Trì miên - Chương 88: Anh còn nhớ rõ
Lâm Miên không nhớ rõ là năm thứ mấy ở MỸ, nhưng mùa hè năm đó nóng bức, đi một bước mà mồ hôi đã đầy người.
Xăm cho cô là một chị gái cũng là du học sinh như mình, lúc đó vừa mới học xăm, Lâm Miên nói lấy mình ra cho chị ấy luyện tay.
“Nóng như vậy mà xăm hỏng thì khó xử lý được.” Chị gái nhìn làn da trắng đến lóa mắt của cô.
Lâm Miên cười nói không sao cả, xăm cái nhỏ nhỏ thôi là được.
Chị gái hỏi cô muốn xăm ở đâu.
Lâm Miên không do dự, vén tóc mình sang bên chỉ vào vết sẹo phía sau tai.
“Săm trên mặt nó.”
“Bảo sao cô em suốt ngày không buộc tóc.”
Đàn chị lấy một đống hình cho cô chọn: “Xăm con bướn thì sao, giống em lắm.”
“Yếu đuối sao?” Cô hỏi.
“Không phải, là rất xinh đẹp.”
Lâm Miên giở mấy tấm hình, “Xăm số 7 đi, số Ả Rập 7.”
Chị gái cảm thấy khó vì phải xăm khá nhỏ, nhưng vẫn chuẩn bị đồ:
“Nó có nghĩa gì?”
Lâm Miên dừng một chút, sau tai có cơn đau truyền đến:
“Không có gì, chỉ cảm thấy con số này dễ đọc.”
Quá trình xăm rất nhanh Lâm Miên nhìn vào đó bỗng rơi nước mắt, làm cho chị gái kia hoảng sợ, vội hỏi:
“Chỉ đau một tí thôi mà.”
Chị gái tỏ vẻ tiếc nuối: : “Da em mỏng quá.”
Sau đó Lâm Miên giữ gìn rất cẩn thận hình xăm đó, nhưng mùa hè năm đó quá nóng, cô vẫn ra nhiều mồ hôi, sau đó bị viêm, mỗi đêm sau tai đau đến mức không thể ngủ yên.
*
Rửa mặt xong chuẩn bị ra ngoài, lúc đẩy cửa ra đã thấy trên tay nắm cửa treo chiếc túi giữ nhiệt, hành lang không có ai.
Mấy năm qua chuyển nhà nhiều lần, tâm lý cảnh giác khá cao, chụp ảnh lại rồi chuẩn bị vứt đi, đột nhiên hơi trần chờ, mở túi ra, bên trong là một phần bữa sáng khá quen mắt.
Sandwich cùng sữa tươi vị vải.
Cô vốn đã định tiếp tục vứt nó đi, nhưng sự nghi ngờ trong lòng vẫn chưa tiêu tan, cô nghĩ chỉ vì bữa sáng hôm qua nên mới thành dáng vẻ kia, lấy vào trong phòng rồi từ từ ăn hết.
Mấy ngày sau, mỗi buổi sáng mở cửa ra ngoài, vẫn sẽ thấy một phần bữa sáng, như sợ cô ăn chán, mỗi ngày một món khác nhau, có lúc là tây, có lúc là ta, duy nhất có một thứ không hề thay đổi, đó là sữa vị quả vải.
Lâm Miên cũng thử mỗi ngày dậy sớm hơn một chút, nhưng người ngoài cửa trước sau đều nhanh hơn một bước, góc áo của Trì Khâm cô cũng chưa từng thấy qua.
Đã từ lâu hợp tác cùng MQ, Lâm Miên cùng Giang Khâm đi theo Minh Nhạc, nhưng đây là lần đầu tiên cô bước vào MQ.
Tòa nhà đứng sừng sững ở trung tâm Bắc Kinh, tầng cao nhất như chìm vào trong mây, Lâm Miên đứng dưới, chỉ cảm thấy khí phách ngang trời.
Vài người ngồi ngoài sô pha trên tầng cao nhất chờ đợi.
Lâm Miên thấy thư ký đã đỡ trì Khâm ở trước cửa Hoa Khuyết đang đi ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện phiếm với một đồng nghiệp.
“Thư ký Chu, lại đi cho mèo ăn à?”
Vành tai Lâm Miên dựng đứng lên.
“Tổng giám đốc thật là, không yêu đương không chơi minh tinh, chỉ nuôi một con mèo mà ai cũng phải lo lắng.”
Minh Nhạc thấy ánh mắt cô hóng phía ngoài cửa: “Nhìn cái gì vậy?”
Lâm Miên ngại ngùng cười cười, “Nuôi mèo?”
“Cô chưa thấy qua bao giờ à?” Minh Nhạc hơi kinh ngạc, chị cho rằng hai người đã bày tỏ lòng mình, sớm đã ở chung: “Nó nuôi nhiều năm rồi, rất đẹp, nhưng nuôi như một con heo ấy.”
Lần tước Lâm Miên đến nhà anh là do bị cắt điện, chưa nhìn quanh nhà đã bị anh ôm vào phòng ngủ, cô tưởng tượng dáng vẻ con mèo nhỏ ở bên cạnh Trì Khâm, hơi buồn cười.
Cửa văn phòng đột nhiên bị mở ra, người đến mặc tây trang phẳng phiu, cả người toát lên vẻ lạnh lùng, bước chân gấp gáp, cũng không che giấu quan hệ giữa mình và Minh Nhạc.
“Cô, cháu có việc gấp phải ra nước ngoài, chuyện hợp tác nói với thư ký của cháu là được rồi.”
Minh Nhạc nhìn dáng vẻ sốt ruột của anh, gật đầu lại: “Được, lên đường chú ý an toàn.”
Ánh mắt Trì Khâm liếc qua Lâm Miên đang đứng yên lặng phía sau, dáng vẻ nhu hòa hơn:
“Tôi có việc cầm em giúp, về cùng tôi một lát được không?”
Lâm Miên kinh ngạc, ngẩng đầu lên nhìn anh.
Ánh mắt quanh người bỗng dừng lại trên người mình, cô căng da đầu gật gật, hẹn gặp lại Minh Nhạc sau, cô đi theo phía sau Trì Khâm vào thang máy.
Hình như hai người đã nửa tháng không gặp, bình tĩnh đến mức ngại ngùng, trong xe còn có trợ lý chính của anh lái xe, Lâm Miên xấu hổ nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
“Mấy ngày nay nhiệt độ thấp, nhớ mặc nhiều vào.”
Lâm Miên nhẹ trả lời “Ừm” một tiếng, giương mắt vừa vặn đối diện cùng thư ký đang lái xe, ánh mắt kinh ngạc thấy rõ hiện lên trong mắt thư ký.
Lúc xuống xe, người đàn ông bên cạnh tự nhiên cầm lấy tay Lâm Miên, chậm rãi xoa xoa tay cô trong lòng bàn tay.
Lâm Miên nhìn anh ôm từ trong nhà ra một con mèo màu trắng đựng trong ba lô, còn mấy túi thức ăn cho mèo, nhìn chẳng hề hợp với phong cách của anh.
“Tối nay tan tầm, tôi bảo người đem lồng với cát mèo đưa xuống dưới lầu.”
Trì Khâm đưa túi đựng mèo cho cô.
Bên trong là chú mèo Ragdoll, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Lâm Miên, lúc này lòng cô đã mềm nhũn.
“Sao lại nuôi mèo?”
Lâm Miên lơ đãng hỏi anh, cái tên Trì Khâm còn không nhiều việc sao, nếu trong nhà còn có mèo chả lẽ vẫn có thể thoải mái.
Động tác Trì Khâm tùy ý chơi đùa với chú mèo:
“Không phải em nói kiếp sau muốn làm mèo con à.”
Lâm Miên ngơ ngẩn, khó khăn căng não, ký ức quay lại ngày đó ở Giang Thành, tối hôm đó cô nhìn Lâm Cẩn Nguyên ngã xuống lầu, cô ngủ một giấc, lúc đó vẫn ngái ngủ nói chuyện với Trì Khâm.
“Mơ thấy tôi biến thành một con mèo, kiếp sau tôi không cần phải làm người.”
Anh còn nhớ rõ.