Trì miên - Chương 93: Đâm sâu (H)
Ánh mắt Lâm Miên ướt át, sương mù che phủ nhìn anh, môi rung rung vài lần nhưng vẫn không gọi được thành lời.
“Bảo bối, gọi một tiếng.”
Trì Khâm nhìn cô dao động, đĩnh eo về phía trước một chút, quy đầu liền cọ âm đế, chậm rãi cọ xát.
Ngoài miệng dụ dỗ cô.
Dưới thân Lâm Miên điên cuồng mấp máy, thịt non chạm nơi cực nóng dưới thân, càng muốn trực tiếp ngồi lên.
Cô cúi đầu, cả người đều phải vùi vào trong lòng ngực Trì Khâm, rầu rĩ thấp giọng hừ,
“Chồng ơi.”
Sau khi nói xong lại cảm thấy cảm thấy quá mức xấu hổ, không chịu ngẩng đầu, hàm răng sắc nhọn cắn trên xương quai xanh của Trì Khâm.
“Xấu hổ cái gì?” Trì Khâm bị cô chọc cười, ngón tay đưa xuống dưới phía giữa hai người,, vuốt ướt đẫm huyệt khẩu căng ra, côn thịt đỉnh về phía trước, lập tức đã bị hút vào chặt chẽ.
“Mới mấy ngày, lại chặt như vậy?”
Trì Khâm còn chưa đi vào quá nhiều, nhìn thân thể cô vặn vẹo như là không thoải mái, nên trước tiên muốn dạo đầu cho đủ.
Hơi thở hai người giao triền, bên trong xe tràn ngập hương vị tình dục.
Lâm Miên cứ ghé lên người anh bị làm như vậy, thân trên cong lên còn không thoải mái, ngậm côn thịt ở trong cơ thể vặn vẹo mông, “Mỏi quá… Dựa vào…”
Trì Khâm ôm eo cô, cho cô dựa vào tay lái thượng, như vậy chân càng có thể mở ra, anh bóp eo cô hướng trong đỉnh đến càng sâu, “Đằng sau có đau không?”
Huyệt khẩu bị căng ra, côn thịt bên trong đi theo động tác Trì Khâm chậm rãi cọ xát vách trong, Lâm Miên cảm thấy thần kinh mình mẫn cảm bị phóng đại gấp trăm lần.
Bên trong gân xanh của dương vật, mỗi một mạch máu, mỗi một chỗ nhảy lên cô đều có thể rõ ràng cảm nhận được, sau thắt lưng là tay lái lạnh lẽo cùng phía trước là cơ thể nóng bỏng nam tính, tiền hậu giáp kích.
“Đều cứng quá…” Cô mang theo tiếng nức nở.
Bàn tay Trì Khâm đưa ra sau lót cho cô, thường thường đưa xuống bóp cô mông,
“Thả lỏng, dạng chân ra.”
Lâm Miên làm theo, vừa thả lỏng một chút, lập tức bị đỉnh đến thật mạnh cô nhướn mi kêu ra tiếng, “Chậm một chút… chậm … thôiiiii.”
Trì Khâm như là không nghe thấy, chui đầu vào bên tiểu huyệt va chạm, trong xe tiếng vọng bạch bạch tiếng đánh hòa lẫn tiếng nước.
“Bảo bối, fuck em thật thích.”
Trì Khâm xoa xoa vú cô, sức lực lớn đến mức làm thân thể nhũn ra, theo bàn tay anh, rung rinh theo cơ thể.
“Vú càng lúc càng lớn.” Trên đầu anh thấm ra chút mồ hôi, nơi hai người giao hợp trơn trượt một, không rõ thể dịch của ai, đâm ra tiếng nước:
“Cô bé chặt quá.”
Lâm Miên nghe người nói bên tai không ngừng cợt nhả, thân thể giống như càng kích động, tự mình không thày dạy cũng ngậm côn thịt đánh vòng, ngửa đầu rên rỉ,
“Trì Khâm… Thật thoải mái…”
“Gọi là gì?” Trì Khâm đánh bốp một cái lên bên mông trắng nõn của cô.
Lâm Miên bất ngờ vì bị đánh đến thân thể co rút, dưới thân hung hăng co rút lại đảo quanh côn thịt trong thân thể, tràn ra một tiếng kêu dâm mị.
Người trước mặt bất mãn vì xưng hô, đĩnh eo hung hăng hướng chỗ sâu trong đụng vào, đỉnh mở lớp thịt non đang mút cắn: “Gọi là gì cơ?”
“Chồng ơi…ư ư…” Lâm Miên bị kịch liệt đỉnh đến rên rỉ đều không thành lời, ôm cổ anh đong đưa.
Trì Khâm không hề có ý chậm lại, hai tay ôm cánh mông, mỗi một chút đều hướng bên trong đưa, phía trước hai viên vú đại bự đong đưa trước mắt, nhũ sóng trắng nõn lắc lư.
“Ngoan, bảo bối.” Trì Khâm thở phì phò, ngậm lấy hai viên núm vú đong đưa
Lâm Miên bị đâm cho tê dại, sắp mất đi ý thức, trước mắt chỉ có chiếc cằm căng chặt của Trì Khâm, cô như bất giác kêu: “Trì Khâm…chồng ơi…”
Tiếng bạch bạch dày đặc đều như hạt mưa, Lâm Miên đã không có sức lực rên rỉ, khoái cảm bén nhọn xông thẳng đỉnh đầu, không phía dưới biết cắn côn thịt bao lâu, thẳng cho tới khi độ ấm bên trong xe làm cô khó thở, Trì Khâm mới ôm eo cô.
Lâm Miên cúi đầu thấy anh rút côn thịt đẫm nước ra, trên đó đầy chất lỏng, Trì Khâm cố ý cọ vào nơi âm đế đỏ tươi, bắn ra ngoài cửa huyệt.
Hai người ôm chặt, cả người cô mềm như nước ghé trên người anh, sau lưng bị đâm hiện lên vết đỏ.
Tay Trì Khâm đặt bên trên nhẹ nhàng xoa xoa.
Cho tới khi cô bình ổn hơi thở, Trì Khâm đẩy cửa xe ra ôm người lên lầu.
Vào trong nhà Lâm Miên, định giúp cô tắm, nhưng cuối cùng vẫn là làm ở phòng tắm một hồi.
Lúc Lâm Miên được anh đặt xuống giường, ngón tay đều mềm nhũn, trần truồng rúc trong chăn tùy ý cho anh ôm, bàn tay còn lại của anh chậm rãi xoa xoa cánh môi hoa đã sưng lên của cô.
“Bảo bối à.” Trì Khâm như nghĩ được cái gì đó mới mẻ, nhìn chằm chằm vào cô:
“Khi nào chúng ta sẽ kết hôn?”
“Kết hôn?” Đôi mắt Lâm Miên trừng lớn.
“Có pháp luật bảo vệ, anh yên tâm.”
Trì Khâm ôm sát cô: “Tốt nhất là đem giấy đăng ký dán sau điện thoại của em, như vậy tất cả mọi người đều biết, em là của anh.”
“Ấu trĩ.” Lâm Miên bị anh chọc cười, xoay người hướng chui vào lòng ngực anh, giữa họ có rất nhiều việc cần phải bù đắp.
“Chúng ta về Giang Thành một chuyến đi.”