Trì miên - Chương 86: Cắm hoa (H)
Bị anh chạm nhẹ, bụng Lâm Miên mẫn cảm run rẩy vài cái, không ngừng chảy ra chất lỏng, quần chậm rãi ướt nhẹp.
“Tay đau…” Lâm Miên lên tiếng, quay đầu qua nhìn.
Đôi mắt to tròn, long lanh nước mắt, mày nhíu lại, dáng vẻ sắc dục.
Dưới thân Trì Khâm sưng to, tay nắm cổ tay cô thả lỏng một chút, cơ thể dán vào cô, tay kia tiếp tục xoa nắn giữa chân cô, cách quần càn quấy.
“Làm em từ phía sau.”
Lâm Miên cho rằng nói đau anh sẽ buông tay cô ra, nhưng người này coi như không nghe thấy gì, chỉ có thể không muốn phối hợp, lắc mông tránh đi.
“Không cần… ngoài kia nhiều người…”
Trì Khâm đưa tay kéo quần cô xuống, tư thế quỳ làm cái mông càng cong lên, thân trên bị anh đè nặng, hai bầu phũ như giọt nước đang nhỏ xuống, dưới ánh đèn xe, trắng lóa lung lay.
“Nhiều người không phải càng tốt sao?” Trì Khâm tay xoa xoa thịt đùi cô:
“Cho người ngoài đều biết chúng ta đang làm gì, biết em là của ai.”
“Anh bệnh có phải không hả? !” Lâm Miên mắng chửi.
“Đúng rồi.” Giọng Trì Khâm bỗng cao lên, bàn tay dừng trên mông cô “Bốp.” một tiếng vang dội cả khoang xe.
Mông Lâm Miên sụp xuống, còn chưa phản ứng lại được.
Sau đó, lại cái tát vang dội.
Lực anh đánh không giống nhau, Lâm Miên mông cong, mỗi một lần bàn tay đánh xuống, đều phải dừng một lát, sau đó bàn tay nhúp thịt mông lên, chậm rãi xoa xoa một chút.
Mỗi một lần đều chậm rãi ung dung.
Lâm Miên lúc đầu còn cắn môi chịu đựng muốn rên rỉ, sau đó tiếng bàn tay vang lên làm cô không biết là cái gì đang kêu nữa.
“Bảo bối.” Trì Khâm gọi cô, như là răn dạy sau đó lại khen thưởng, “Nhìn em chảy nhiều nước không này.”
Lâm Miên theo lời anh nói cúi đầu xuống, đùi trong chảy nước xuống ghế, giữa chân xuất hiện một bàn tay. Với về phía trước tiến vào môi qua, xoa xoa nhụy hoa ướt át.
“Dâm quá.” Anh hôn xương bướm xinh đẹp sau lưng cô.
Lâm Miên bị anh làm cho cả người bủn rủn, trên mông đột nhiên trên đỉnh lên đồ vật nóng bỏng, phảng phất như đang cháy, đánh vào trên mông cô.
Người phía sau cũng không vội tiến vào, chỉ cọ cọ giữa chân cô, Lâm Miên bị lớp long tóc cùng cây gậy sắt cọ qua, dòng nước chảy càng nhiều.
Côn thịt thổi mạnh âm đế đã sưng lên, bị nước của cô làm ướt nhẹp, Lâm Miên cúi đầu là có thể thấy phần đầu dữ tợn ở giữa chân tâm của cô.
“Trước đó mua hoa cho em.” Trì Khâm dùng thân đẩy cô về phía trước.
Trì Khâm duỗi tay từ đóa hoa hồng phấn rút một bông đóa, “Có muốn nếm thử không?”
Nhất thời Lâm Miên không lý giải được anh có ý gì, cùng lúc đó, phía trên môi hoa có một đồ vật, cánh hoa mềm nhẹ chậm rãi mơn trớn môi hoa của cô, ngứa ngáy.
Trì Khâm cúi đầu nhìn, cánh hoa đỏ tươi đối lập với da thịt trắng nõn của cô, thịt non thật hồng.
“Cho nó cắm vào bảo bối trước đi. ” Hai ngón tay bẻ ra môi hoa, đem phần đuôi hoa nhét vào đó, ngay lúc ngón tay buông ra, hai mảnh môi âm hộ kẹp chặt hoa.
Sau lưng Lâm Miên bị cắn đầy vệt đỏ, cô rũ mắt thấy thấy giữa chân mình bị hoa hồng cắm vào, dâm mĩ bất kham.
Phía sau lưng đột nhiên bị đẩy một cái, thân trên trần trụi dán trên cửa sổ xe, hũ thịt no đủ bị đè ép biến hình, lạnh lẽo không ngừng ăn mòn.
“Ahhh…”
Côn thịt trực tiếp cắm vào tiểu huyệt, bên trong còn chưa được bôi trơn nhiều, Lâm Miên không chuẩn bị mà bị cắm vào trong, côn thịt hung hăng thổi qua vách trong của cô.
“Nhẹ chút…” Cô bị bức ra nước mắt, muốn quay đầu lại, cả người lại bị đè trên cửa sổ xe.
Ngón tay Trì Khâm chơi đóa hoa phía trước, âm đế cô bị đảo loạn, anh gấp gáp đi vào thật sâu, nguyên cây chưa tiến vào liền bắt đầu thọc vào rút ra.
“Kẹp, hoa không được rơi.” Trì Khâm nhéo mông, làm cô đón hùa với động tác đưa đẩy của mình.
Thân trên Lâm Miên theo sự va chạm đỉnh vào cửa kính xe, thấp giọng kêu. Bên trong bị đụng tới đau nhức, gân xanh cọ qua vách trong, cả người như sắp bị đỉnh hư.
Cô như khóc: “Anh chậm một chút… Chậm một chút…”
Dưới thân ngược lại lại càng bị đâm mạnh, sau khi đem côn thịt rút ra, đột nhiên lại vọt vào đi, chất lỏng chỗ giao hợp bị đâm thành bọt biển, phía trước dâm thủy bị lôi ra nhỏ giọt xuống dưới.
“Tôi có tư cách không, hửm?” Trì Khâm chất vấn cô, nhìn thân dưới phiếm hồng.
Nửa người trên Lâm Miên bị chọc đến nhũn ra, chỉ có thể dựa vào cửa sổ xe chống đỡ.
“Nói đi!” Trì Khâm tát mông cô, lộng đĩnh eo về phía trước.
Khoái cảm ở trong thân thể một lần thắng qua một lần, Lâm Miên nhìn bụng nhỏ của mình bị đỉnh ra nhô lên: “Khốn kiếp….. Trì Khâm…”
“Lâm Miên, em vẫn không thay đổi.” Anh cúi người vớt lên người đang ghé vào cửa sổ xe , bàn tay to nắm lấy nhũ thịt hơi lạnh tùy ý xoa nắn, giọng lạnh lẽo: “Vậy nên không chậm được.”
Dưới thân bị đỉnh đã như muốn mất đi tri giác, chỉ hiểu phải cao trào, tiếng “Bạch bạch” vang vọng trong khoang xe.
Lâm Miên mang theo khóc rên rỉ nức nở, hai quả trứng đâm cho cánh mông cô tê dại.
Côn thịt đột nhiên đỉnh vào một độ sâu, vào khối thịt mẫn cảm, cơ thể Lâm Miên run lên, nháy mắt bị đưa đến cao trào, ngã vào lồng ngực người phía sau, bụng nhỏ run rẩy.
Trì Khâm xoa nơi bụng nhỏ đang co rút, côn thịt không nhẹ không nặng đỉnh đỉnh một chút: “Tôi còn chưa bắn.”