Trì miên - Chương 82: Trộm sắc
Lâm Miên bỗng có cảm giác chột dạ, nhưng vẫn trả lời đúng sự thật:
“Chưa ăn, cho đồng nghiệp rồi.”
Lát sau bên kia mới trả lời.
C: Đồng nghiệp nào, không ăn thì nó chết đói à?
Lâm Miên nhìn thấy sự tức giận thông qua mấy lời này:
“Anh ta bị tụt huyết áp, anh nói dễ nghe chút đi.”
Lần này lại nhận được tin nhắn trả lời rất nhanh.
C: Đến đây, ở phòng trà nước công ty em.
Tay Lâm Miên đang cầm tài liệu cứng đờ, bảo sao người này chọn đúng giờ tốt mà hỏi cô đã ăn sáng chưa.
Rối rắm một cái chớp mắt vẫn phải đứng dậy, đi về phía phòng pha cà phê, cửa khép hờ, Lâm Miên thử đẩy nhẹ một chút. Nửa người vừa đi vào, cổ tay đã bị nắm lấy, người nhẹ bẫng bị kéo vào trong. Cơ thể bị đè lên ván cửa, sau đó là hương cam bưởi quen thuộc của người đàn ông, ép cả cơ thể lên người cô.
Nụ hôn che trời lấp đất rơi xuống, lấp kín môi Lâm Miên đang hô lên.
Đầu ngón tay Trì Khâm còn lạnh lẽo, chắc vừa mới đến, ngón tay nâng cằm cô lên, môi kín kẽ lấp xuống.
“A..đừng phóng…” Lâm Miên còn giãy giụa vài lần.
Người trước mắt không sứt mẻ, ngược lại dùng đầu lưỡi cạy nhẹ răng cô một chút, Lâm Miên cắn chết cũng bất động, hai người giằng co.
Cô nghe thấy tiếng người đàn ông khẽ cười một tiếng, tay sờ bên eo cô.
Hôm nay Lâm Miên mặc váy bó sát màu vàng cam, làm cho làn da trắng nõn, ưu thế về dáng người được lộ rõ ràng.
Ngón tay Trì Khâm nhẹ vén vạt áo của cô lên, hơi lạnh ngón tay chui vào, xoa xoa bên eo cô, cô tay vuốt ve thong thả tình tứ.
“Lạnh!” Lâm Miên cắn môi dưới anh, eo bị xoa đến tê dại, phía dưới lặng lẽ chảy một dòng nước.
Trì Khâm nhân cơ hội cạy ra hàm răng cô ra, đầu lưỡi cảm quét khoang miệng cô, đoạt lấy hơi thở của Lâm Miên.
Đầu lưỡi quét qua rồi câu lấy hàm trên, Lâm Miên bị hôn đến mỏi miệng, ngứa ngáy.
Đầu mũi hai người dán vào nhau, Lâm Miên bị hôn đến không thể thở, chỉ có thể dựa vào bàn tay đang xoa eo mình đứng thẳng.
“Làm bữa sáng thì đem cho người khác, vậy nên không có sức?”
Trì Khâm nhìn ngực cô đang phập phồng, cuối cùng cũng buông đôi môi sưng đỏ của cô ra, nắm mông Lâm Miên bế lên. Trên người Lâm Miên không có sức, chỉ có thể kẹp eo anh, cánh tay mềm oặt quàng lên cổ anh.
Nghỉ ngơi lườm nguýt anh: “Tối qua tôi vừa nói anh không thể tới đây, đã vi phạm quy định, còn chưa đồng ý đã hôn tôi, khốn kiếp.”
Trì Khâm đè người lên cửa: “Ôm chặt.”
Lâm Miên cảm giác được tay trên mông mình buông ra, vội kẹp eo anh lại, nhìn người này lấy đồ trong túi, xé mở.
Sau đó —— cúi người một lần nữa lấp kín môi cô.
Vị chanh tan ở trong miệng, nổ rụng, một viên kẹo bị anh dùng đầu lưỡi đẩy sang miệng cô.
Trì Khâm để sát vào, cười nhìn cô: “Tôi đến vì công việc, không khốn kiếp, hôn em là để bón đường, sợ em bị tụt huyết áp, cũng không khốn kiếp.”
Lâm Miên vừa định mắng anh, sau cửa đột nhiên có tiếng gõ vang, cơ thể cô bất giác căng cứng.
“Lâm Miên, nghe Tiểu Lục nói cô ở phòng trà nước?”
Là tiếng của Giang Khâm.