Trì miên - Chương 91: Thất ước
Lâm Miên nghe thấy giọng nói quen thuộc đó, quay đầu lại ngay.
Sợ mình lại gặp ảo giác.
Người trước mắt đem theo hơi lạnh bên ngoài, bóng dáng cao thẳng cùng chiếc áo khoác đen, tóc tai hỗn loạn.
Trì Khâm nhìn cô vẫn đang mặc áo ngủ, ngồi trên sàn nhà sân bay, đôi mắt không biết đã khóc bao lâu, nhìn sưng đỏ đáng thương, anh cởi áo khoác khoác lên người cô.
“Đừng khóc, anh không sao hết.”
Trì Khâm cúi người, tay đưa qua khuỷu tay cô, ôm chặt người vào lòng.
Lúc này Lâm Miên như mới từ trên trời rơi xuống, nhìn ngũ quan sắc bén của anh, cho tới lúc cô đưa ngón tay lên chạm vào chiếc mũi cao thẳng, mới thả lỏng xuống, dúi đầu vào ngực Trì Khâm, tiếng khóc nghẹn ngào trong áo anh truyền ra ngoài.
“Anh có biết làm em sợ chết mất, Wechat cũng không trả lời, em cho rằng anh là người kia trên máy bay, suýt chút nữa, suýt nữa em không thể gặp lại anh nữa, còn rất nhiều điều chưa kịp nói với anh.”
Lâm Miên khóc nấc, lúc nói chuyện cũng đứt quãng.
Trì Khâm bế ôm cô đi ra khỏi sân bay.
Ngực bị ướt một mảnh, gió thổi qua, hơi lạnh luồn vào.
Anh lại ôm người chặt vào ngực: “Lát nữa về nhà khóc tiếp, mặt đông cứng cả rồi.”
“Đó là cái em có thể khống chế sao.” Lâm Miên vừa bất lực khóc, vừa gào to mắng anh.
Trì Khâm bất đắc dĩ, ôm người đi nhanh thêm vài bước, kéo cửa xe ra ngồi vào.
Cả người Lâm Miên còn run, anh trực tiếp bế người trên đùi, thuận tay vỗ vỗ lưng cô, giải thích: “Anh ngủ , di động hết pin, lúc đó đang trên máy bay.”
“Ngồi bên cạnh được không, lái xe đưa em về nhà.”
Lâm Miên ôm cổ anh, con ngươi đen láy lấp lánh nước nhìn anh, sân bay người đến người đi, anh đỗ xe ở bên trong, Lâm Miên chậm rãi gật đầu, được đặt lên ghế phụ.
Anh khỏi động xe, chậm rãi lái đi.
“Sợ à?” Trì Khâm xoa tay cô , cả người cô đều đông lạnh.
Lâm Miên gật đầu, “Vì sao tối qua anh lại về, có phải vì lời nói đó không?”
Trì Khâm xác nhận.
“Nếu hôm nay máy bay xảy ra chuyện thật, chỉ vì câu nói đó của em, em sẽ hận bản thân mình cả đời.”
Lâm Miên khóc xong, vừa hít khí lạnh vừa nấc, ngữ khí nghiêm túc.
Trì Khâm dừng xe lại, ban ngày bãi đỗ xe khu chung cư không một bóng người, anh quay đầu nhìn cô gái co ro ở ghế phụ. Đưa tay bế người ôm lên đùi mình, “Sẽ không.”
Tay anh lót sau lưng cô, chậm rãi xoa: “Vì vẫn chưa nhìn thấy em.”
Lâm Miên vừa dừng khóc xong nước mắt lại chảy ra, lúc tuổi trẻ nói sống chết không cần gặp lại nhau, cảm thấy cả đời mình chỉ là khách qua đường, bây giờ mới biết, thời gian không gặp anh sống quá uổng phí.
“Sao giờ em lại thích khóc thế này.” Trì Khâm cười lau giúp cô nước mắt.
Lâm Miên trừng anh, thấy đôi mắt Trì Khâm phiếm hồng, rút đi sư lạnh lùng, cô đưa tay vuốt ve đuôi mắt anh.
“Không phải là chờ anh trở lại, còn có gì chưa kịp nói sao?” Ánh mắt Trì Khâm chấp nhất nhìn chằm chằm cô.
Lâm Liên nhìn gương mặt thâm thúy này, nhớ tới hồi học cấp ba, họ đứng dưới ánh đèn đường, anh không để ý gì ôm bả vai cô, cười hỏi: “Vậy em có thích tôi hay không?”
Cô nắm bả vai Trì Khâm, nhìn vào mắt anh, chạm rãi nói từng câu:
“Mùa đông năm đó, em đã nói dối, em thích anh.”
“Trì Khâm, trước kia, hiện tại, về sau, mỗi một mùa đông, em đều thích anh.”
Cánh môi ẩm ướt hung hăng khắc trên môi anh, lần đầu tiên Lâm Miên chủ động nhiệt tình hôn anh như vậy.
Trì Khâm ngơ ngẩn, nhìn lông mi dài của cô gái đang nhắm chặt.
Anh ấn người lên tay lái, đoạt lại quyền chủ động, mút vào cánh môi, đầu lưỡi cạy hàm răng ra, thong thả khuấy đảo khoang miệng cô.
Chóp mũi dán chặt, hơi thở giao triền.
Lâm Miên bị anh cướp đi hơi thở trong ngực, cả người nóng lên, cho tới lúc liếm thấy vị mằn mặn, mở mắt ra thấy đôi mắt ánh lệ của Trì Khâm.
Ngón tay cô điểm vào đó, né tránh đôi môi vẫn còn đuổi theo mình:
“Trì Khâm, giờ anh lại thích khóc như vậy.”
Trì Khâm cong khóe môi, nhìn cô trả lại lời mình cười nhạo anh, đưa tay nắm cằm cô:
“Nhiều năm như vậy cuối cùng bạn gái cũng muốn mình, còn không cho khóc à?”
Người đàn ông ghé đầu vào bên cổ Lâm Miên, ngửi rồi hít một hơi thật sâu, tay đặt trên eo cô chậm rãi thắt chặt: “Chỉ cần có ngày này, đã tốt rồi.”
Lâm Miên chậm rãi vuốt ve gáy anh, còn rất nhiều nghi vấn mà cô muốn biết, nhưng bây giờ cô không muốn hỏi, chỉ nghĩ muốn ôm anh đến thiên hoang địa lão.
Trì Khâm ngửi hương thơm trên người cô, nhẹ nhàng hôn hôn vành tai.
Hôm nay vội vàng ra cửa, quần áo Lâm Miên không thay, tóc cũng chỉ buộc qua loa trên đỉnh đầu. Trì Khâm bỗng liếc qua thấy một cái gì đó màu đen, ngẩng đầu lên, vén tóc cô từ trán ra sau đầu, nhìn rõ ràng một con số 7.
“Đây là gì?” Anh hạ giọng hỏi.
Lâm Miên như mới tỉnh từ trong mộng, không biết phải trả lời thế nào, vành tai đã đỏ ửng.
Trì Khâm xoa xoa chỗ đó, ánh mắt trầm xuống, khàn giọng nói: “Em xăm tôi ở đây, Lâm Miên, chúng ta chưa từng thất ước.”