Trì miên - Chương 87: Bình tĩnh
Lâm Miên bị anh ấn trong ngực, dư vị cao trào qua đi côn thịt bị kẹp trong tiểu huyệt.
Hai tay Trì Khâm xoa bóp vú thịt mềm mại, nhìn đôi vú trắng nõn biến dạng, từ khe hở ngón tay anh tràn ra.
“Ahhh…”
Lâm Miên chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ rách nát.
Không ngừng bị đưa lên cao trào, từng đợt khoái cảm từ dưới thân truyền đến, cô cũng không biết cao trào bao nhiêu lần, dưới thân chảy ra nước đã ướt nhẹp âm đế kẹp hoa phía trước. Lớp da dưới ghế cũng đều ướt đấm nước của cô.
Xe đung đưa mãnh liệt, không biết dưới thân va chạm giằng co bao lâu, Trì Khâm cuối cùng cũng bóp eo cô bắn ra.
Dưới thân Lâm Miên hỗn loạn, tinh dịch cùng dước hòa với nhau, dính trên cánh hoa, cơ thể cô mất sức sắp nằm sấp xuống phía trước.
Eo bị người kia ôm lấy kéo lại, cô khóa ngồi trên đùiTrì Khâm.
“Biến.” Lâm Miên dùng tay đẩy tay anh đang đặt trên eo mình ra.
Động tác Trì Khâm cứng lại, lấy từ ghế phụ một tấm chăn mỏng, bao bọc cô lại, rút khăn giấy lau sạch giữa hai chân cô.
“Xin lỗi.” Giọng anh rất bình tĩnh, “Nhưng nếu có lần sau tôi cũng sẽ làm như vậy.”
Lâm Miên giương mắt nhìn anh, bàn tay chui vào trong tấm chăn cầm bông hoa kia ném vào mặt anh, quay đầu đi không thèm nói chuyện.
Bên trong xe không khí tràn ngập hương vị tanh nồng, không giấu được nơi này vừa có một trận làm tình vui sướng tràn trề.
Nhưng nhưng không khí đông cứng lại.
“Lâm Miên, tôi rất sợ.”
Trì Khâm cầm hoa trong tay, ngón tay thon dài kéo cánh hoa: “Giang Khâm là đồng nghiệp cùng chung chí hướng, nếu không muốn người liên quan đến quá khứ của em, cậu ta là sự lựa chọn tốt nhất, Hứa Nhiên sạch sẽ, hai người quen nhau đã lâu, thậm chí em còn sự hổ thẹn với cậu ta.”
“Nhưng tôi thì khác, tôi làm em thiệt thòi, giữa chúng ta có quá nhiều vấn đề khó nói, vừa nãy thấy em ở bên cạnh Hứa Nhiên, tôi sai khi đã mất khống chế.”
Đầu ngón tay Trì Khâm dính nước hoa hồng đỏ tươi, cầm tay cô chơi trong lòng bàn tay:
“Chờ em bao lâu tôi cũng bằng lòng, nhưng có thể chỉ có một mình tôi thôi có được không?.”
Lâm Miên nhìn đuôi mắt phiếm hồng của anh, tay nắm chặt tấm chăn bọc mình, giọng nói vừa qua cơn kịch liệt nên hơi ngứa ngáy: “Từ góc độ người bình thường mà nói, anh không có thân phận để yêu cầu tôi chỉ suy xét một mình anh, tôi cũng không yêu cầu anh, đây là tự do của mỗi người.”
Ánh mắt Trì Khâm nặng nề nhìn chằm chằm cô , Lâm Miên vẫn là một cô gái tỉnh táo và khắc chế, cũng giống như mấy năm trước với biểu cảm lạnh lùng nói: “Tôi không thích anh.”
“Nhưng cá nhân tôi nghĩ,” Lâm Miên rút tay mình về, ánh mắt sâu thẳm trong trẻo nhìn thẳng vào anh: “Tôi có thể nói thẳng với anh, hai người họ không có khả năng phát triển quan hệ với tôi.”
Ánh mắt Trì Khâm vừa một lần nữa sáng lên, nghe thấy Lâm Miên tiếp tục nói.
“Chúng ta đều phải bĩnh tĩnh một thời gian.” Lâm Miên vẫn với dáng vẻ lãnh đạm, thần sắc nghiêm túc.
Trên đường trở về, trong xe yên tĩnh, phía sau không thể ngồi được nữa nên Lâm Miên ngồi lên ghế phụ.
“Em đã về Giang Thành lần nào chưa?” Trì Khâm lái xe hỏi cô .
Đôi mắt người bên cạnh nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ xe, Bắc Kinh trước sau như một phồn hoa sáng lạn, giống như lúc trước đứng nhìn trên đỉnh núi.
Đèn đường san sát nối tiếp nhau lướt qua, mặt Lâm Miên cũng được chiếu sáng theo, lông mi dài rũ xuống một bóng râm.
Lâm Miên lát sau mới nói: “Chưa.”
Bên trong xe lại lần nữa yễn tĩnh, mãi cho đến lúc về đến thang máy, hai người phẳng phất như hai người xa lạ, Trì Khâm nhìn thang máy lần lượt lên đến tầng 13.
Anh vừa duỗi tay muốn nắm lấy ngón tay Lâm Miên, cửa thang máy mở ra, cô bất động thanh sắc tránh anh đi ra ngoài.
Trì Khâm nhìn cửa thang máy đóng lại lần nữa, cơ thể cô gái cao ráo đi thẳng, không hề quay đầu lại.
Lâm Miên mở cửa mới phát hiện phòng khách đang sáng đèn, Quý Noãn ngồi trên sô pha xem văn nghệ, thấy cô về quay đầu lại: “Hôm nay tăng ca muộn thế?”
“Không, có chút việc.” Lâm Miên trả lời qua loa.
“Cậu làm sao vậy?” Quý ấm chạy tớ, thấy quần áo cô sộc xệch, đôi mắt cũng hồng hồng, “Có phải Trì Khâm làm gì cậu rồi không?”
Lâm Miên vội vàng giữ chặt người sắp phải gọi điện:
“Không có gì, cãi cọ một chút.”
Quý Noãn nhìn thần sắc nghiêm túc của cô, xoay người rót cho cô một cốc nước:
“Có phải Trì Khâm là người hung giữ, ngày còn đi học mình chỉ thấy anh ta đánh nhau một lần, xuống tay cũng nặng lắm, sau đó mặt cũng đổi màu.”
Lâm Miên nghĩ tới dáng vẻ lúc nãy của anh, cũng hơi hung giữ nhưng chưa tới mức:
“Tớ chưa thấy bao giờ.”
“Cậu chưa thấy bao giờ? Lúc đó anh ta đánh một nam sinh lớp cậu mà, anh trai mình cũng ở đó, cho nên mới thấy, tên lớp cậu hơi mập, cái gì mà họ Tiền nhỉ?”
“Tiền Tư Bác.”
Quý ấm gật đầu, “Chính là cậu ta, lớn lên soái hơn.”
Lâm Miên: “Mình ngủ trước đã, nay mệt mỏi qúa, cậu cũng ngủ sớm một chút.”
Cô đi vào phòng tắm, hơi nóng mờ mịt, trong gương mặt loáng thoáng có thể thấy dấu hôn trên người, ngón tay chụm lại xõa tung mái tóc dài.
Tháo khuyên tai, sau vết sẹo ở vành tai có thể nhìn thoáng qua có dấu vết xăm mình.
Lâm Miên nhắm hai mắt lại chậm rãi chà lau cơ thế, trước ngực hai bên vú no đủ trắng nõn, cô còn nhớ rõ hồi còn đi học người có ý dâm trêu thọc mình nơi này cũng là tên đó.
Tiền Tư Bác.