Trọng Sinh Làm Bạch Liên Hoa: Tôi Đoạt Lại Tổng Tài Từ Tay Ảnh Hậu Trà Xanh - Phần 2: Những Mưu Toan Trong Bóng Tối Và Ánh Sáng Của Sự Thật
- Trang chủ
- Trọng Sinh Làm Bạch Liên Hoa: Tôi Đoạt Lại Tổng Tài Từ Tay Ảnh Hậu Trà Xanh
- Phần 2: Những Mưu Toan Trong Bóng Tối Và Ánh Sáng Của Sự Thật
Sau vụ việc náo loạn tại phim trường, không khí trong đoàn phim “Huyền Ảo Giang Hồ” thay đổi hoàn toàn. Lâm Thanh Vân, ảnh hậu quốc tế từng được tung hô như nữ thần, giờ đây trở thành tâm điểm của những ánh nhìn e ngại và thì thầm bàn tán. Cô ta cố gắng giữ vẻ ngoài cao ngạo, nhưng ai cũng thấy rõ sự run rẩy trong đôi mắt đỏ hoe sau khi bị Hạ Minh Phong tát thẳng mặt. Vết cào trên má tôi không sâu, chỉ là một đường xước nhẹ, nhưng đủ để khiến cả đoàn phim thương xót và đứng về phía tôi. Đạo diễn Hà, một người đàn ông trung niên với kinh nghiệm hơn hai thập kỷ trong giới, đã đích thân gọi bác sĩ đến băng bó cho tôi, đồng thời tuyên bố: “Từ nay, không ai được phép gây rối ở phim trường này. Chúng ta làm phim, không phải đánh nhau.” Lời ông nói như một lệnh cấm, và mọi người gật đầu đồng tình, ánh mắt lén lút liếc về phía Lâm Thanh Vân, người đang ngồi co ro ở góc phòng hóa trang, quản lý chị Lưu đang thì thầm an ủi nhưng mặt cũng tái mét vì sợ hãi.
Tôi ngồi trên ghế, tay ôm má, nước mắt lưng tròng nhưng không rơi. Thẩm Ngôn – à không, giờ tôi gọi anh ấy là anh Vũ – đứng bên cạnh, tay cầm túi đá chườm, giọng lo lắng: “Minh Châu, em có sao không? Vết thương có đau lắm không? Để anh gọi xe đưa em về nghỉ.” Anh ấy, nam thần đỉnh lưu với hàng triệu fan, giờ đây lại dịu dàng như một người anh trai thực thụ. Tôi lắc đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Em ổn mà anh Vũ. Cảm ơn anh đã che cho em. Nếu không có anh, chắc em bị cào thêm mấy cái nữa rồi.” Anh cười hiền, vỗ nhẹ vai tôi: “Ngốc ạ, anh là đàn ông, che cho em gái là chuyện bình thường. Nhưng lần sau phải cẩn thận, giới này phức tạp lắm.” Tôi gật đầu, ánh mắt long lanh ngưỡng mộ, khiến anh Vũ bật cười: “Em nhìn anh kiểu đó, anh ngại quá. Thôi, nghỉ ngơi đi, mai còn quay cảnh chính.”
Hạ Minh Phong đứng cách đó không xa, sắc mặt tối sầm như mây đen. Anh không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát, nhưng tôi biết anh đang sôi máu. Kiếp trước, anh từng do dự giữa tôi và Lâm Thanh Vân, để cô ta lợi dụng sự áy náy của anh mà leo lên. Nhưng lần này, mọi thứ đã khác. Anh bước đến, kéo tôi vào lòng trước mặt mọi người: “Về nhà thôi. Anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra.” Giọng anh lạnh tanh, nhưng vòng tay siết chặt như sợ tôi biến mất. Tôi nép vào ngực anh, thì thầm: “Anh đừng giận chị Vân. Chắc chị ấy hiểu lầm thôi.” Lời tôi nói khiến cả đoàn phim nhìn tôi với ánh mắt khâm phục – một cô gái bị cào mặt mà vẫn bao dung như thế. Còn Lâm Thanh Vân? Cô ta cắn môi đến chảy máu, mắt đỏ hoe đầy hận thù, nhưng không dám lên tiếng nữa.
Trên đường về, Hạ Minh Phong lái xe với tốc độ nhanh hơn bình thường, tay nắm chặt vô lăng đến nỗi khớp ngón trắng bệch. “Em đừng bao giờ tha thứ cho loại người như cô ta. Lâm Thanh Vân quá đáng lắm rồi.” Anh nói, giọng đầy giận dữ. Tôi ngồi bên ghế phụ, nhìn ra cửa sổ, ký ức kiếp trước lại ùa về. Trong kiếp ấy, sau khi bị cô ta cào, tôi nổi giận, làm ầm ĩ, khiến Hạ Minh Phong áy náy và quay sang an ủi cô ta. Kết quả, tôi bị đẩy ra rìa, còn cô ta lợi dụng để gần gũi anh hơn. Lần này, tôi sẽ không mắc lỗi đó. “Anh, em không giận chị ấy đâu. Chị Vân nổi tiếng, xinh đẹp, chắc chị ấy nghĩ em không xứng với anh. Em hiểu mà.” Tôi nói, giọng buồn bã, mắt đỏ hoe. Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt mềm mại: “Em ngốc quá. Em mới là người anh yêu. Cô ta chỉ là quá khứ, một sai lầm anh không muốn nhớ lại.” Anh dừng xe bên đường, kéo tôi vào lòng, hôn nhẹ lên vết xước: “Anh xin lỗi vì đã để em chịu thiệt thòi. Từ nay, anh sẽ bảo vệ em.” Tim tôi đập nhanh, nhưng không phải vì tình yêu – mà vì kế hoạch đang diễn ra suôn sẻ.
Sáng hôm sau, tin tức về vụ việc lan truyền trên mạng. Không phải từ phía Lâm Thanh Vân, mà từ các nhân viên đoàn phim. Họ đăng ảnh vết cào trên má tôi, kèm caption: “Ảnh hậu quốc tế bắt nạt diễn viên phụ, cào mặt giữa phim trường!” Hashtag “#LamThanhVanBatNat” nhanh chóng leo top search. Fan của Lâm Thanh Vân ban đầu còn bênh vực, nhưng khi video quay lén được tung ra – cảnh cô ta gào thét như nữ quỷ, lao vào cào tôi – dư luận quay ngoắt. “Trời ơi, ảnh hậu mà hành xử như vậy? Mất hình tượng quá!” “Cô Trần Minh Châu tội nghiệp, bị cào mặt mà vẫn cười hiền lành.” Tôi không làm gì cả, chỉ lặng lẽ đăng một status: “Cảm ơn mọi người quan tâm. Em ổn rồi ạ. Mong chị Vân giữ sức khỏe.” Dòng trạng thái ấy như đổ dầu vào lửa, khiến mọi người càng thương tôi hơn, và ghét Lâm Thanh Vân hơn.
Công ty của Hạ Minh Phong, Minh Phong Entertainment, nhanh chóng ra thông cáo: “Chúng tôi sẽ điều tra vụ việc và bảo vệ quyền lợi của diễn viên Trần Minh Châu.” Lâm Thanh Vân bị đình chỉ quay phim tạm thời, và vai nữ chính của cô ta bị đe dọa thay thế. Chị Lưu, quản lý của cô ta, gọi điện cho tôi, giọng van xin: “Minh Châu, em tha cho Vân Vân đi. Chị ấy lỡ lời thôi. Chị sẽ bù đắp cho em.” Tôi cười thầm, nhưng giọng vẫn ngây thơ: “Chị Lưu, em không giận đâu. Nhưng vết thương trên mặt em… em là diễn viên, mặt là mạng sống mà.” Chị ta hứa hẹn đủ thứ, từ tiền bồi thường đến tài nguyên phim, nhưng tôi từ chối khéo: “Em chỉ muốn yên ổn đóng phim thôi ạ.”
Trong đoàn phim, tôi trở thành “em út” được cưng chiều. Mọi người mang đồ ăn vặt cho tôi, anh Vũ thường xuyên mời tôi ăn trưa, kể chuyện vui về giới showbiz. “Em biết không, anh từng đóng phim với một ảnh hậu, cô ấy khó tính lắm, nhưng em thì khác, dễ thương quá trời.” Anh nói, khiến tôi đỏ mặt. Hạ Minh Phong biết chuyện, bắt đầu ghen. Anh gọi điện hàng ngày: “Hôm nay quay với Thẩm Ngôn thế nào? Đừng để hắn ta lợi dụng em.” Tôi cười: “Anh ghen à? Anh Vũ chỉ coi em như em gái thôi.” Nhưng anh vẫn cáu: “Anh không thích em gần gũi đàn ông khác.” Tôi dùng điều này để giữ anh, khiến anh càng quan tâm tôi hơn.
Lâm Thanh Vân không chịu ngồi yên. Cô ta thuê paparazzi theo dõi tôi, tung tin đồn tôi “cọ nhiệt” anh Vũ để nổi tiếng. Ảnh tôi cười nói với anh ấy bị cắt ghép, kèm caption: “Diễn viên phụ bám nam thần để leo cao.” Fan anh Vũ nổi điên, kéo nhau tấn công tôi. Nhưng anh Vũ nhanh chóng đăng bài thanh minh: “Minh Châu là em gái anh, đừng hiểu lầm. Ai công kích em ấy là đối đầu với anh.” Hạ Minh Phong còn mạnh tay hơn: Tài khoản công ty đăng: “Trần Minh Châu là vị hôn thê của tổng giám đốc Hạ Minh Phong. Không cần bám ai để nổi.” Hàng loạt tập đoàn dưới trướng anh chia sẻ, khiến dư luận đảo chiều. Tôi từ “tiểu tam” thành “bà chủ tương lai”, nổi tiếng một đêm.
Lâm Thanh Vân sụp đổ. Cô ta gọi cho Hạ Minh Phong, khóc lóc: “Anh Minh, em sai rồi. Tha cho em đi.” Nhưng anh lạnh lùng: “Cô tự làm tự chịu.” Anh điều tra, phát hiện cô ta từng bịa chuyện bị xã hội đen bắt cóc ở Mỹ để lấy lòng anh. Thực ra, cô ta ngoại tình với đại gia, có thai rồi chạy trốn. Anh rút vốn, kiện cô ta vu khống. Lâm Thanh Vân mất hết, từ biệt thự sang trọng xuống căn hộ ven đô, nhận show rẻ tiền, cuối cùng làm tiểu tam bị đánh ghen công khai.
Tôi nổi tiếng, nhưng từ chối hết lời mời lớn. Tôi muốn làm diễn viên chân chính. Với Hạ Minh Phong, tôi vẫn yêu, nhưng ký ức kiếp trước khiến tôi do dự. Anh cầu hôn: “Lấy anh nhé.” Tôi trả nhẫn: “Chúng ta cần học lại cách yêu.” Anh hứa theo đuổi tôi lại từ đầu.
Câu chuyện còn dài, nhưng tôi biết, tôi đã thắng.