Trì miên - Chương 83: Trộm sắc 2
Lâm Miên vốn định giả chết im lặng, nhưng người trước mắt cố tình không cho cô được như ý.
Ngón tay thon dài câu lấy bên cạnh đồ lót, chậm rãi đi vào, người cô lập tức nổi hết da gà.
Dùng ánh mắt ngăn hành động Trì Khâm lại.
Ngược lại anh càng làm tới, xoa xoa nhũ thịt sờ hướng lên trên, hơi lạnh đầu ngón tay đè lại đầu núm vú nhô lên của cô.
“Hư…!”
Giọng Lâm Miên vẫn vang lên, cách một cánh cửa, khẳng định bên ngoài có thể nghe thấy, cô hung hắng véo một cái lên cổ tay Trì Khâm.
“Tôi đang trong này, có chuyện gì không?.” Lâm Miên chỉ có thể trả lời.
“Tôi chỉ muốn đến cảm ơn bữa sáng của cô.” Giọng Giang Khâm hơi ngượng ngùng.
Cái hay không nói, nói cái dở, Lâm Miên ngó mặt Trì Khâm, quả nhiên vẻ mặt người này có vẻ “Hóa ra là thế”, ngón tay còn nhéo núm vú cô.
Lâm Miên đè nặng giọng: “Không cần cảm ơn”
“Tối nay tôi mời cô ăn bữa cơm, học cùng lâu như vậy mà chưa có cơ hội.”
Người ở bên ngoài cũng không phát hiện Lâm Miên đã sắp không còn kiên nhẫn.
“A…” Lâm Miên cắn môi, ngón tay Trì Khâm cũng véo núm vú, cô bị đau, giữa chân lại ướt một mảnh.
“Tối nói sau, anh có thể giúp tôi lấy tài liệu bên phía luật sư Trần được không, giờ tôi có chút việc.”
Lâm Miên thở phì phò nói cho xong.
Giang Khâm bảo ừm một tiếng, chân bước xa dần.
“Trì Khâm, anh khốn kiếp!” Lâm Miên buông chân đỡ người đứng vững, gạt tay người đàn ông đang đưa ra đỡ: “Không thèm quan tâm tới anh nữa.”
Trì Khâm dán đến ôm cô, một tay nhấc người ôm lên đùi mình ngồi xuống, dáng vẻ lười nhác, “Cạnh tranh quá kịch liệt, tôi lo lắng.”
Lâm Miên không nhìn anh.
Giây tiếp theo —— quần bị người ta kéo xuống, quần lót đã ướt bị người này móc kéo xuống, không khí lùa vào giữa hai chân, lạnh lẽo rỗng tuếch.
“Ướt cả rồi mặc không thoải mái.”
Trì Khâm đưa tay xoa xoa núm vú vừa bị xoa nắn:
“Lúc nào tan tầm tôi đón em, bảo bối.”
“Lại thêm đề nghị, không được động tay động chân với tôi.”
Lâm Miên hừ nhẹ một tiếng, nghiêng đầu không thèm nhìn anh, thừa dịp đưa tay cướp lại chiếc quần lót bị anh nắm chặt trong tay, không nghĩ đến người này còn phản ứng nhanh hơn.
“Anh đi mà đợi.” Lâm Miên sửa sang lại quần áo tử tế rồi đứng dậy ra khỏi phòng trà nước, thuận tay giữ khóa cửa, ở đây là nơi làm việc, không muốn bị mất mặt.
Ngồi vào vị trí, không có quần lót, quần áo của vải cọ sát nơi riêng tư đang sưng to từ tối qua, trưa Lâm Miên sợ người khác phát hiện ra tư thế của cô không bình thường.
Trên đường còn đi thoáng qua phòng trà nước, sớm đã không còn hình bóng ai kia.
Thời gian tan tầm, cô cảm thấy quần của mình nhất định đã ướt, may là mặc áo khoác dài nên không ai nhìn thấy.
Ra khỏi văn phòng luật sư, gặp phải Giang Khâm phía đối diện, biểu cảm anh ta bình tĩnh: “Đi ăn cùng nhau nhé?”
Lâm Miên không muốn vừa tan làm lại đi xã giao, vừa chuẩn bị từ chối, phía sau vang lên giọng nói quen thuộc, rất nhiều năm chưa nghe thấy:
Giọng nói mềm mại nhẹ nhàng.
“Lâm Miên?”