Trì miên - Chương 84: Cố nhân
Lâm Miên cũng không nghe thấy Giang Khâm bên kia đang hỏi ăn cơm cùng hay không nữa, quay đầu lại.
Hoàng hôn đang buông xuống, ánh đèn còn chưa chiếu lên mặt tuyết, Hứa Nhiên đứng bên cạnh phòng luật, chắc cũng vừa tan làm.
Áo blouse trắng trên người còn chưa kịp thay, mặt mày vẫn ôn hòa như vậy,mắt còn đeo thêm gọng kính cận, đang tràn ngập vẻ bất ngờ không thể tin được.
Thẳng đến khi thấy Lâm Miên xoay người, ánh mắt chuyển hóa vì kinh nhạc một chút, sau đó hiện lên vẻ vui mừng.
“Thật là cậu à?”
Hứa Nhiên đến gần vài bước, cổ tay Lâm Miên bị anh nắm lấy, anh nói năng không hề lộn xộn:
“Tôi… cậu về từ bao giờ?”
Cố nhân tha hương, Lâm Miên cũng không nghĩ đến ở đây mà gặp lại được Hứa Nhiên, mắt cong cong cười:
“Mới về được hai tháng.”
Sau còn có ánh mắt đang nhìn họ chằm chằm, Lâm Miên mới nghĩ đến Giang Khâm còn đang ở đó, xấu hổ quay đầu lại nhìn anh ta: “Đây là bạn học cấp ba của tôi.”
“Vậy có cơ hội lần sau nhé.” Giang Khâm cũng phát hiện không khí giữa hai người quen thuộc hơn là anh ta, không muốn mình tự tìm xấu hổ.
Lâm Miên đứng giữa hai người, ngón tay trong túi cũng nắm chặt, cuộc sống trùng hợp lạ kỳ:
“Ngại quá, ngày mai gặp.”
Sau khi tạm biệt với Giang Khâm, ánh mắt lại lần nữa trở về phía Hứa Nhiên, cô nhìn quần áo trên người anh, bên trên thêu là bênh viện Nhi Bắc Kinh.
“Cậu học Y khoa?”
“Uhm, khoa nhi.”
Hứa Nhiên cũng nhìn cô: “Đi cà phê nhé?”
Lâm Miên gật đầu, đối diện văn phòng luật có quán cà phê, trong tiệm đang bật một bài nhạc nhẹ.
“Cậu đã đi đâu?”
Hứa Nhiên hỏi vấn đề mà mình tò mò từ lâu, bỗng một ngày nào đó, trường trung học thiếu đi một học sinh, anh cũng mất đi tin tức của cô.
(Trước bé thì nhân xưng là ‘Cậu’ giờ trưởng thành rồi mình đổi thành ‘ anh’ hết nha.)
Thành tích cùng tâm lý, còn xa hơn với nữ sinh trong trí nhớ mà anh nghĩ tới.
Bảng vàng thành tích ở đó, tên cô cũng lưu lại ở đó thật lâu.
“Đi Mỹ.” Lâm Miên chậm rãi quấy cà phê, ánh đèn chiếu xuống bả vai cô, cả người an tĩnh nhu hòa.
“Bên đó thế nào?”
Lâm Miên chọn nói vài việc chính, phần lớn bình đạm không thú vị lắm, cô cũng không phải là người thích kể chuyện cũ, cuối cùng càng nghe Hứa Nhiên càng thấy thích thú.
“Làm sao vậy?” Lâm Miên nói xong, phát hiện Hứa Nhiên còn đang nhìn chăm chằm vào mình.
Anh cười nhạt một chút, “Không có gì, cậu như vậy thật tốt, có bạn bình thường, bạn học, thầy cô, hoàn thành việc học hoàn chỉnh, thuận lợi đi làm, nghe có vẻ là việc rất đơn giản, nhưng là những việc cậu đã làm rất tốt.”
Lâm Miên cũng cúi đầu cười, phảng phất những chuyện cũ đã qua, giữa bầu không khí này tan thành mây khói.
Bóng đêm bên ngoài dần bao phủ, bỗng Lâm Miên nghĩ tới Trì Khâm nói sẽ đến đón cô, nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, không thấy chiếc Maybach kia, tưởng vì chuyện ban ngày mà anh không dám xuất hiện ở đây nữa.
“Cần tôi đưa cậu về không?” Hứa Nhiên hỏi cô, câu nói này hơi quen thuộc, hai người đứng trước cửa tiệm cà phê, bông ngoài có bông tuyết nhỏ bay bay.
Lâm Miên lắc đầu, vẫn câu trả lời giống như ngoài cổng trường nhiều năm về trước:
“Tôi tự về được.”
“Cậu thay đổi rất nhiều.” Hứa Nhiên nhìn sườn mặt cô, trước kia trông rất ngây thơ, trưởng thành hơn nhiều rồi: “Trở nên bình thản hơn nhiều.”
Cô nhẹ giọng nói, “Dùng thời gian học xong tha thứ, không còn luôn hận thế giới này.”
Bởi vì có được thứ mình thích.
“Có thể ôm một lần cuối cùng không, bạn học Lâm Miên?” Hứa Nhiên khom lưng hỏi cô, nửa năm đó quá nhanh, bọn họ đã mất đi nhiều thứ.
Lâm Miên ngơ ngẩn, phảng phất bỗng chốc lại trở về năm mùa hè 17 tuổi đó, cô quật cường một mình bước đi, khi đó cô cũng biết mình làm cho Hứa Nhiên đau khổ.
“Có thể.” Cô gật đầu.
Hứa Nhiên đi lên trước, cánh tay vòng hờ qua lưng cô, sau đó buông ra.
“Cảm ơn.” Hứa Nhiên nhẹ giọng nói.
Lâm Miên còn chưa kịp mở miệng, bông tuyết vốn đang bay phất phơ trên đầu không còn rơi xuống đỉnh đầu cô nữa, có một chiếc ô che lên phía trên.
Một dòng áp suất lạnh lẽo đánh úp từ phía sau, Lâm Miên quay đầu lại nhìn thấy chiếc cằm thẳng thớm góc cạnh của Trì Khâm, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào cô.
“Tôi đến đón em về nhà.” Giọng của anh lạnh lùng, ánh mắt đảo qua Hứa Nhiên.
Một ngày hai lần gặp hoàn cảnh như thế này, tim cô nảy thình thịch không ngừng, vừa kịp gật đầu với Hứa Nhiên một cái, đã bị người phía sau ôm bả vai kéo đi.
Hứa Nhiên nhìn bóng dáng hai người từ phía sau, ánh mắt cũng không kinh ngạc, ngày trước anh không rõ lý do hai người làm sao lại ở bên nhau, sau cũng thừa nhận, người đối xử tốt với Lâm Miên trên đời, anh vẫn kém so với Trì Khâm.
“Anh đi chậm chút.” Lâm Miên bị anh kéo, bước chân cũng vội vã, đường tuyết còn trơn trượt.
Người bên cạnh giống như không nghe thấy gì, sắc mặt lãnh đạm.
Mãi cho đến góc khuất, Lâm Miên mới thấy xe anh đỗ ở đây, trách sao nãy cô không thấy người đâu.
Cơ thể cô bị ấn xuống, đẩy mạnh vào ghế sau, còn có cái gì cộm lên, chưa quay đầu lại nhìn, đã thấy cơ thể lạnh lẽo của người đàn ông bao trùm.
“Anh làm gì, còn đang ở ngoài.” Lâm Miên nhìn tay anh đã đặt trên vai cô, cởi áo khoác của cô.
Cơ thể cô dựa về sau,đầu mũi có một hương hoa luồn vào, má cô, sau đầu là một bó hoa hồng to, còn vương hơi nước, chui vào sau cổ cô.
Đột nhiên Lâm Miên rùng mình một cái.
“Tôi đứng bên đường đối diện nhìn một tiếng đồng hồ.”
Ánh mắt Trì Khâm sắc bén nhìn chằm chằm cô, cúi đầu cắn một miếng vào xương quai xanh của cô, không nhịn được chửi mắng thô tục:
“Con mẹ nó, đều phải cướp em của tôi?”