Trọng Sinh Làm Bạch Liên Hoa: Tôi Đoạt Lại Tổng Tài Từ Tay Ảnh Hậu Trà Xanh - Phần 4: Những Cơn Bão Mới Và Ánh Bình Minh Sau Cùng
- Trang chủ
- Trọng Sinh Làm Bạch Liên Hoa: Tôi Đoạt Lại Tổng Tài Từ Tay Ảnh Hậu Trà Xanh
- Phần 4: Những Cơn Bão Mới Và Ánh Bình Minh Sau Cùng
Sau khi nhận giải Nữ diễn viên mới xuất sắc tại lễ trao giải Kim Phượng, cuộc đời tôi, Trần Minh Châu, thực sự bước vào một giai đoạn hoàn toàn khác. Tôi không còn là cô gái lặng lẽ đứng sau ánh hào quang của người khác nữa. Các hãng phim lớn xếp hàng mời tôi đóng nữ chính, các nhãn hàng cao cấp gửi hợp đồng quảng cáo dày đặc, và trên mạng xã hội, tài khoản của tôi tăng follower hàng ngày đến mức chị Mơ phải thuê thêm trợ lý để quản lý bình luận. Nhưng tôi biết rõ, hào quang này không phải tự nhiên mà có. Nó được xây dựng từ những vết sẹo của kiếp trước, từ nước mắt và máu mà tôi đã đổ. Tôi không để mình bị cuốn theo dòng xoáy danh vọng. Tôi vẫn chọn kịch bản kỹ lưỡng, vẫn dành thời gian luyện tập, và vẫn giữ khoảng cách với những buổi tiệc tùng xa hoa của giới thượng lưu.
Hạ Minh Phong, người đàn ông từng là tất cả thế giới của tôi, giờ đây trở thành người theo đuổi kiên trì nhất. Sau đêm tôi trả lại chiếc nhẫn đính hôn, anh không từ bỏ. Anh xuất hiện ở mọi nơi tôi có mặt: phim trường, hậu trường lễ trao giải, thậm chí cả quán cà phê nhỏ tôi hay ngồi đọc kịch bản. Anh không còn là vị tổng tài lạnh lùng kiêu ngạo nữa, mà là một người đàn ông sẵn sàng hạ mình để lấy lòng tôi. “Minh Châu, hôm nay anh nấu cháo gà cho em nhé? Em quay phim mệt, phải bồi bổ.” Anh nhắn tin, kèm theo ảnh nồi cháo đang sôi sùng sục trên bếp nhà anh. Tôi cười, nhưng không trả lời ngay. Tôi cần anh hiểu rằng, tình yêu không phải là sở hữu, mà là sự tôn trọng và kiên nhẫn.
Một buổi chiều mưa phùn, tôi đang ngồi trong phòng hóa trang của đoàn phim mới – một bộ phim cổ trang tên “Phượng Hoàng Niết Bàn” – thì chị Mơ chạy vào, mặt tái mét: “Minh Châu, có chuyện lớn rồi. Lâm Thanh Vân… cô ta tự tử.” Tim tôi thắt lại. Dù hận cô ta đến tận xương tủy vì những gì đã làm ở kiếp trước và kiếp này, nhưng tôi không mong cô ta chết. Chị Mơ đưa điện thoại cho tôi xem tin tức: “Ảnh hậu Lâm Thanh Vân được phát hiện bất tỉnh trong căn hộ, nghi tự tử bằng thuốc ngủ. Hiện đang cấp cứu tại bệnh viện Trung Ương.” Bình luận bên dưới hỗn loạn: người thương xót, người mắng chửi, người bảo cô ta đáng đời. Tôi ngồi im lặng rất lâu, ký ức kiếp trước lại ùa về. Trong kiếp ấy, chính tôi mới là người suýt tự tử vì tuyệt vọng. Giờ đây, bánh xe nhân quả đã quay, và Lâm Thanh Vân đang nằm ở vị trí ấy.
Hạ Minh Phong gọi đến ngay sau đó. Giọng anh khàn khàn: “Em nghe tin chưa? Anh… anh không biết phải làm sao.” Tôi hỏi: “Anh định đến bệnh viện à?” Anh im lặng một lúc: “Anh không biết. Cô ta từng là một phần quá khứ của anh. Nhưng giờ anh chỉ lo cho em.” Tôi thở dài: “Anh đi đi. Nếu anh còn chút tình nghĩa cũ, hãy đi thăm cô ta. Nhưng đừng để em phải chờ anh lần nữa.” Anh đến bệnh viện, nhưng chỉ đứng ngoài hành lang, không vào phòng. Sau đó anh nhắn tin cho tôi: “Cô ta sống rồi. Nhưng anh nhận ra, anh không còn cảm giác gì với cô ta nữa. Chỉ có em thôi, Minh Châu.”
Vụ tự tử của Lâm Thanh Vân trở thành cơn bão truyền thông mới. Cô ta tỉnh lại sau ba ngày, và ngay lập tức tổ chức họp báo. Trước ống kính, cô ta khóc nức nở, tóc tai rối bù, gương mặt tiều tụy: “Tôi sai rồi. Tôi đã để lòng ghen tị che mờ lý trí. Tôi xin lỗi Trần Minh Châu, xin lỗi khán giả. Tôi sẽ rời khỏi giới giải trí.” Lời xin lỗi ấy khiến dư luận mềm lòng. Một bộ phận fan quay lại ủng hộ, gọi cô ta là “nữ cường nhân biết hối cải”. Nhưng tôi biết rõ, đây chỉ là chiêu bài cuối cùng của cô ta. Quản lý cũ chị Lưu tiết lộ với báo chí rằng Lâm Thanh Vân đang đàm phán với một hãng phim nước ngoài để comeback, dùng chính câu chuyện “tái sinh từ tro tàn” làm kịch bản quảng bá. Tôi cười lạnh. Cô ta vẫn là Lâm Thanh Vân, không bao giờ thay đổi.
Tôi không đáp lại lời xin lỗi công khai ấy. Thay vào đó, tôi tập trung vào “Phượng Hoàng Niết Bàn”. Vai nữ chính là một cô gái từ phận nô tỳ bị ruồng bỏ, trải qua muôn vàn đau khổ để trở thành nữ hoàng quyền lực. Cảnh quay khó nhất là cảnh nữ chính bị thiêu sống trong lửa, rồi tái sinh từ đống tro tàn. Đạo diễn yêu cầu quay thật, dùng lửa thật và kỹ xảo tối thiểu. Tôi nằm trên giường than hồng, xung quanh là lửa cháy rừng rực, khói cay xè mắt. “Action!” Đạo diễn hô. Tôi hét lên trong đau đớn, cơ thể co giật, rồi dần bất động. Khi đạo diễn hô “Cut!”, cả đoàn phim vỗ tay rần rần. Nam chính – diễn viên gạo cội tên Lý Thiên – chạy đến đỡ tôi dậy: “Em diễn hay quá, anh nổi da gà luôn.” Tôi cười mệt mỏi: “Cảm ơn anh Thiên. Nhưng em thực sự cảm nhận được nỗi đau ấy.” Vì tôi từng bị thiêu đốt bởi chính cuộc đời mình.
Hạ Minh Phong đến phim trường đúng vào ngày quay cảnh ấy. Anh đứng ngoài khu vực quay, mặt tái mét khi thấy tôi nằm giữa lửa. Sau khi kết thúc, anh lao đến ôm chặt tôi, không quan tâm máy quay hay ánh mắt của đoàn phim: “Em điên à? Sao lại quay nguy hiểm thế? Anh sợ mất em lắm.” Tôi đẩy nhẹ anh: “Đây là nghề của em. Anh phải tôn trọng chứ.” Anh cúi đầu: “Anh sai rồi. Anh sẽ không can thiệp nữa. Chỉ cần em bình an.” Từ hôm ấy, anh không còn ghen tuông vô cớ khi tôi đóng cảnh tình cảm với nam diễn viên khác. Anh học cách tin tưởng.
Nhưng bình yên không kéo dài. Một đạo diễn trẻ tên Vương Kiệt – người từng được Lâm Thanh Vân nâng đỡ trước khi cô ta sa cơ – bất ngờ tung tin đồn rằng tôi “dùng quy tắc ngầm” với Hạ Minh Phong để có vai diễn lớn. Anh ta đăng bài dài trên mạng xã hội, kèm theo ảnh cũ của tôi và Hạ Minh Phong, cắt ghép khéo léo để tạo hiểu lầm. Tin đồn lan nhanh như virus. Hashtag “#TranMinhChauQuyTacNgam” leo top. Fan tôi chia rẽ: một phần bảo vệ, một phần nghi ngờ. Tôi ngồi trong phòng, đọc từng bình luận độc địa, tim đau nhói. Kiếp trước, tôi từng bị chính chiêu này hủy hoại. Lần này, tôi sẽ không im lặng.
Tôi tổ chức họp báo riêng. Trước hàng trăm phóng viên, tôi bình tĩnh kể lại toàn bộ câu chuyện: từ việc bị Lâm Thanh Vân khiêu khích, bị vu khống, đến việc tự mình thử vai và giành được bằng thực lực. Tôi công khai lịch sử thử vai, email trao đổi với đạo diễn, và cả hợp đồng minh bạch. “Tôi chưa từng bán rẻ bản thân để đổi lấy vai diễn. Tôi yêu nghề này, và tôi tự hào về những gì mình đạt được.” Hạ Minh Phong đứng bên cạnh tôi, lần đầu tiên công khai thừa nhận: “Trần Minh Châu là vị hôn thê của tôi. Chúng tôi yêu nhau sáu năm, trước cả khi cô ấy nổi tiếng. Tôi tự hào về cô ấy, vì cô ấy chưa từng dựa vào tôi để leo cao.” Cuộc họp báo ấy được phát trực tiếp, và dư luận hoàn toàn đảo chiều. Vương Kiệt bị chỉ trích nặng nề, bị các hãng phim tẩy chay vì “vu khống đồng nghiệp”.
Sau vụ việc, tôi nhận được lời mời đóng phim Hollywood – một dự án hợp tác quốc tế về đề tài nữ quyền. Đạo diễn là người Mỹ từng làm việc với Lâm Thanh Vân trước đây. Ông nói: “Tôi từng cộng tác với Lâm Thanh Vân, nhưng tôi chọn cô vì năng lực thực sự.” Tôi bay sang Mỹ quay phim ba tháng. Đó là lần đầu tiên tôi xa Hạ Minh Phong lâu đến vậy. Anh gọi video mỗi ngày, giọng mệt mỏi vì múi giờ: “Em ăn uống thế nào? Có nhớ anh không?” Tôi cười: “Nhớ chứ. Nhưng em đang sống giấc mơ của mình.” Anh im lặng một lúc: “Anh biết. Anh sẽ chờ em về.”
Tại Mỹ, tôi gặp lại một người quen cũ – nhà sản xuất từng bị Lâm Thanh Vân cướp vai của tôi ở kiếp trước. Ông ta ngạc nhiên khi thấy tôi: “Cô thay đổi nhiều quá. Trước đây cô nhút nhát, giờ mạnh mẽ thế này.” Tôi cười: “Cuộc sống dạy tôi phải mạnh mẽ.” Tôi kể ông nghe một phần câu chuyện, và ông giới thiệu tôi với nhiều đạo diễn lớn. Khi phim hoàn thành, tôi nhận được lời khen ngợi từ giới phê bình quốc tế: “Trần Minh Châu là phát hiện mới của điện ảnh châu Á.”
Trở về nước, tôi tổ chức đám cưới nhỏ với Hạ Minh Phong. Không xa hoa, không truyền thông, chỉ có gia đình và bạn bè thân thiết. Tôi mặc váy cưới trắng đơn giản, anh mặc vest đen, chúng tôi trao nhẫn dưới ánh hoàng hôn trên bãi biển. “Minh Châu, anh hứa sẽ yêu em đến cuối đời, không dao động, không phản bội.” Anh nói, mắt đỏ hoe. Tôi gật đầu: “Em cũng vậy. Nhưng chúng ta sẽ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau đối mặt mọi sóng gió.” Anh Vũ và chị Mơ làm phù rể, phù dâu. Tối ấy, chúng tôi nằm bên nhau, nghe sóng vỗ: “Em có hối hận không?” Anh hỏi. Tôi lắc đầu: “Không. Vì em đã chọn yêu thương chính mình trước, rồi mới yêu anh.”
Lâm Thanh Vân, sau cùng, rời khỏi giới giải trí thật sự. Cô ta mở một quán cà phê nhỏ ở vùng ngoại ô, sống lặng lẽ. Có lần tôi tình cờ gặp cô ta khi đi từ thiện gần đó. Cô ta già đi nhiều, tóc bạc sớm, ánh mắt không còn kiêu ngạo. “Chúc mừng cô.” Cô ta nói, giọng khàn. Tôi gật đầu: “Cảm ơn. Chúc chị bình an.” Chúng tôi không nói thêm gì nữa. Bánh xe nhân quả đã quay hết một vòng.
Tôi tiếp tục diễn xuất, nhưng chọn ít phim hơn, dành thời gian cho gia đình. Hạ Minh Phong và tôi có một bé gái, đặt tên là Hạ Minh Anh – ánh sáng của bình minh. Mỗi tối, tôi kể con nghe câu chuyện về một cô gái từng sống hai kiếp người, học cách mạnh mẽ và yêu thương. “Con nhớ nhé, dù cuộc đời có đen tối đến đâu, luôn có ánh bình minh sau cùng.”
Và tôi biết, hành trình của tôi vẫn còn dài, nhưng giờ đây, tôi đã là người cầm lái.