Trì miên - Chương 80: Liếm nước (H)
Quần lót bị kéo xuống, cô bị đặt lên bồn rủa mặt, Trì Khâm đứng giữa hai chân cô, một tay nằm đùi Lâm Miên kéo ra, nụ hoa bị bại lộ trong không khí.
Lâu lắm không có thử qua tư thể thẹn thùng như vậy, Lâm Miên nhìn dáng vẻ hài hước của anh, mặt nóng bừng: “Không nhớ.”
“Vậy lát nữa đừng phun.” Trì Khâm đem đầu vòi sen mở cỡ lớn nhất, đặt đối diện tiểu huyệt của cô, cánh hoa đang ngượng ngùng khép kín bị làm cho sưng đỏ, phía trên còn ánh nước lấp lánh.
Trì Khâm nắm tay cô đặt lên, dụ dỗ: “Tự mình tách ra, bảo bối.”
Lâm Miên nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh, ngón tay nghe lời sờ vào môi hoa của mình, sau đó bẻ ra. Ngay lúc này, điện phòng tắm sáng chói, Lậm Miên bị động tác táo bạo này của mình dọa sợ, thất thố nhìn anh.
“Thật ngoan.” Trì Khâm sờ sờ đỉnh đầu cô, giây tiếp theo, nhìn nơi âm đế bên ngoài đỏ tươi cùng lớp thịt non, dùng vòi tắm xối lên.
“A, khó chịu quá.” Khoái cảm dày đặc từ giữa chân truyền lên, cô chỉ có thể đá loạn.
Tay đã sớm buông, kéo áo Trì Khâm lại trốn vào ngực anh.
Trì Khâm nắm bả vai cô tách người ra, tay cũng ấn lên: “Kêu to như vậy, hay không thoải mái?”
“Phía dưới đang bị buồn.” Lâm Miên bị bức ra nước mắt, từ đầu đến cuối nước dưới thân không dừng, hòa lẫn cùng nước từ vòi sen.
Bụng nhỏ không ngừng run rẩy, phía dưới như đang há miệng, bị nước đi vào, cả người cô run rẩy như phản ứng cao trào, Lâm Miên thở phì phò.
Một cổ dòng nước ấm từ bụng nhỏ chảy xuống, qua chân Lâm Miên, cảm thụ được cao trào dư vị.
Vòi sen bị ném bộp xuống đất, bỗng chốc, môi hoa còn chưa phun ra nước, đã có một thứ ướt nóng dán lên trên.
Nước bị chặn lại bên trong, Lâm Miên kiều hừ ra tiếng, theo sát, chen vào một đồ vật nềm ướt nóng, câu lấy môi hoa của cô mà liếm láp.
“Đừng”
Thậm chí Lâm Miên có thể cảm nhận được nước vốn đầy bên trong bị anh liếm đi, tiếng mút nước làm người cảm thấy thẹn thùng, đầu dưỡi anh linh hoạt liếm qua mỗi một chỗ thịt mềm.
Mặt trên lưỡi thô ráp liền bọc lại âm đế sưng đỏ chơi đùa.
“Ngứa quá, anh chậm một chút”
Tay Lâm Miên nắm tóc người đàn ông, đuôi tóc cọ qua trong đùi cô.
Tiếng anh hòa lẫn tiếng nước, jamf hồ nói: “Cô bé kêu thật dễ nghe.”
Lâm Miên muốn đẩy đầu anh ra, đầu lưỡi bên trong tiểu không chỉ có thổi mạnh thịt non, thậm chí như là đang làm tình, hướng bên trong đâm thọc, linh hoạt mà ở bên trong không ngừng vòng quanh hàm.
“Trì Khâm, tôi muốn đến rồi”, dưới thân Lâm Miên bị anh làm cho bủn rủn, kêu đến giọng cũng khàn khàn.
Lúc khoái cảm sắp nhằm phía đỉnh đầu, người giữa chân bỗng nhiên đứng dậy, ngậm một ngụm nước lạnh, cúi người hung hăng áp lên, dòng nước lạnh phun vào tiểu huyệt
Người đàn ông dùng môi mút một miếng tiểu huyệt của cô, hàm răng cắn cắn âm đế.
“Ư,m…”
Dưới thân chịu kích thích triệt để, cơ thể Lâm Miên run lên, phía dưới giống mất khống chế, đột nhiên phun ra một dòng nước, bị anh liếm sạch, đầu lưỡi thả chậm, kéo dài cơn cao trào của cô.
“Phun nhiều như vậy, còn bảo không nhớ.”
Trì Khâm đứng lên từ giữa chân cô, ôm người vào lòng tắm rửa.
Một ngón tay Lâm Miên cũng nâng không nỏi, chỉ có thể mặc kệ động tác của anh.
Rửa sạch sẽ bị ôm vào phòng ngủ, Lâm Miên vừa mới trong cơn kịch liệt phục hồi tinh thần lại, nhìn lngười đang nằm xuống giường ngay bên cạnh, cô trở mình đưa lưng quay đi.
“Làm sao vậy, bảo bối?” Người phía sau dán đến.
Lâm Miên không muốn động: “Anh cố tình.”
“Cố tình cái gì?.”
Tay Trì Khâm đã ôm eo cô, bàn tay xoa bụng nhỏ, hôm nay thúc hơi mạnh bạo.
“Ở đây là cố tình, còn việc cúp điện, anh cược xem tôi có lên tìm anh hay không.”
Lâm Miên nhìn căn phòng này:
“Giờ anh không sợ tối nữa, có phải không?”
Trì Khâm yên tĩnh, vùi đầu vào cổ cô cổ hít sâu, “Đúng, sao em biết?.”
“Trong phòng không có đèn ngủ.” Lâm Miên nhẹ giọng nói, bên tai là hơi thở của anh, ngứa ngáy.
Tư thế này trước đây họ hay nằm như vậy, lúc đó cô không tin bất cứ ai, luôn đưa lưng về phía Trì Khâm mà ngủ, nhưng cuối cùng mỗi sáng thức dậy, thứ cô nhìn thấy đầu tiên là cằm của anh.
Tay bên hông càng bóp chặt hơn: “Vì không có em ngủ cùng tôi nữa, nên dù sao cũng phải khắc phục.”
Giọng Trì Khâm khàn khàn: “Tôi sợ em không bao giờ trở lại.”
Lâm Miên chạm vào nơi eo mà anh vừa buông tay ra, cảm động, đột nhiên nghĩ mình rõ ràng đã bị lừa đến, giờ ngược lại Trì Khâm còn có lý do, tựa như đã học được thêm phương pháp tỏ ra đáng thương.
“Phải không.” Lâm Miên xoay người xem nhìn anh:
“Vậy mấy năm nay kỹ thuật của anh cũng tiến bộ hơn nhiều.”
“Mõi ngày đều luyện tập trong mơ cùng với em.”
Trì Khâm không hề xấu hổ đáp lời, ôm Lâm Miên quay qua muốn hôn:
“Không cần em phải thử tôi, nhiều năm như vậy…”
“Tôi chỉ có em.”