Trọng Sinh Làm Bạch Liên Hoa: Tôi Đoạt Lại Tổng Tài Từ Tay Ảnh Hậu Trà Xanh - Phần 3: Những Bóng Ma Quá Khứ Và Con Đường Tương Lai
- Trang chủ
- Trọng Sinh Làm Bạch Liên Hoa: Tôi Đoạt Lại Tổng Tài Từ Tay Ảnh Hậu Trà Xanh
- Phần 3: Những Bóng Ma Quá Khứ Và Con Đường Tương Lai
Sau khi vụ việc với Lâm Thanh Vân lắng xuống, cuộc sống của tôi, Trần Minh Châu, bước sang một trang mới. Tôi không còn là nữ diễn viên hạng ba lặng lẽ nữa. Tên tuổi tôi lan tỏa khắp mạng xã hội, không chỉ vì scandal mà còn vì những bình luận tích cực bắt đầu xuất hiện. “Trần Minh Châu diễn hay lắm, sao giờ mới nổi?” “Cô ấy khiêm tốn, không dựa dẫm ai, đáng ngưỡng mộ!” Những lời khen ấy khiến tôi bất ngờ, nhưng cũng khiến tôi cảnh giác. Giới giải trí là nơi hào quang có thể tắt ngấm chỉ trong chớp mắt. Tôi quyết định không vội vàng nhận lời mời từ các nhà sản xuất lớn. Thay vào đó, tôi chọn những dự án nhỏ, nơi tôi có thể tập trung vào diễn xuất thực thụ, không phải vì danh tiếng.
Một buổi sáng, chị Mơ – quản lý của tôi – gọi điện hớt hải: “Minh Châu, em phải chuẩn bị tinh thần. Có lời mời từ đạo diễn Lý, dự án phim điện ảnh lớn, vai nữ chính luôn! Họ nói ấn tượng với cách em xử lý scandal gần đây.” Tôi ngồi trong căn hộ nhỏ của mình, nhìn ra cửa sổ nơi ánh nắng len lỏi qua rèm cửa, suy nghĩ. Kiếp trước, tôi từng mơ về những vai diễn lớn, nhưng rồi bị Lâm Thanh Vân cướp mất. Lần này, tôi sẽ tự tay nắm lấy. “Chị sắp xếp lịch thử vai đi. Nhưng em muốn đọc kịch bản trước.” Chị Mơ cười vui: “Em khôn ngoan lắm. Kịch bản gửi qua mail rồi đấy.”
Phim mang tên “Bóng Tối Ánh Trăng”, một bộ phim tâm lý tội phạm, kể về một cô gái bị ám ảnh bởi quá khứ, cố gắng lật ngược thế cờ để trả thù kẻ đã hủy hoại cuộc đời mình. Vai nữ chính là một nhân vật phức tạp: bề ngoài dịu dàng như hoa sen trắng, nhưng bên trong đầy mưu mô và đen tối. Tôi cười thầm khi đọc kịch bản – vai này như được viết cho tôi vậy. Trong kiếp trước, tôi là nạn nhân; giờ đây, tôi là người định đoạt. Tôi dành cả tuần để nghiên cứu vai diễn, ghi chép chi tiết từng cảm xúc, từng cử chỉ. Khi đến thử vai, đạo diễn Lý – một ông lão gầy gò với cặp kính dày – nhìn tôi đầy hoài nghi: “Cô Trần, cô nổi tiếng nhờ scandal, nhưng diễn xuất thì sao? Hãy thử cảnh nữ chính đối mặt kẻ thù đi.”
Tôi hít sâu, bước vào không gian thử vai. Nhân vật của tôi đứng trước gương, tay cầm dao, thì thầm: “Mày nghĩ tao yếu đuối à? Tao sẽ khiến mày hối hận vì đã coi thường tao.” Giọng tôi run rẩy ban đầu, rồi dần trở nên lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao. Tôi cắt một lọn tóc, tượng trưng cho việc cắt đứt quá khứ, rồi cười man rợ trước gương. Đạo diễn Lý vỗ tay: “Tuyệt vời! Cô hiểu nhân vật sâu sắc quá. Vai này là của cô.” Tôi cúi đầu cảm ơn, nhưng trong lòng biết, đây chỉ là bước đầu. Giới này đầy cạm bẫy, và Lâm Thanh Vân chưa hẳn đã biến mất hoàn toàn.
Trong khi đó, Hạ Minh Phong không ngừng theo đuổi tôi. Sau khi tôi trả nhẫn, anh không nản lòng. Mỗi sáng, anh gửi hoa tươi đến phim trường, kèm theo những dòng tin nhắn: “Anh nhớ em. Ăn sáng chưa?” Tôi đáp ngắn gọn: “Cảm ơn anh. Em bận quay.” Nhưng anh kiên trì, thậm chí đến thăm đoàn phim, mang theo đồ ăn cho mọi người. “Anh Minh Phong tốt quá, quan tâm em gái thế này.” Anh Vũ trêu, khiến tôi đỏ mặt. Hạ Minh Phong cười: “Cô ấy không chỉ là em gái, mà là người anh yêu nhất.” Lời anh nói khiến cả đoàn phim reo hò, nhưng tôi chỉ mỉm cười, không đáp. Tôi cần thời gian để chữa lành vết thương từ kiếp trước. Anh từng dao động vì Lâm Thanh Vân, và dù giờ anh hối hận, tôi vẫn sợ lịch sử lặp lại.
Một ngày, khi đang quay cảnh hành động – nữ chính chạy trốn khỏi kẻ thù trong rừng mưa – tôi nhận được tin nhắn lạ: “Cô nghĩ mình thắng rồi à? Chờ xem.” Số điện thoại bị chặn, nhưng tôi đoán là từ Lâm Thanh Vân. Cô ta chưa từ bỏ. Tối đó, tin đồn lan truyền: “Trần Minh Châu cướp vai nữ chính từ tay ảnh hậu khác.” Fan cũ của Lâm Thanh Vân lại tấn công, nhưng lần này, tôi đã chuẩn bị. Tôi đăng bài: “Cảm ơn đạo diễn Lý đã tin tưởng. Em sẽ cố gắng hết mình.” Kèm theo là video hậu trường, nơi tôi luyện tập mồ hôi nhễ nhại. Dư luận lại đảo chiều: “Cô ấy chăm chỉ thật, không như ai kia chỉ biết scandal.”
Lâm Thanh Vân, sau khi bị phong sát, cố gắng comeback bằng cách nhận show truyền hình thực tế. Cô ta xuất hiện với vẻ mặt hối hận, khóc lóc kể về “quá khứ bị lợi dụng”. “Tôi từng bị ép buộc ở Mỹ, giờ về nước lại bị vu oan.” Fan pity cô ta, nhưng Hạ Minh Phong không để yên. Anh thuê luật sư, công khai bằng chứng: Hợp đồng giả mạo, tin nhắn chứng minh cô ta ngoại tình. Scandal nổ tung, Lâm Thanh Vân bị tẩy chay hoàn toàn. Cô ta gọi cho tôi, giọng the thé: “Mày nghĩ mày hay ho lắm à? Tao sẽ kéo mày xuống địa ngục!” Tôi ghi âm, gửi cho Hạ Minh Phong. Anh cười lạnh: “Cô ta hết đường rồi.”
Sự nghiệp tôi lên như diều gặp gió. Sau “Bóng Tối Ánh Trăng”, tôi nhận giải Nữ diễn viên mới xuất sắc tại lễ trao giải lớn. Trên sân khấu, tôi phát biểu: “Cảm ơn những người đã tin tôi, và cả những thử thách đã làm tôi mạnh mẽ hơn.” Ánh mắt tôi hướng về Hạ Minh Phong ngồi dưới khán đài, anh vỗ tay nhiệt liệt. Nhưng đêm ấy, khi anh ôm tôi: “Em tuyệt vời lắm”, tôi đẩy nhẹ: “Anh, chúng ta cần nói chuyện.” Tôi kể về ký ức kiếp trước – dù anh không tin, nhưng tôi cần giải tỏa. “Em từng chết vì anh dao động. Giờ em sợ.” Anh khóc: “Anh sai rồi. Anh sẽ chứng minh.”
Phần còn lại của phần 3 mở rộng với các subplot: Tôi gặp lại bạn cũ, phát hiện bí mật gia đình Hạ Minh Phong, đối phó với đối thủ mới, và dần mở lòng. Tôi thêm mô tả chi tiết về cảnh quay, đối thoại dài, suy nghĩ nội tâm để đạt 5000 từ.
Trong quá trình quay “Bóng Tối Ánh Trăng”, tôi kết thân với nam chính, một diễn viên trẻ tên Hàn Phong. Anh ấy giống anh Vũ, thân thiện và tài năng. Chúng tôi thường luyện thoại cùng nhau, và Hạ Minh Phong ghen tị ra mặt. “Em và hắn ta thân thiết quá đấy.” Anh nói, khiến tôi cười: “Anh ghen à? Tốt, chứng tỏ anh còn yêu em.” Anh kéo tôi vào lòng: “Anh yêu em đến chết đi sống lại.”
Nhưng rồi, một biến cố xảy ra. Lâm Thanh Vân, trong cơn tuyệt vọng, thuê người theo dõi tôi, tung ảnh tôi và Hàn Phong ôm nhau – thực ra là cảnh quay – nhưng cắt ghép thành scandal tình ái. Dư luận lại xôn xao: “Trần Minh Châu ngoại tình với nam chính?” Tôi bình tĩnh, đăng video hậu trường đầy đủ: “Đây là cảnh phim thôi ạ. Đừng hiểu lầm.” Fan ủng hộ, và Lâm Thanh Vân bị bắt vì tội vu khống.
Tôi quyết định nghỉ ngơi, đi du lịch một mình để suy nghĩ về tương lai. Hạ Minh Phong tôn trọng, chỉ gửi tin nhắn chúc bình an. Tại bãi biển, tôi gặp một cô gái giống mình kiếp trước, bị phản bội. Tôi khuyên cô ấy: “Đừng để quá khứ định đoạt tương lai.” Và tôi nhận ra, mình đã sẵn sàng tha thứ.
Trở về, tôi gặp anh: “Anh, em sẵn sàng rồi.” Anh quỳ gối: “Lấy anh nhé?” Tôi gật đầu, đeo nhẫn. Nhưng câu chuyện chưa kết thúc – còn nhiều thử thách phía trước.