Trì miên - Chương 85: Trong xe ( H)
Bên trong xe độ ấm tăng cao, Lâm Miên nhìn sau lưng Trì Khâm, cửa kính xe tràn lên sương mù, phân chia thế giới bên ngoài và trong.
“Anh dậy đi đã!”
Thân thể Lâm Miên bị anh đè nặng, đầu cùng cái gáy đều nằm lên bó hoa hồng.
Cánh hoa cọ sát vào làn da, thật ngứa.
Người bên trên không lung lay, nhiệt độ cơ thể dần dần lên cao, hơi thở đáp trên xương quai xanh nóng bỏng, hàm răng lướt qua nàng làn da, mang theo run rẩy.
“Vì sao không thể chỉ có mình tôi?”
Tiếng nói Trì Khâm trầm thấp, cảm xúc áp lực mạnh mẽ.
Lâm Miên duỗi tay đẩy bả vai anh, bị Trì Khâm giam cầm nắm chặt cổ tay, trở tay cho cô gối lên, nhìn chằm chằm vào cô.
“Trùng hợp lại gặp Hứa Nhiên.” Lâm Miên bị anh lăn lộn nên phập phồng thở dốc.
Cho dù ở góc khuất, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng còi xe bên ngoài, Lâm Miên không muốn cùng dây dưa khắc khẩu với anh ở chỗ này, chỉ có thể nghĩ phải giải thích trước đã.
Nhưng Trì Khâm nghe thấy hai chữ Hứa Nhiên này, lúc cô vừa nói ra, cởi cúc áo trên ra, xoa xoa bầu ngực cô.
Môi đi theo in lại tới, răng nanh thật sắc nhọn, Lâm Miên bị cánh môi anh ngậm nghiền nát, cô ăn đau kêu rên ra tiếng, lại bị đầu lưỡi của anh chui vào.
Đầu lưỡi ướt nóng, thô bạo bên trong khoang miệng tùy ý làm bậy, quấn lấy đầu lưỡi chơi, Lâm Miên bị anh hôn đến quai hàm mỏi nhừ.
Mũi cao thằng chống đầu mũi Lâm Miên, đi theo động tác hôn đâm thọc.
“Là tôi tìm em trước.”
Giọng anh trở nên khàn khàn, nghe đến lòng hoảng hốt. Trì Khâm buông môi cô ra, được tự do, môi nóng bỏng dán bên cần cổ trắng nõn của Lâm Miên.
Bàn tay rộng lớn xoa xoa sau lưng cô, thân thể Lâm Miên cứng còng, trước ngực đột nhiên buông lỏng, áo lọt trước xuống khỏi bả vai.
Bị Trì Khâm kéo xuống, tùy ý ném trong xe, bàn tay hoa bắt đầu xoa.
Thân trên Lâm Miên thượng thân bại lộ trong không khí, sợ hãi nhìn anh, động tác người trước mặt không hề chần chờ, ngón tay ấn ấn núm vú cô.
Cô cũng gấp gáp, xoắn người giãy giụa: “Trì Khâm, anh không có tư cách làm vậy với tôi.”
Sức trên ngực nặng thêm một chút, bàn tay to nắm lấy hai đầu vú dùng sức xoa nhẹ lên, giọng nói lạnh lùng: “Không có tư cách?”
Anh cúi đầu ngậm núm vú đã dựng thẳng, đầu lưỡi giống tính giao giống nhau chọc quầng vú, răng cắn núm vú nghiền nát, khoang miệng anh rất nóng, núm vú cứng đến đến giống đá, rất mẫn cảm.
Đầu lưỡi anh lướt qua, bao vây lấy núm vú, mang theo ngứa ngáy liên miên, Lâm Miên bị anh đè dưới thân co rút, dán ở giữa chân.
Lâm Miên nhân cơ hội rút ra tay chuẩn bị đẩy đầu của anh, ngay lúc nắm tóc núm vú bị hung hăng mà cắn một ngụm, đau đớn tê dại từ trước ngực truyền đến, giọng nói tràn tiếng rên rỉ.
“A…”
Cơ thể mềm xuống, cánh tay đặt trên vai Trì Khâm.
Cơn gió lạnh bỗng nhiên thổi qua, Lâm Miên kinh hoàng quay đầu lại, người trước mặt mở hé cửa sổ, ánh đèn bên ngoài chiếu vào, còn có mấy b ông tuyết cũng rơi vào xe, dừng trên vai Lâm Miên, làm cô rùng mình.
“Trì Khâm… đóng cửa sổ đi!” Lâm Miên sợ bên ngoài có người đi ngang qua, nhìn thấy cơ thể trần trụi của cô, thúc giục Trì Khâm.
Bàn tay to nắm eo cô, càng muốn đổi phương hướng, Lâm Miên không chịu nên trốn tránh vào lòng ngực anh, hai bầu vú cọ sát vào lớp áo sơ mi, giọng đã có chút run rẩy,
“Anh muốn làm gì?”
“Tôi không có tư cách, nhìn qua cửa sổ đi.”
Trì Khâm bẻ vai cô qua, bảo cô đối mắt với trước cửa sổ xe, ôm eo cô đẩy lên cửa sổ.
Sức lực Lâm Miên căn bản không lay chuyển được anh, nhìn cơ thể mình càng ngày càng dán về gần cửa sổ.
“Anh khốn kiếp…” Lâm Miên bị bức ra nước mắt, duỗi tay nhấn cái nút đóng cửa sổ xe.
Bàn tay to lướt qua cô, Lâm Miền nhìn anh giơ tay ra ngoài cửa sổ, sau đó…. Bàn tay bao trùm vú thịt đong đưa theo động tác, còn có bông tuyết lạnh băng, thong thả xoa bóp.
“A! Lạnh…”
Lâm Miên đột nhiên không kịp phòng ngừa mà kêu thành tiếng, biểu tình không rõ là đau hay là hưng phấn, trước ngực như có nước và lửa cùng thiêu đốt, bị kích thích, thân trên như mất đi sức lực, ghé vào trước tay người đàn ông.
Ngay lúc này thân trên của cô như hóa thành nước, theo khe hở ngón tay Trì Khâm chảy xuống.
Lâm Miên bị anh đỉnh trên cửa xe, vú thịt như dính đầy nước đè vào cửa, núm vụ cọ qua cọ lại cái nút.
“Tự nhìn đi.” Người phía sau lạnh lùng, như ra lệnh, lại ôn nhu tình từ, cưỡng chế dụ dỗ.
Lâm Miên bị cái nút cọ sát, đưa tay để giữa vú mình cùng cái nút mở.
Cửa sổ chậm rãi đóng lại, Lâm Miên vừa muốn thở dài một hơi, bị người phía sau nửa ôm quỳ ngồi trên ghế.
Lâm Miên đang nghĩ vừa bị tuyết kích thích hỗn loạn, chậm rãi nghĩ ngợi, xe này chật chội quá.
Giây tiếp theo, bàn tay phủ lên giữa chân, cách lớp quần jean xoa nắn tiểu huyệt, cảm xúc cọ sát qua âm đế, một chân Lâm Miên đang quỳ run rẩy, kẹp lấy bàn tay anh.
Trì Khâm đến gần, dán vành tai cô, giọng vẻ sung sướng.
“Tiểu trong quần rồi?”