Trì miên - Chương 79: Tiếc(H)
Lâm Miên hiểu tiếng như đang cáu bẳn của anh, lòng run lên, phía dưới còn có từng dòng nước trào ra ngoài, ướp nhẹp lớp vải quần tây của anh.
Cô đẩy đẩy ngực Trì Khâm: “Anh bình tĩnh chút.”
“Tôi có thể fuck chết em được không?” Trì Khâm bất giác bật cười, bàn tay ấn ấn phía trên môi hoa của cô xoa xoa, tiếp tục dư vị cao trào vừa nãy của cô:”Nhưng tôi còn tiếc.”
Lạch cạch một tiếng, tiếng kim loại bị mở ra, vang lên trong căn phòng yên tĩnh, Lâm Miên nhìn anh cởi thắt lưng ra, côn thịt gấp gáp bật ra ngoài, bề mặt gân xanh quấn quanh, tinh tráng làm người ta sợ hãi.
Trì Khâm lôi tay cô lên chạm vào nó: “Sờ nó đi, nó cũng rất nhớ em.”
Ngón tay Lâm Miên phủ lên đầu đồ vật nóng bỏng, gân xanh trên đó nhảy lên, nóng hầm hập, đỉnh chọc vào giữa lòng bàn tay cô.
“Cho vào nhé?” Trì Khâm động thân, nắm eo cô muốn đỉnh lên trên.
Vốn Lâm Miên bị xoa nắn môi hoa đã mở ra, côn thịt bỗng nhiên cọ qua, sống lưng căng cứng, bật lên thành tiếng, tay cô nắm bả vai Trì Khâm: “Chậm một chút…lâu lắm rồi…”
Trì Khâm biết cô đang nói lâu lắm rồi chưa làm, vẫn có ý xấu đem côn thịt cọ qua âm đế đã sưng to, đỉnh đỉnh đầu nấm vào nơi viên thịt kia chơi đùa.
“Dạng chân ra.” Giọng Trì Khâm khàn khàn, thở hổn hển.
Lâm Miên hơi hơi mở ra một chút, đã bị Trì Khâm nắm đùi kéo ra, vừa mới cao trào nên giữa chân dính đầy nước, môi hoa e ấp đóng mở.
“A…”
Lâm Miên bị tách chân ra, cô còn chưa kịp phản ứng, Trì Khâm đã đỡ côn thịt cắm vào thật sâu, gân xanh như đang xác nhận đường đi, cọ sát vào vách trong của cô.
Trì Khâm bị huyệt nhỏ ướt nóng hút đến kêu rên ra tiếng, bóp eo, nhập sâu vào trong, phía trên dán sát vào cắn môi Lâm Miên: “Bảo bối, em chặt quá.”
Lâm Miên bị anh đỉnh cho đau eo, chỉ có thể dùng tay nắm lấy cổ áo sơ mi của anh, dưới thân bị cắm càng sâu, cô lôi Trì Khâm lại càng gần mình.
“Hơi đau..” Cô rên lên, phía dưới lâu không làm gì, dù đã ướt nhẹp nhưng vẫn hơi đau.
Trì Khâm nhìn vành mắt đỏ hồng của cô, côn thịt còn chưa đâm vào tận cùng bên trong, tiểu huyệt giống như cái miệng đang hé, anh lại cắm vào như có như không.
Ngón tay xoa bóp trên âm đế, chậm rãi xoa bóp làm cô thả lỏng.
Lâm Miên nhỏ giọng hừ lên, phía dưới bắt đầu trở nên thoải mái hư không, mông run rẩy hút lấy cây gậy của anh..
“Lại muốn rồi?” Trì Khâm híp mắt nhìn cô, không đợi phản ứng lại đã nắm eo cô, động tác cắm vào tận cùng, bốn phương tám hướng mị thịt bao vây lấy đầu côn thịt.
“Ưm…vào đi!” Âm cuối của Lâm Miên nũng nịu.
Người trước mắt ra sức chọc vào khối thịt mềm kia, tiếng nước cùng tiếng đánh tràn ngập trong tai Lâm Miên.
Trì Khâm cứ giữ tư thê này thúc vào vài phút, như không thích tư thế này lắm vì không thoải mái, hai tay ôm mông cô lên ôm người vào lòng, rời khỏi huyền quan.
Người trên không trung, chỉ có côn thịt nóng bỏng vẫn rõ ràng trong cơ thể, cô vội ôm lấy cổ Trì Khâm.
Người đàn ông đong đưa trong cơ thế, vùi đầu cắm vào tiểu huyệt.
Phần lưng Lâm Miên đột nhiên dán lên vật lạnh, đầu bị làm như sắp ngất đi bỗng tỉnh táo hơn, bị Trì Khâm đè dựa lên cửa.
“Bảo bối, kẹp chân vào.”
Môi Trì Khâm dừng lại ở nàng xương quai xanh, vừa mút vừa cắn, dưới thân phảng phất như không còn gì giam dữ, đi vào vừa nhanh vừa mạnh.
Lâm Miên sợ bị trượt xuống, chỉ có thể kẹp eo anh, làm cho đi vào càng sâu.
Côn thịt tìm được nơi mẫn cảm quen thuộc, mới vừa đỉnh lên, cơ thể Lâm Miên mềm giống như nước, bị xốc loạn, tiểu huyệt run rẩy chặt lại.
“A a… anh chậm một chút!”
Lâm Miên đặt đầu lên vai anh, khoái cảm dưới thân tựa như vĩnh viễn sẽ không dừng lại, mang theo một lần lại một lần run rẩy, cô cắn một miếng trên vai Trì Khâm, tiểu huyệt mất máy điên cuồng.
Côn thịt Trì Khâm bị cô cắn, bàn tay nắm đôi mông mịn màng của cô gái, cằm căng thẳng chọc khối thịt mềm như cũ, nghe bên tai Lâm Miên rên rỉ ê ê a a không thành câu.
“Kêu dâm như thế à, bảo bối.” Giọng anh nhuộm dần tình dục, côn thịt không biết mệt mỏi mà va chạm, tiếng bạch bạch vang vọng: “Tầng trên khéo cũng nghe thấy bảo bối kêu dâm như vậy. “
“Anh chậm thôi…” Lâm Miên bị thúc cho rớt nước mắt sinh lý, hạ thân bị đâm mà tê mỏi, Thịt viên cọ qua cọ lại đến tê dại.
“Chậm làm sao bảo bối sung sướng được…” Trì Khâm cơ bắp căng thẳng, như muốn dồn hết sức lực vào trong tiểu huyệt của cô.
Đụng vào Lâm Miên đã không đếm được mấy chục hay mấy trăm lần, phía dưới cô đã cao trào rất nhiều lần, sau đó lại bị lấp kín rồi tiến hành cao trào tiếp theo, cuối cùng Trì Khâm cũng đỉnh vào sâu bên trong vài cái.
Ngón tay theo mông xoa xoa tiểu huyệt bên ngoài, ngậm môi Lâm Miên bắn ra ngoài, hòa lẫn chất lỏng mà Lâm Miên cao trào, rót vào nơi hai người giao hợp, tí tách rớt xuống sàn nhà.
Lâm Miên thả lỏng, dựa vào trên người anh, người đàn ông vẫn cố tình không lấy côn thịt ra, còn cắm cắm vào nơi ướt mềm của cô, ôm người đi vào phòng tắm.
“Thôi đừng…” Lâm Miên nhìn anh nắm lấy đầu vòi sen, trên mặt vẫn là vẻ tình dục chưa tan.
Trì Khâm rút côn thịt ra, mang theo tinh dịch màu trắng ngà, còn cả nước của cô, cái không được chắn lại còn lưu trên đùi Lâm Miên.
Anh đưa tay kéo quần lót của cô đã ướt nhẹp, mở vòi nước phun vào tiểu huyệt của cô:
“Cô bé của em có nhớ lưỡi của tôi không?”