Trì miên - Chương 77: Có thể chứ
Lâm Miên nhìn động tác tự nhiên của anh, thả lại ly rượu vào tay mình, mặt anh ẩn trong bóng tối, không khí vừa rồi làm người đàn ông vừa rồi lùi về phía sau vài bước.
Nhìn Lâm Miên không hoảng hốt gì vì động tác này, giữa hai người có cảm giác thân quen không thể lừa người, người đàn ông cười mỉa vài tiếng rồi rời đi.
“Cũng cho tôi quét WeChat đi.”
Trì Khâm lấy di động ra, ngồi xuống bên cạnh, ngăn lại những ánh mắt đang nhìn ngắm cô.
Lâm Miên nhìn sắc mặt âm u của anh, nhàn nhạt nói:
“Vừa nãy là đồng nghiệp trong sở luật.”
“Vậy tôi là bạn học.”
Hai người giằng co, Quý Noãn nhảy từ trong sàn ra, nhìn hai người họ.
“Bảo sao cậu không vào nữa.”
Quý Noãn đặt tay lên vai Lâm Miên, nhìn về phía đối diện:
“Đây không phải anh Trì sao?”
Trì Khâm nhìn Quý Noãn bên cạnh cô, cũng không ngạc nhiên lắm, anh chưa mở miệng, phía sau đã có giọng người đàn ông khác đang rít gào.
“Quý Noãn, em về bao giờ thế hả?”
Quý Ôn đang xem diễn cảnh này, thấy bóng dáng quen thuộc kia, mặc váy thì ngắn cũn cỡn, vội chạy lại:
“Còn nữa, em mặc cái thứ gì đây?”
Quý Noãn nghe tiếng đã biết là anh trai mình, cổ bị xách lên từ phía sau:
“Vừa về, còn chưa kịp báo cho anh.”
Cô cũng nhìn thấy người đàn ông phía sau anh trai mình, nhiều năm không gặp, cảnh đời đổi rời, cô gật đầu, dường như đang nhìn một người bạn học: “Anh Lâm Trạch.”
Trường hợp này cũng hơi xấu hổ, Lâm Trạch cũng gật đầu.
“Mấy người chơi đi, tôi phải xách nó về cho ba mẹ cái đã.”
Quý Ôn lôi kéo cô nàng muốn đi.
“Không được, em còn phải đưa Lâm Miên cùng về nhà, anh đừng có túm.”
Giãy giụa mãi những vẫn bị Quý Ôn mang đi, Lâm Miên nghe thấy tiếng Quý Ôn vừa đi vừa nói với theo:
“Có Trì Khâm ở đó, còn cần em à?”
Cô nàng giương mắt nhìn thoáng qua Trì Khâm, vừa lúc đâm vào ánh mắt lạnh lẽo của anh.
“Chơi không được nữa, tôi cũng về trước.”
Lâm Trạch cũng xoay người đi ra khỏi quán bar.
Còn hai người họ đối mặt nhìn nhau.
“Đưa em về.” Trì Khâm cầm lấy áo khoác đặt trên ghế, phủ lên vai cô.
“Anh uống rượu.”
Trì Khâm nhớ đến mình vừa lấy ly rượu kia của cô, hai người đều đã uống rượu, cuối cùng anh gọi người lái xe mình đến.
Lâm Miên không lái xe đến đây, vốn chuẩn bị gọi xe trở về, nhìn Trì Khâm đã kéo cửa ra với ánh mắt lạnh lùng, một mình đi về cũng không an toàn, nên cô vẫn ngồi lên xe của Trì Khâm.
“Đi khu Cẩm Nguyên, cảm ơn.” Lâm Miên nói với thư ký của anh.
Người đàn ông bên cạnh không nói gì, vốn cô cho rằng anh sẽ hỏi mình vì sao lại chuyển nhà, nhìn biểu cảm nhàn nhạt của anh, cô không nói lời nào, uống rượu nên người hơi nóng lên, cô cởi mấy chiếc cúc áo khoác ra.
Quán bar này cách khu đó không xa, lúc Lâm Miên xuống xe vừa định nói lời cảm ơn với người trong xe, đã thấy Trì Khâm bước theo xuống.
“Không cần đưa đâu.” Cô lên tiếng.
Trì Khâm nhấc mí mắt lên nhìn cô, sau đó cùng cô đi vào trong tòa nhà:
“Tôi cũng ở đây.”
Lâm Miên nhìn anh ấn số tầng, ở trên cô một tầng, trong lòng cảm thấy kỳ quái, mình và anh lại ở cùng như trước, nhưng không phải đối diện, dù sao cô cũng cảm thấy không tin được.
“Vậy tôi về trước đây.” Lâm Miên đi ra khỏi thang máy.
Cô nghe thấy tiếng thang máy đóng cửa vào một giây cuối cùng, Trì Khâm nhẹ giọng nói ngủ ngon.
Về nhà còn chưa kịp thay quần áo, Lâm Miên vừa cởi áo khoác rồi rót cho mình cốc nước, trước mắt bỗng một mảnh đen thui, chỉ còn ánh đèn ngoài cửa sổ.
Cô sờ soạng tìm thấy di động, mới thấy tin nhắn của người quản lý bất động sản, do bên cạnh đang thi công nên khả năng đêm nay sẽ không có điện.
Vậy là sẽ cắt điện… cô chuẩn bị thay quần áo ngủ, trong đầu hiện lên gương mặt của Trì Khâm, theo bản năng cô đẩy cửa phòng ra rồi bò lên tầng trên.
Cầu thang cũng một mảnh tối đen.
Bước chân cô hơi gấp gáp, Trì Khâm sợ bóng tối, cho nên lúc nào cũng phải bật đèn.
Cô gõ gõ cửa vài lần, bên trong không có phản ứng, tim trong ngực đập bùm bùm, đang muốn tìm Quý Noãn lấy số điện thoại của anh, cửa mở ra từ bên trong.
Trong bóng đêm, dáng vẻ Trì Khâm cao lớn, nắm cổ tay nhỏ lôi vào nhà, sau đó bỗng nhiên cúi người xuống ôm cô, cả người vùi vào cần cổ của Lâm Miên.
“Đừng sợ, chỉ cắt điện thôi.” Lâm Miên vỗ lưng anh, chậm rãi trấn an.
Cô bị ấn lên cửa, sau đó là hơi thở nóng bỏng phả lên mặt mình, tay ở trên eo cách một lớp áo mỏng manh, vuốt nhẹ làn da cô.
“Sao em lại đến đây?” Trì Khâm hỏi.
Lâm Miên không thể nhìn rõ ánh mắt anh, trả lời đúng sự thật:
“Anh sợ tối, tôi nhớ.”
Cảm xúc sụp đổ, ngay lúc này như ngọn lửa bùng lên, Trì Khâm cúi đầu tìm được môi cô, chậm rãi áp lên, cố tình cắn môi dưới, mang theo sự gấp gáp không thể chờ đợi thêm.
Hơi thở giao thoa, Lâm Miên cảm nhận được sự dịu dàng đã lâu của anh, trên mông có hai bàn tay to, nhấc cả người cô lên ngồi lên trên tủ ở huyền quan.
Cánh tay cơ bắp cứng rắn của người đàn ông căng chặt, bóp eo Lâm Miên, nhẹ nhấm nháp cánh môi cô, trong bóng đêm, hơi thở nóng bỏng tình dục tăng lên nhanh chóng, hòa lẫn chất cồn trên người cả hai.
Đầu óc Lâm Miên cũng hỗn loạn, nghe hơi thở nặng nề của Trì Khâm, chỗ eo bị xoa đến tê dại.
Giọng nói trầm khàn của anh, dán ở bên tai Lâm Miên, thở dài một hơi:
“Có thể chứ?”