào cũng đến phim trường, mang theo hộp cơm vợ nấu, ngồi chờ tôi giữa các cảnh quay. “Em gầy quá, anh xót.” Anh nói, mắt đỏ hoe. Tôi cười: “Đây là nghề của em mà. Anh phải quen chứ.” Nhưng anh không quen nổi. Có lần tôi quay cảnh khóc dưới mưa suốt mười tiếng, về nhà bị sốt cao, anh thức trắng đêm chườm đá cho tôi, giọng run run: “Anh không muốn em khổ nữa. Hay em nghỉ đóng phim đi, chúng ta chỉ cần nhau và Minh Anh thôi.”
Tôi biết anh nói thật lòng. Nhưng tôi cũng biết, nếu tôi dừng lại, tôi sẽ không còn là Trần Minh Châu nữa. Diễn xuất không chỉ là nghề, mà là hơi thở, là cách tôi chữa lành vết thương kiếp trước, là cách tôi chứng minh rằng mình có thể tự đứng vững mà không cần dựa vào bất kỳ ai. Tôi ôm anh: “Em sẽ cân bằng. Em hứa. Nhưng anh phải tin em.” Anh gật đầu, nhưng tôi thấy nỗi sợ trong mắt anh – sợ mất tôi, sợ tôi lại xa cách như những ngày tôi trả nhẫn.
Trong lúc tôi bận rộn với phim mới, một bóng ma cũ bất ngờ trở lại: Lâm Thanh Vân.
Sau ba năm sống ẩn dật ở quán cà phê nhỏ ngoại ô, cô ta đột ngột xuất hiện trên một chương trình talkshow trực tiếp với tiêu đề “Hành Trình Tái Sinh”. Gương mặt cô ta đã thay đổi nhiều: không còn phấn son lộng lẫy, tóc cắt ngắn nhuộm xám khói, mặc áo sơ mi trắng đơn giản. Cô ta kể chuyện với giọng bình thản: bị trầm cảm nặng sau scandal, từng tự tử không thành, rồi tìm đến thiền và yoga để chữa lành. Cô ta không nhắc tên tôi hay Hạ Minh Phong, chỉ nói chung chung: “Tôi từng làm tổn thương nhiều người vì lòng tham và ghen tị. Giờ tôi đã học cách buông bỏ.” Khán giả xúc động, bình luận tràn ngập lời khen: “Chị Vân trưởng thành quá”, “Mong chị comeback”. Một đạo diễn nổi tiếng công khai mời cô ta đóng vai phụ trong phim mới. Dư luận bắt đầu xoay chiều: Lâm Thanh Vân không còn là “ảnh hậu sa đọa” nữa, mà là “người phụ nữ mạnh mẽ vượt qua nghịch cảnh”.
Tôi không bất ngờ. Tôi biết cô ta quá rõ. Đây chỉ là bước đầu của kế hoạch comeback được tính toán kỹ lưỡng. Quản lý cũ chị Lưu từng nhắn tin cho chị Mơ: “Vân Vân thay đổi thật rồi. Cô ấy muốn gặp Minh Châu để xin lỗi trực tiếp.” Tôi từ chối. Tôi không cần lời xin lỗi muộn màng, và tôi không muốn để cô ta lợi dụng hình ảnh tôi để tẩy trắng.
Nhưng Lâm Thanh Vân không dễ dàng bỏ cuộc. Cô ta bắt đầu đăng những bài viết sâu sắc về “sự tha thứ” và “buông bỏ oán hận”, khéo léo ám chỉ quá khứ mà không nhắc tên. Fan cô ta kéo đến trang cá nhân tôi, để lại bình luận: “Chị Châu rộng lượng tha thứ cho chị Vân đi”, “Hai chị từng là bạn, giờ chị Vân khổ sở rồi”. Tôi không đáp lại, chỉ tập trung vào công việc. Bộ phim “Hồi Ức Đen Trắng” hoàn thành hậu kỳ, và trailer vừa ra mắt đã gây bão. Cảnh tôi ngồi trong phòng tối, mắt vô hồn nhìn vào gương, thì thầm: “Tôi là ai?” khiến cư dân mạng nổi da gà. Hashtag #TranMinhChauDienXuatThan đứng top trending ba ngày liền.
Ngày công chiếu phim, tôi tổ chức buổi ra mắt long trọng. Hạ Minh Phong mặc vest đen, nắm tay tôi bước trên thảm đỏ. Minh Anh được bà ngoại trông, còn chúng tôi dành trọn buổi tối cho nhau. Phim nhận phản hồi tích cực chưa từng có: phòng vé phá kỷ lục tuần đầu, giới phê bình khen ngợi diễn xuất của tôi “đỉnh cao sự nghiệp”. Tôi được đề cử giải Nữ chính xuất sắc nhất tại Kim Kê – giải thưởng lớn nhất điện ảnh Hoa ngữ.
Đúng lúc ấy, Lâm Thanh Vân tung chiêu cuối cùng.
Cô ta đăng một bài viết dài trên mạng xã hội, kèm theo bức ảnh cũ: ảnh cô ta và Hạ Minh Phong thời đại học, anh ôm guitar hát cho cô ta nghe dưới gốc cây phượng. Bài viết viết bằng giọng văn nhẹ nhàng nhưng đầy ám chỉ: “Có những mối tình đầu không bao giờ quên được. Dù sau này mỗi người một ngả, những kỷ niệm ấy vẫn là báu vật. Cảm ơn anh vì đã từng yêu em thuở thiếu thời.” Không nhắc tên, nhưng ai cũng biết “anh” là ai. Bài viết lan truyền chóng mặt. Hashtag #LamThanhVanMinhPhongThoiDaiHoc leo top. Fan cô ta reo hò: “CP thanh xuân vườn trường!”, “Chị Vân vẫn yêu anh Phong lắm”. Một số antifan quay sang công kích tôi: “Vợ mà không bằng tình đầu”, “Trần Minh Châu chỉ là thế thân thôi”.
Hạ Minh Phong nổi giận. Anh định đăng bài đáp trả, nhưng tôi ngăn lại: “Đừng. Càng đáp càng mắc bẫy cô ta.” Tôi biết đây là chiêu cũ: dùng quá khứ để gieo nghi ngờ, khiến tôi ghen tuông, khiến anh và tôi cãi vã, rồi cô ta sẽ đóng vai nạn nhân đáng thương. Tôi không rơi vào bẫy nữa.
Thay vào đó, tôi làm một việc mà không ai ngờ tới.
Tôi mời Lâm Thanh Vân gặp mặt riêng tại một quán cà phê nhỏ, không quản lý, không paparazzi, chỉ có hai chúng tôi.
Cô ta đến đúng giờ, mặc áo len trắng, trang điểm nhạt, trông quả thực đã thay đổi nhiều. Cô ta cúi đầu: “Cảm ơn em đã đồng ý gặp chị.” Tôi mỉm cười: “Chị muốn nói gì thì nói đi. Em chỉ có nửa tiếng.”
Cô ta hít sâu: “Chị biết chị sai rất nhiều. Chị từng ghen tị với em, từng làm những việc không thể tha thứ. Nhưng ba năm qua, chị đã suy nghĩ rất nhiều. Chị không mong em tha thứ, chỉ muốn nói lời xin lỗi chân thành. Và… chị muốn cảm ơn em.” Tôi nhíu mày. Cô ta tiếp: “Nhờ em, chị mới nhận ra mình từng kiêu ngạo và độc ác đến mức nào. Giờ chị đã buông được. Chị sẽ không quay lại giới nữa. Chị chỉ muốn sống bình yên.”
Tôi nhìn sâu vào mắt cô ta. Tôi thấy mệt mỏi, thấy hối hận, nhưng cũng thấy một chút gì đó rất thật. Tôi gật đầu: “Em chấp nhận lời xin lỗi của chị. Và em chúc chị bình yên.” Chúng tôi không ôm nhau, không chụp ảnh kỷ niệm. Chỉ lặng lẽ đứng dậy, mỗi người một hướng.
Tối đó, tôi kể cho Hạ Minh Phong nghe. Anh ôm tôi thật chặt: “Em rộng lượng quá. Anh thì không tha thứ nổi.” Tôi cười: “Em không tha thứ vì chị ấy, mà vì chính em. Em không muốn mang theo oán hận nữa.”
Một tháng sau, “Hồi Ức Đen Trắng” đoạt giải Phim hay nhất và Nữ chính xuất sắc nhất tại Kim Kê. Trên sân khấu nhận giải, tôi mặc váy trắng dài, tóc búi cao, nhìn xuống khán đài nơi Hạ Minh Phong đang ngồi, mắt long lanh tự hào. Tôi nói vào micro: “Giải thưởng này tôi xin dành tặng cho chồng tôi – người đã dạy tôi rằng tình yêu thực sự là kiên nhẫn và tin tưởng; và cho con gái tôi – người nhắc tôi rằng cuộc đời luôn có ánh sáng sau bóng tối. Cảm ơn tất cả những ai từng tổn thương tôi, vì các anh chị đã giúp tôi trở thành phiên bản mạnh mẽ nhất của chính mình.”
Khán phòng vỗ tay vang dội. Máy quay lia đến Hạ Minh Phong, anh đứng dậy vỗ tay, nước mắt lăn dài trên má.
Lâm Thanh Vân không xuất hiện nữa. Có tin đồn cô ta chuyển ra nước ngoài, mở một lớp yoga nhỏ ở Bali, sống đời bình dị. Tôi không kiểm chứng, cũng không cần. Cô ta đã trở thành quá khứ, như một cơn bão đã đi qua, để lại bầu trời trong xanh hơn.
Còn tôi, tôi tiếp tục diễn xuất, nhưng chọn ít phim hơn, dành nhiều thời gian hơn cho gia đình. Minh Anh lớn lên xinh xắn, thích nghe mẹ kể chuyện cổ tích trước giờ ngủ. Có lần con hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ hay đóng phim buồn thế?” Tôi cười: “Vì mẹ muốn kể cho mọi người rằng, dù buồn đến đâu, rồi cũng sẽ có hạnh phúc.” Con gật gù: “Con thích mẹ cười nhiều hơn.”
Hạ Minh Phong và tôi đón thêm một bé trai nữa vào năm Minh Anh lên năm. Chúng tôi đặt tên con là Hạ Minh Huy – ánh sáng hy vọng. Đêm con chào đời, anh nắm tay tôi trong phòng sinh, giọng nghẹn ngào: “Cảm ơn em, Minh Châu. Cảm ơn em vì đã ở lại bên anh.” Tôi mệt lả, nhưng vẫn cười: “Cảm ơn anh vì đã học cách yêu em đúng cách.”
Những năm tháng sau đó trôi qua trong bình yên thực sự. Tôi mở một quỹ từ thiện hỗ trợ phụ nữ bị bạo lực gia đình và nữ diễn viên trẻ gặp khó khăn trong nghề. Hạ Minh Phong trở thành nhà tài trợ lớn nhất. Chúng tôi cùng nhau tổ chức các buổi workshop diễn xuất miễn phí cho sinh viên nghèo. Có lần một cô gái trẻ đến gặp tôi, mắt đỏ hoe: “Chị Châu ơi, em từng bị vu khống giống chị. Nhờ xem phim chị đóng và nghe chị nói mà em có sức mạnh đứng dậy.” Tôi ôm cô ấy: “Em mạnh mẽ lắm. Chỉ cần em không bỏ cuộc, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.”
Cuộc đời tôi giờ đây giống như một bộ phim dài tập với cái kết mở đẹp đẽ. Tôi không còn sợ bóng tối, vì tôi đã học cách tự mình thắp sáng.
Và tôi biết, dù tương lai có gì đi nữa, tôi sẽ luôn là Trần Minh Châu – người phụ nữ từng chết một lần, sống lại hai lần, và chọn yêu thương chính mình trước khi yêu bất kỳ ai khác.