Trì miên - Chương 89: Dấu vết
Trì Khâm cúi đầu nhìn chiếc ba lô thú cưng, giọng như kể lại một việc rất bình thường: “Lúc đó tôi không biết em có trở về hay không, nuôi con mèo này cũng như nuôi kiếp sau của em.”
Lồng ngực Lâm Miên như sụp đổ, có những chuyện cô chỉ thuận miệng nói nguyện vọng như một lời nói đùa, vậy mà anh lại hoàn thành sự việc đó một cách nghiêm túc.
Cô nhận lấy chiếc ba lô, kéo khóa ra nhìn chú mèo nhỏ đang thò đầu ra chơi:
“Nó tên gì?”
Trì Khâm liếc mắt nhìn cô, khóe môi cong lên một chút: “Mian.”
Lâm Miên nghẹn lại, “Mian gì cơ?”
“Mặt dài như mì sợi.”
Con ngươi đen láy nhìn chằm chằm cô, không khí trong phòng yên tĩnh, Lâm Miên cảm thấy anh đang cố ý, như lộ ra ưu thế của mình lúc đàm phán, quan sát điểm mấu chốt của cô.
Cô ôm đồ đi ra ngoài, nhỏ giọng bất bình: “Cái tên vớ vẩn.”
Trì Khâm cũng không cần phải thu dọn đồ đạc, những thứ cần thiết do trợ lý chuẩn bị, anh đóng cửa đi theo Lâm Miên xuống dưới.
“Lần này tôi đi công tác ở Washington, em có cần gửi gì theo không?”
Chỉ một tầng nênthang máy dừng lại rất nhanh.
“Lúc về đã đồng ý mang điểm tâm của Minh Gia qua bên đó, nhưng anh còn đang vội đi mà.”
Lâm Miên nghĩ đến dáng vẻ của anh ở MQ, chắc chắn là có chuyện gấp.
Những món ăn ở Minh Gia cần phải đặt trước, bây giờ đặt cũng không còn kịp rồi, cô vốn định lần sau ra nước ngoài sẽ đem theo.
“Giao cho tôi.” Giọng Trì Khâm chắc chắn.
Lâm Miên cũng không ra vẻ nữa, lúc này mới bước chân vào sở luật, sắp tới khẳng định không có thời gian bay ra nước ngoài, đó là cô giáo Mỹ gốc Hoa, lúc cô mới sang học, cô giáo đã rất chiếu cố cho cô rồi.
“Được, vậy lát nữa gửi địa chỉ cho anh.”
Trì Khâm đi theo sau Lâm Miên vào nhà, bỏ chiếc ba lô thú cưng xuống, đây là lần đầu tiên anh bước vào đây, căn phòng được thu dọn ngăn nắp sạch sẽ, trên bàn ăn có bình hoa tươi vẫn còn hơi sương, chứng minh chủ nhân căn nhà thường xuyên đổi hoa mới hàng ngày.
Cô càng hưởng thụ cuộc sống hơn so với ngày trước.
Lâm Miên đưa anh đi ra ngoài, nghĩ đến lần đầu mình đi tìm lão gia đã phải lòng vòng rất lâu, nhắc nhở anh: “Nơi Minh lão gia ở rất hẻo lánh, nếu không tìm được nhớ gọi điện thoại cho tôi.”
Cô nhìn Trì Khâm ấn thang máy xuống, lời nói bên môi do dự thật lâu, nhưng vẫn nhìn bóng dáng anh nói: “Chú ý an toàn.”
“Đinh” một tiếng, người trước mắt bỗng quay đầu lại, cánh tay ôm hờ lấy cô, tóc mái rũ xuống cọ cọ vào cần cổ cô: “Nhớ ăn cơm đầy đủ.”
Lâm Miên ừm theo tiếng.
Cửa thang máy mở ra, Lâm Miên nhìn bả vai cao thẳng của anh, bộ vest đắt tiền được cắt may riêng, che đậy vẻ thanh niên tùy tiện bên trong, lúc này cả người vừa kiêu ngạo vừa xa cách, giấu không được vẻ cô độc.
Cô nghĩ, không muốn tra tấn hai người như vậy nữa, cũng có thể mềm lòng hơn một chút.
_________
“Nghỉ thôi!”
Một thực tập sinh trong phòng luật hô lên, nhìn đồng hồ báo thức, cao giọng hô lên.
Lâm Miên cũng dừng việc trong tay lại, đây là năm đầu tiên đón năm mới sau khi về nước, cô đưa mắt nhìn ngày, mai là tết Nguyên Đán.
Trì Khâm đi công tác rất nhanh đã qua một tháng, còn chưa trở về.
Di động rung lên, là cô giáo của cô, một người đàn bà vô cùng nữ tính, tự tin.
“Quà năm mới của em cô nhận được rồi.”
Đúng là điểm tâm của Minh Gia, Lâm Miên cho hình to lên nhìn một lát, xác nhận mình còn chưa thấy họ đóng gói như thế này bao giờ, cao cấp hơn nhiều, hoa văn rườm rà mỹ lệ.
“Cô giáo, tân niên vui sướng.” Lâm Miên trả lời.
“Lần trước ăn là lần chúng ta cùng nhau về Trung Quốc, cô vẫn nhớ hương vị này, đương nhiên là cũng nhớ em, bé cưng của cô.”
Lâm Miên đã lâu không được nghe người gọi như vậy.
“Còn nữa, người bạn Trung của em đẹp trai lắm, Miên, khẳng định anh chàng này yêu thầm em.”
Lâm Miên nhìn chằm chằm những lời này, nhất thời không lý giải được:
“Anh ấy còn không phải bạn trai em, yêu thầm gì chứ.”
“Vậy mà cậu ta còn giới thiệu về mình, hóa ra còn chưa thành công.”
Cô thu dọn đồ đạc đi ra khỏi phòng luật, đường phố đã có không khí của ngày tết, ánh đèn đường tỏa sáng, di động rung lên.
“Hôm nay nhìn thấy cậu ấy cô mới nhớ, vào lễ tốt nghiệp, lúc em lên bục nhận bằng tốt nghiệp đại học cô đã gặp qua, nhìn cậu ta quá đẹp trai nên cô còn nhìn lâu hơn một chút.”
Lâm Miên nhìn tin nhắn trên màn hình, ngẩn ra thật lâu, thẳng cho đến khi nước mắt không kiềm chế được không ngừng rơi trên màn hình di động, cảm xúc mãnh liệt làm đầu óc cô phát ngốc.
Đó là một ngày mà cô tự hào nhất.
Mặt cỏ mênh mông vô bờ, cô mặc lễ phục tốt nghiệp đại học đứng trong đám đông, gương mặt ngẩng cao vinh dự, làm cho người bên cạnh đều nhìn người gốc Hoa này thêm vài lần.
Những người bạn bất đồng tiếng mẹ đẻ gào lên “Tốt nghiệp vui sướng”
Bỗng chốc ——trong đám đông có một âm thanh trầm khàn, tiếng phổ thông rõ ràng:
“Tốt nghiệp vui sướng.”
Xuyên qua đám người bị Lâm Miên bắt giữ được, giọng nói quen thuộc, cô đột nhiên quay đầu lại, đa số toàn người tóc vàng mắt xanh, ánh mắt cô đảo quanh, nhưng không có đường cong sắc bén kia, gương mặt độc đáo đó.
“Lâm Miên, đến chụp ảnh đi!”
Giọng Quý Noãn vang lên từ phía sau.
Cô xoay người đi vào đám đông.
Sau đó cô cũng nghĩ tới tiếng nói quen thuộc kia, có lẽ cô vẫn canh cánh trong lòng việc chưa từng thấy qua Trì Khâm tốt nghiệp, cho nên sinh ra ảo giác.
Hóa ra mấy năm nay, hết thảy đều có dấu vết để lại.