Trì miên - Chương 90: Tân niên vui sướng
Bên cạnh có người qua đường thấy cô như vậy, quay đầu lại nhìn với ánh mắt kỳ quái, Lâm Miên đứng khóc tới mỏi chân, lấy di động ra tìm Quý Noãn, sự việc năm đó có một người biết.
Cô tìm một quán cà phê cạnh phòng luật, đêm nay là đêm giao thừa, người trên đường đông đúc qua lại nối đuôi nhau.
“Đã lâu không gặp.”
Lâm Miên quay đầu, lần trước gặp lại Quý Ôn ở quán bar chưa chào hỏi một câu, nói một cách khác, Quý Ôn là người duy nhất chứng kiến chuyện nửa năm đó của cô cùng Trì Khâm.
“Về bao giờ vậy, Trì Khâm luôn giấu cậu.” Quý Ôn ngồi xuống.
Lâm Miên cười nhạt: “Trở về gần hai tháng rồi, gọi cậu ra hỏi chút việc.”
Hình như Quý Ôn đã biết cô muốn hỏi chuyện gì, hai người họ liên hệ qua lại cũng chỉ có lý do duy nhất là Trì Khâm.
“Không sao, chỉ cần tôi biết là được.”
Lâm Miên thở phào một hơi, “Tôi muốn biết, vì sao Trì Khâm không làm phi công?”
Biểu cảm Quý Ôn hiện lên một tia kinh ngạc, “Tôi nói sau này sao nhất định phải thi vào trường hàng không, hóa ra là thế.”
Anh ta thở dài: “Anh ấy đã làm.”
“Năm thứ nhất, mỗi ngày đều liều mạng học địa, thật ra nếu muốn làm phi công thì có rất nhiều trường học có thể tuyển sinh, nhưng không biết vì sao quyết tâm phải thi vào Kinh Hàng.”
Bởi vì cách đại học luật gần nhất, Lâm Miên nói thầm trong lòng.
“Mỗi ngày anh ấy chỉ ngủ ba bốn tiếng, năm cuối cấp ba nổi tiếng nhất là Trì Khâm, vì cuối cùng thật đúng là anh ấy thi đỗ.”
Quý Ôn nói tới đây thì bật cười, giọng cũng tỏ vẻ bội phục: “Nhưng tháng chín khai giảng, vừa học được một tuần, Trì Khâm đột nhiên bỏ học.”
“Vì sao?” Lâm Miên truy vấn.
“Tôi không biết, hai ba con anh ấy lại gây nhau một trận, lúc đó tôi học ở Bắc Kinh, sau đó anh ấy về cấp ba học lại một năm, năm thứ hai gặp lại, anh ấy đã học tài chính ở Đại học Bắc Kinh rồi, cũng lạnh lùng hơn trước.”
Lâm Miên không nghĩ được vì sao anh lại thôi học ở Kinh Hàng, trên bàn của anh đều có mô hình máy bay, chứng minh anh rất thích công việc đó.
Đôi mắt cô lại bắt đầu phiếm hồng: “Vậy cậu biết anh ấy đã từng đi Mỹ không?”
Quý Ôn lắc đầu: “Anh ấy chưa nhắc tới, nhưng tôi biết chắc chắn sẽ đi.”
“Vì anh ấy vẫn luôn không buông xuống được cậu, mùa đông năm cấp ba đó, sau khi cậu gọi tôi vào viện, anh ấy sốt hôn mê ba ngày, lúc tỉnh lại gọi cho cậu đúng không, lúc đó tôi cũng ở bên cạnh.”
Lâm Miên đương nhiên nhớ rõ cuộc điện thoại đó, tám năm cứ bắt đầu như vậy.
“Sau đó cậu biến mất, chúng tôi cũng không hỏi đến,Trì Khâm lại bị bệnh một tháng, rồi kéo lê thân thể đi học, lúc đó tôi cảm thấy lúc nào cũng có thể ngã quỵ, một năm giọng nói đều hỏng mất, không nói nên lời, mãi cho đến lúc tốt nghiệp mới có thể nói được mấy chữ.”
Nước mắt Lâm Miên đã chảy xuống, một giọt một giọt rơi xuống bàn, cô cảm thấy Trì Khâm chỉ nên khổ sở một trận là tốt rồi, vòng tròn quan hệ của anh rộng lớn vô cùng, không có cô cũng có nhiều cô gái khác xuất sắc hơn nhiều.
Quý Ôn rút tờ giấy đưa cho cô: “Mùa đông năm thứ hai học lại, nhất định là đi gặp cậu, lúc đó anh ấy tới Bắc Kinh tìm tôi, nói muốn ra sân bay, người cũng gầy đi nhiều.”
“Mùa đông?” Lâm Miên nhớ lại, năm thứ hai mùa đông cô mới vào đại học, bỗng nghĩ đến tối đầu tiên nhìn thấy Trì Khâm sau khi về nước, cùng giọng nói trầm khàn của người kia, người đã giúp cô đuổi bọn côn đồ đi, giọng cô run rẩy nói:
“Có phải gần đến đông chí không?”
“Hình như thế.”
Chóp mũi Lâm Miên đỏ hồng vì khóc, hóa ra tiềm thức đã sớm nhận ra người đó là Trì Khâm, ngày đó nằm mơ là nhắc nhở cô.
“Cảm ơn, hình như tôi đã rõ rồi.” Cô nói với Quý Ôn.
Quý Ôn cũng không dừng lại lâu lắm, nói:
“Không có gì, những lời này tôi cũng nghẹn thật lâu. Lâm Miên, thật ra mấy năm nay Trì Khâm rất khổ sở, nói cái gì mà Ưu tú nhất giới kinh doanh ở Bắc Kinh, hẳn là cậu biết đó không phải là điều anh ấy thích, nhìn qua cái gì cũng có, nhưng thật ra cái gì cũng chằng có. Thường xuyên uống rượu xã giao xong gọi tôi tới đón, mỗi lần tôi nghe được đều là tên của cậu.”
“Giữa hai người có những chuyện tôi cũng không hiểu hết, nhiều lời vô ích, tôi về trước đây.”
Một mình Lâm Miên ngồi trước cửa sổ tiệm cà phê, đưa mắt ra ngoài ngẩn người đã lâu, di động bỗng rung lên, kéo cô trở về.
C: “Ở đâu?”
“Cửa phòng luật, mới vừa tan tầm.”
Cô nhìn WeChat của Trì Khâm, lòng ngực dâng lên một cơn đau đớn.
“Xin lỗi, không thể cùng em đón năm mới.”
Lâm Miên đã hiểu ý của anh, tân niên đều muốn cùng người nhà trải qua, nhưng cô không còn người thân nào nữa.
Di động lại rung lên: “Ra nhìn tòa nhà đối diện văn phòng đi.”
Lâm Miên đứng dậy đi ra khỏi tiệm cà phê, đã sắp tới 12 giờ, cô đứng giữa Bắc Kinh phồn hoa người đến người đi, tháp đôi ở đối diện phòng luật đột nhiên thay đổi giao diện trên màn hình, ánh đèn sáng lạn chiếu sáng toàn bộ giao lộ.
“LM, tân niên vui sướng”
Đường phố phồn hoa Bắc Kinh, có những biển quảng cáo đều hiện lên những lời này, che trời lấp đất, nhiều người trên đường đi qua cũng nhìn một màn long trọng đón năm mới này, có người còn hô lên.
Lâm Miên cảm thấy nước mắt của mình hôm nay chảy không dừng được, Bắc Kinh rộng lớn như vậy đều cùng cô đón năm mới.
Điện thoại cũng reo lên, giọng Trì Khâm dịu dàng kiên định, cười khẽ hỏi cô:
“Thấy chưa?.”
Lâm Miên ừ theo tiếng trả lời.
“Lâm Miên, tân niên vui sướng, đây là năm thứ nhất chúng ta cùng nhau vượt qua.”
Cô hít mũi, người qua đường bên cạnh rất kích động, giọng cô mềm nhũn:
“Chúng ta còn có rất nhiều năm có thể ở bên nhau, Trì Khâm, em chờ anh trở về.”
Là em trái lương tâm.
Cô điều chỉnh hơi thở, muốn nghe anh trả lời.
“Tút ——”, Lâm Miên nắm di động, không biết vì sao cuộc gọi lại bị cắt đứt.
Cô không biết Trì Khâm có nghe được câu nói kia hay không.
Đối diện bên đường không ngừng truyền đi câu chúc kia, bên cạnh có một đội yêu nhau, nhìn dáng vẻ có thể là học sinh cấp ba, cô bé cầm điện thoại liên tục quay lại cảnh này, nói chuyện với chàng trai bên cạnh.
“Bút tích lớn thế này, không biết vị đại lão nào dỗ cô vợ nhỏ tức giận đây, thật sự quá đẹp.”
Chàng trai bỗng kéo tay cô gái qua: “Có gì mà hâm mộ, về sau chờ mình cũng sẽ cho cậu.”
Hai người ríu rít đùa giỡn, hấp dẫn ánh mắt Lâm Miên, mắt cô hiện lên vẻ hâm mộ.
Nếu khi đó chẳng có chuyện gì xảy ra, hẳn là cô cùng Trì Khâm không cần vì người báo thù hủy hoại đi thời gian cấp ba tươi đẹp của hai người, có lẽ cũng có những thời khắc như vậy.
Màn hình vẫn sáng hai tiếng mới dừng, Lâm Miên như không biết mỏi đứng giữa giao lộ, nhìn biến hóa trước mặt.
Lúc về nhà đêm đã khuya, cô thay áo ngủ nằm lên giường, nhìn Wechat hiện lên một câu cuối cùng cô hỏi sao tự nhiên lại cúp điện thoại.
Bên kia không biết đang làm cái gì, vẫn luôn không trả lời.
Bỗng chăn có thứ gì đó nặng trĩu, đó là mèo con, gần đây nó đã quen thuộc với Lâm Miên, mỗi ngày tối đều lên giường ngủ với cô.
Lâm Miên ôm chầm lấy nó, tay vuốt ve lông mềm:
“Ba Ba của em sao lại nuôi em béo thế này hả?”
Mèo nhỏ nghe như hiểu, ngửa đầu kêu meo meo thật to.
“Thức ăn cho mèo hết rồi, bây giờ coi như em thay ba ba em làm công trả nợ ở nhà chị nhé.”
Lâm Miên nhẹ nhàng chỉ chỉ mũi nó: “Ba em không ở nhà, phạt em ngủ cùng chị.”
Lâm Miên trở tay ôm mèo, nhét vào trong chăn, nhắm mắt nặng nề ngủ.
Vì được nghỉ, đồng hồ báo thức của cô cũng không kêu, đồng hồ sinh học vẫn làm cô mở mắt đúng giờ.
Lúc xuống giường thuận tay xem di động, hot search tất cả đều là màn đón năm mới long trọng kia, có người đoán LM này là ai.
“Hình ảnh”
“Này LM, là cậu đúng không?”
Quý Noãn cũng gửi hình ảnh màn hình hôm qua đến.
Lâm Miên cũng không cần giấu diếm: “Đúng, sao cậu đoán được?”
“Trì Khâm đúng là người lãng mạn, cậu nhìn dưới góc màn hình xem.”
Lâm Miên phóng to lên, mới phát hiện bên phải một góc, có hai chữ “MQ” rất nhỏ, vì hôm qua có người đứng trước cô, nên không chú ý đến.
“Nếu không phải tên hai người quen thuộc với mình, tôi cũng không nghĩ tới được.”
Lâm Miên cười, đột nhiên phát hiện hai hai chữ đứng cùng nhau, nhìn có vẻ quen mắt, cô lại đọc một lần nữa, bỗng hiện lên hình ảnh ngày đó tới công ty Trì Khâm, nhìn bảng hiệu của tòa nhà: “MQ, M cùng Q, Miên cùng Khâm.
Thì ra là thế, Lâm Miên nghĩ đến lần trước Minh Nhạc nói trong bữa tiệc, Trì Khâm thâu tóm kinh doanh, sửa lại tên công ty, cô hận mình ngu ngốc, hai chữ rõ ràng như vậy, bây giờ mới nghĩ ra được.
Di động rơi trên bàn cơm, mặt sau bị lật qua, cô thấy chiếc sim điện thoại mình bỏ vào lần trước, vậy mà lại quên mất.
Lâm Miên lấy ra rồi lắp vào chiếc sim đã tám năm qua không dùng tới, tất nhiên là không thể hết phí được, cô bật wechat cũ lên, sau vài phút, hiện lên những tin nhắn đến.
Đều là Trì Khâm.
C: Tôi rất nhớ em.
C: Tôi nghĩ em sẽ học ở đại học luật.
C: Hôm nay đi gặp em, thành George thật tuyệt.
C: Nơi đó không an toàn chút nào, tôi lại giúp em tìm người bảo vệ.
C: Tôi cũng tốt nghiệp rồi.
C: Mùa đông năm nay, em thích tôi chứ?
…
Trước mắt Lâm Miên đã mơ hồ, sau đó còn rất nhiều những tin nhắn khác nữa.
Cô nhìn câu: “Mùa đông năm nay, em thích tôi chứ?”, sau đó mỗi một mùa đông, Trì Khâm đều phải nhắn lại một câu như vậy.
Nước mắt rơi xuống màn hình di động, cô luống cuống tay chân đổi sim, muốn nói cho anh câu trả lời ngay bây giờ.
Mùa đông năm đó, là em trái lương tâm.
Di động bắn ra một tin: “Máy bay từ Washington Mỹ bay về Trung Quốc, có một hành khách không rõ tình huống, đang cố gắng tìm liên hệ của người nhà.”
Trong nháy mắt, Lâm Miên như mất đi tri giác, nước ấm rót vào mu bàn tay hồng một mảnh.
Cô không cảm thấy sao, vừa vui mừng xong lại quá đau lòng, như ngã một cú thật mạnh.
Nghĩ đến cuộc gọi bị cắt đứt hôm qua, cô như muốn ngấy xỉu, cố gắng đi xuống lầu gọi xe ra sân bay.
“Nhất định không sao, hẳn là không có chuyện gì.”
Cô vừa tự an ủi mình, vừa rơi nước mắt, tài xế không ngừng quay đầu lại nhìn cô.
Lúc đến sân bay, đại sảnh đã có nhiều người, tiếng khóc la không dứt, Lâm Miên mềm chân quỳ gối trên sàn nhà, cả người ngẩn ra nhìn giao diện trên màn hình vẫn không có tin nhắn trả lời.
Cô còn chưa kịp nói ra câu trả lời kia, Lâm Miên bật khóc, sàn nhà lạnh lẽo trực tiếp truyền lên trái tim, đau thấu xương.
Đại sảnh hỗn loạn vô cùng, sau đó có tiếng bước chân hoảng loạn, dừng lại sau lưng cô.
“Anh đã về rồi, sau đó thì sao?”