Trì miên - Chương 94: Vận Mệnh
Khởi hành về Giang Thành vào một ngày trời nắng, mùa đông bầu trời phương bắc trong xanh.
“Muốn đi đâu trước?” Trì Khâm kéo vali hành lý, đứng giữa ngã ba đông đúc.
Nơi này đông đúc, càng thêm cũ nát hơn, vẫn giống như tám năm trước, ngoài mấy ông bà già thì rất ít người ở lại bên này, siêu thị cùng tiệm thuốc vẫn mở ở nơi đó.
Lâm Miên nhìn khung cảnh vừa quen thuộc vừa lạ lẫm trước mắt, nơi mà ngày trước cô luôn không muốn quay đầu nhìn lại.
Tay được Trì Khâm nắm chặt, rất ấm áp.
“Muốn đến trường cũ một chuyến.”
Hai người đặt đồ vật lên lầu, Lâm Miên nhìn cánh cửa sổ quen thuộc của Trì Khâm bên phía đối diện qua cửa sổ nhà mình, vẫn như lúc cô rời đi, nhà của anh vẫn im ắng như hồi cô còn học cấp ba.
“Muốn qua xem không?” Trì Khâm đứng phía sau cô.
Lâm Miên gật đầu.
Đến phía đối diện căn nhà kia, Lâm Miên thấy Trì Khâm móc chìa khóa ra mở cửa, bên trong không phủ bụi như cô nghĩ, chỉ vắng vẻ vì lâu không có người ở.
“Anh mua rồi?” Lâm Miên đẩy cửa phòng ngủ ra.
“Ừm, đây là nơi duy nhất lưu lại dấu vết của em.”
Lâm Miên đến phòng ngủ, nhìn sách vở đã cũ trên bàn, cầm lên lật xem.
Trên đó là chữ viết của Trì Khâm, chi chít chữ , bài thi cũng đều là của anh.
“Mấy năm cuối cấp ba, ngẫu nhiên sẽ ở bên này.”
Trì Khâm nói.
Lâm Miên không nói gì, nói là ngẫu nhiên, nhưng cô nhìn khăn trải giường đều được giặt đến trắng bệch, ngoài mấy bộ quần áo trước kia cô không mang đi, còn lại đều là của anh.
“Anh có phải bị ngốc không, chất lượng giáo dục ở đây không thể so sánh với Bắc Kinh.”
Trì Khâm cúi xuống ôm cô, cơ thể vùi vào cổ Lâm Miên, hơi thở ấm áp chân thật làm người không thể tin được.
“Đều như nhau cả.”
Giọng anh nhu hòa nhẹ bẫng: “Đối với chúng ta, nơi nào cũng như nơi nào, lúc đó em rời đi, tài liệu để lại anh vẫn còn giữ.”
Lâm Miên nghĩ tới tài liệu mình đặt trong ngăn kéo, đó là tài liệu chuyên khoa khoa học tự nhiên cô chuẩn bị cho anh, chỉ là lúc đó đi nhanh, chưa có cơ hội đưa cho anh.
May mà cuối cùng anh cũng thấy.
Lâm Miên khom lưng, sờ soạng dưới gầm giường, móc ra một hộp thuốc.
“Sao lại giấu ở đây?” Trì Khâm ngồi xuống lan can ban công, lúc anh ngồi đây nghĩ rất nhiều lần, Lâm Miên cũng ngồi chơi mãi ở căn phòng nhỏ này.
Lâm Miên mở ra, tất nhiên thuốc bên trong đã sớm hết hạn, cô cầm trong tay chơi chơi.
“Lần đầu gặp em là ở siêu thị.” Trì Khâm nhìn ngón tay mảnh khảnh: “Em mua một bao thuốc, đứng bên trái đường lặng lẽ hút.”
Lâm Miên hoàn toàn không nhớ rõ chuyện này, nhưng cô học hút thuốc cũng chính vào khoảng nghỉ hè năm cấp hai.
“Chắc mới học, hai ngón tay vụng về, còn một ít mới cho vào trong miệng.”
Giọng Trì Khâm có ý cười.
Lâm Miên hơi đỏ mặt: “Lúc đó anh đã nghĩ gì?”
“Cảm thấy thú vị, bởi vì người như vậy ở đây rất hiếm.”
Lúc cô đưa tay lên định véo anh, bị anh kéo đến ôm vào trong ngực.
“Nhưng lần thứ ba gặp em, phát hiện cũng đã quen thuộc rồi, lúc đó nghĩ, em gái này hút thuốc cũng nhiều hơn rồi đấy.”
Lâm Miên lẳng lặng nghĩ, đoạn thời gian đó lòng bị dày vò, vừa hận vừa áy náy, mỗi ngày Lâm Cẩn Nguyên không ở nhà, lúc nào về nhà cô cũng hút thuốc.
Hồi còn đi học, ai cũng biết Lâm Miên là một học sinh ngoan ngoãn giỏi dang, nhưng chỉ Trì Khâm mới biết, cô cũng điên rồ phết. Biết học những thói xấu, tựa như cấp ba ai cũng nói Trì Khâm lạnh nhạt bất thường, nhưng lại nhớ mãi gương mặt Lâm Miên.
Phòng họp ở tầng sáu kia, lúc Trì Khâm ném áo khoác lên người cô.
Hóa ra-từ lúc bắt đầu, bọn họ đã có ấn tượng với đối phương rồi.
——
Hôm nay là thứ tư, lúc bọn họ tới, trường vẫn còn đang vào giờ học bài.
Lâm Miên đi đến xem bảng vàng được đặt giữa khu dạy học, trên đó có lưu lại tên sinh viên giỏi đã tốt nghiệp. Không cần tốn nhiều công sức, giữa những bức ảnh chi chít cũng tìm thấy được Trì Khâm. Ánh mắt anh cùng người bên cạnh không giống nhau, vừa lạnh lùng, cũng không vui không buồn, chẳng có dáng vẻ mong đợi tương lai của học sinh cấp ba thường hay có, ánh mắt ảm đạm.
Nhưng trên người là bộ đồng phục tốt nghiệp kia, Lâm Miên cũng chưa nhìn thấy bao giờ.
Cô đã sai quá nhiều thời khắc.
“Làm sao vậy?” Trì Khâm không rời khỏi bàn tay Lâm Miên một khắc.
Lâm Miên nhìn năm phía dưới, quả nhiên là học lại năm thứ hai, cô nhẹ giọng hỏi:
“Sao anh lại thôi học?”
Tay bị người nắm chặt một chút.
“Bởi vì sợ hãi.” Trì Khâm rũ mắt nhìn cô: “Anh đến Bắc Kinh, tìm khắp nơi, sau đó bị ba gọi đến, ông ta nói không có thực lực thì không có cách nào bảo vệ người khác.”
“Anh nghĩ cũng đúng, nếu lúc trước anh giỏi giang hơn chút, càng có thể nắm chắc một ít cơ hội, có lẽ sau đó sẽ không xảy ra sai lầm.”
Giọng anh hơi run lên: “Mấy năm nay, anh vẫn luôn hối hận.”
Lâm Miên cảm thấy trái tim như bị véo mạnh một cái, quá mức chua xót.
Vận mệnh đem bọn họ đẩy đến đó, ngay lúc ấy cô cùng Trì Khâm, ai cũng không thể chống cự.
“Em cũng có gặp bác, lúc tới bệnh viện.”
Lâm Miên chưa bao giờ nhắc đến, lúc Trì Khâm phát sốt cô vẫn chưa đi: “Ông nói vì anh giúp em trả thù, nên trao đổi điều kiện là học tập rồi giúp ông quản lý công ty.”
“Em nghĩ em không muốn vì mình mà anh bỏ đi việc mà mình yêu thích, việc khác là hận chính bản thân mình còn phải để anh phải trả giá, cho nên mới quyết định rời đi.”
Lông mi Lâm Miên run rẩy, “Kết quả vẫn không thể thay đổi được gì.”