Trì miên - Chương 81: Kỳ khảo sát
Giọng anh vừa bình tĩnh pha chút không cam lòng, hơi thở từ bốn phương tám hướng lôi kéo cô.
Sao lại có người chờ một người không có kết quả tận tám năm, trước kia Lâm Miên tuyệt đối không thể tin được.
“Còn em?” Trì Khâm rũ mắt hỏi cô: “Mấy năm nay có đi nhìn ngắm thế giới, quen người mới hay không?”
Lâm Miên lặng im, “Anh muốn câu trả lời là gì?.”
“Tôi đều chấp nhận.”
Ánh mắt Trì Khâm nghiêm túc, “So với vì quan hệ với tôi, liên quan đến những sự việc đã từng xảy ra, mà lựa chọn không thể tìm hiểu người khác, tôi càng hi vọng em có thể buông bỏ quả khứ, hưởng thụ cuộc sống thuộc về chính em.”
Lâm Miên nhìn gương mặt đã trưởng thành của anh, lúc đó cô dứt khoát rời đi, ấn tượng gương mặt mà cô căm ghét kia đã chậm rãi phai mờ.
Chỉ có vẻ mặt kiêu ngạo như cũ của Trì Khâm hỏi cô: “Có từng thích tôi bao giờ chưa?”
“Xem ra cũng nói được mấy lời dễ nghe…” Lâm Miên rúc đầu vào chăn, giọng nói buồn bã xuyên qua:
“Tuyên bố anh có thể tiến vào kỳ khảo sát…”
Trì Khâm đột nhiên xốc chăn lên, đuổi theo cô hỏi, nhướng mày cười: “Kỳ khảo sát là bao lâu?”
“Tôi muốn bao lâu thì bấy lâu!” Lâm Miên đưa tay đẩy mặt anh đang dán đến:
“Còn xem hiểu hiện của anh.”
“Được.” Trì Khâm kéo người từ trong chăn ra, lần nữa ôm vào lòng.
“Vậy tôi phải lấy lòng luật sư Lâm một chút.”
Lâm Miên nghe anh gọi mình là luật sư Lâm, dâng lên cảm giác thẹn thùng, sau đó là tò mò.
Cô đã trở thành luật sư mà mình mơ ước đã lâu, nhưng người trước mặt lại không nói đến chuyện sao mình không trở thành phi công.
“Vì sao lại học tài chính.” Lâm Miên hỏi thẳng, sau khi cô trở về có điều tra lý lịch của anh.
Giọng Trì Khâm lười biếng, như nói về một chuyện gì đó quá bình thường:
“Muốn học thì học, cũng hợp với tôi đúng không?”
Lâm Miên không nói gì, vốn anh đã rực rỡ chói mắt, học gì cũng giỏi.
Cô bỗng nhớ đến thái độ của Minh Nhạc đối với Trì Khâm hơi khác thường.
“Luật sư Minh rất thân quen với anh?”
Cô cảm thấy quan hệ của hai người này có gì đó kỳ kỳ.
Trì Khâm bật cười một tiếng, vai cô đang bị anh ôm cũng rung theo.
“Chị ấy là cô tôi.”
Lâm Miên nhíu mày nhìn anh, mọi việc được xâu chuỗi lại, từ lúc cô trở về đột nhiên người này đã xuất hiện, tất cả đều hợp lý.
“Cô cùng ông nội tôi có quan hệ không tốt, sớm rời khỏi nhà, nhưng em làm cấp dưới của cô thì tôi không nhúng tay vào, cô ấy thật sự thích em.”
“Luật sư Minh rất tốt.” Lâm Miên nói thật lòng: “Nhưng trong kỳ khảo sát anh không được đến văn phòng luật của chúng tôi, không cho tự tiện ra vào nhà tôi, càng không được lấy danh nghĩa của luật sư Minh gọi tôi ra ngoài.”
“Còn gì nữa không?” Trì Khâm cười nhìn cô.
“Nghĩ đến sẽ nói sau.” Lâm Miên theo tiếng, lúc tối vừa uống rượu xong lại bị anh làm một trận, lúc này mí mắt đang đánh nhau, giọng mơ hồ: “Tôi muốn ngủ, sáng mai sẽ về nhà.”
Bóng đêm yên tĩnh, cô gái nằm trong vòng tay anh thở nhẹ, Trì Khâm rũ mắt nhìn cô. Cúi đầu, nụ hôn kìm nén rơi trên mí mắt cô, như trút được gánh nặng, khóe môi hơi cong lên:
“Ngủ ngon, bảo bối.”
Bảo bối anh mất mà tìm lại được.
——
Lúc Lâm Miên tỉnh dậy, mặt trời chói trang, cách thời gian cô đi làm còn một tiếng rưỡi, cô bỗng bật dậy. Phía dưới lạnh băng, đã được lau sạch sẽ.
“Sao anh không gọi tôi, còn phải về thu dọn.”
Lâm Miên nhìn người đàn ông vừa đẩy cửa đi vào, anh đã mặc đồ chỉnh chu.
“Gọi rồi, em không dậy.”
Trì Khâm ôm cô dậy đi ra khỏi phòng ngủ: “Thay luôn ở đây đi, lấy đồ cho em rồi.”
Lâm Miên nhìn quần áo cùng đồ trang điểm đơn giản được đặt ở phòng khách, không có thời gian nữa, lập tức rửa mặt thay quần áo, lúc xong xuôi chuẩn bị ra cửa,Trì Khâm giữ tay lại nhét bữa sáng vào.
“Chị Minh, chào buổi sáng.” Lâm Miên bước nhanh vào văn phòng Luật, Minh Nhạc đang chuẩn bị pha cà phê.
Thấy cô đến, gật gật đầu.
Lâm Miên nhìn nụ cười nhẹ trên mặt chị, cúi đầu ngửi ngửi mùi trên áo mình, hoài nghi có phải đã nhiễm mũi của Trì Khâm rồi hay không.
Vừa ngồi vào bàn làm việc, Minh Nhạc đi đến đằng sau cô, đưa cho cô tuýp kem che khuyết điểm.
Vẻ mặt Lâm Miên ngây ngốc nhìn chị.
“Tối qua kịch liệt quá.” Minh Nhạc không nói to, trêu chọc cô, ngon tay chỉ chỉ vào cổ Lâm Miên.
Lâm Miên cầm lấy di động nhìn thoáng qua, phát hiện gáy còn một vệt dâu đỏ, mặt đã đỏ lên: “Cảm ơn chị Minh.”
“Không cần cảm ơn, dù sao sau này cũng là người một nhà.” Minh Nhạc cười trêu cô:
“Lát nữa gọi cả Giang Khâm đến tìm tôi.”
Lâm Miên gật đầu, đi vào toilet soi qua cổ cùng ngực một lần, xác định không có vấn đề mới yên tâm đi ra ngoài.
“Từ hôm nay hai người phụ trách công việc của MQ cùng tôi.”
Lâm Miên cùng Giang Khâm đứng trong văn phòng Minh Nhạc, nghe thấy lời này cả hai đều vui mừng.
Dù sao đây cũng là công ty làm cho người ta đỏ mắt ở Bắc Kinh.
Hai người trao đổi vài việc, đi ra khỏi văn phòng, Giang Khâm ngồi bên cạnh cô chia việc.
“Như vậy nhé?” Lâm Miên hỏi.
Giang Khâm gật đầu, lúc đứng lên, Lâm Miên nhìn cơ thể anh ta lung lay rồi ngồi lại về ghế tựa, vội vàng đỡ anh ta.
“Không sao chứ?”
“Không sao, hơi tụt huyết áp thôi.” Giang Khâm xoa nhẹ trán, sắc mặt hơi tái nhợt.
Lâm Miên thường đem theo chanh đường, nhưng Trì Khâm lại mang quần áo cô lên nhà anh, túi cũng không, ánh mắt đảo quanh chỉ có bữa sáng đem đến còn chưa kịp ăn.
“Anh ăn cái này trước đi, không thoải mái tôi xin nghỉ giúp anh.”
Lâm Miên đưa bữa sáng cho anh ta.
Giang Khâm vừa đi, di động rung lên, Lâm Miên nhìn cái tên quen thuộc hiện trên màn hình, bỗng nhiên lại xuất hiện lần nữa trong di động của cô.
Chắc Trì Khâm đã lưu vào trong lúc cô vẫn đang ngủ.
C: Ăn sáng chưa?