Trì miên - Chương 76: Quán bar
“Hôm qua gặp ở bữa tiệc.”
Lâm Miên nhìn dáng vẻ mặt mày ủ rũ của cô nàng, buồn cười:
“Đại nhiếp ảnh gia Quý đừng lo lắng cho tôi, nghĩ xem bản thân mình phải làm sao chứ.”
“Tớ cũng muốn đợi ở Bắc Kinh.”
Quý Noãn nhìn quanh căn phòng:
“Mấy năm anh mình cũng ở Bắc Kinh, nhưng mình sẽ không nói cho anh ấy, không phải anh ấy vẫn nghĩ có một mình thì mình không thể sống được sao, đợi ổn định đã rồi mới báo.”
Lâm Miên chuẩn bị giúp cô nàng thu dọn hành lý, hồi còn bên nước ngoài hai người vẫn luôn ở cùng nhau.
“Miên Miên, chỗ này cách chỗ cậu làm quá xa.”
Quý Noãn nhìn di động, chỗ cô ở là khu du lịch, giá nhà cũng không tiện, ngày nghỉ còn rất ồn ào.
Lúc đó Lâm Miên không nghĩ nhiều, chỉ biết con đường có chữ Miên này rất thích hợp, dọn đến đây, lúc này còn có thêm Quý Noãn, cô nàng không lái xe nên hơi bất tiện thật.
“Vậy mấy ngày nữa tìm thêm căn thích hợp, dù sao ba tháng tiền nhà ở đây cũng sắp hết rồi.”
“Tớ sẽ tìm trước.”
Quý Noãn cầm di động đưa cho cô xem: “Khu nhà này, cách công ty luật của cậu rất gần, thế nào, bây giờ tớ về còn chia tiền thuê nhà với cậu, chắc cũng không đắt lắm.”
Lâm Miên kiểm tra một chút, đó là lựa chọn tốt nhất của hai người, nói là làm, đành phải xin nghỉ buổi chiều, tìm người môi giới nhà dẫn qua đó xem, sau đó chụp ảnh rồi xác nhận thuê nhà.
Cho đến khi thu dọn phòng ngủ, lâm Miên gấp lại quần áo mùa hè, cô lại thấy một chiếc áo của đàn ông.
Ngày đó đi vội, thu dọn đồ đạc cũng vội vàng, cô lỡ cầm theo cả áo của Trì Khâm, sau đó chuyển nhà vài lần, và vẫn luôn mang theo.
Bây giờ cũng như vậy, cô sờ lại chiếc va li hôm trước để bảng tên của anh, tìm thấy chiếc di động mà mình tìm không thấy, Quý Noãn đang gọi vào thúc giục, cô chỉ có thể nhét vào túi sau rồi tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Sau đó mấy ngày, Lâm miên cũng không gặp lại Trì Khâm nữa, không biết anh đã đi công tác về hay chưa.
Hai người thu dọn nhà xong, Quý Noãn nói ở đây không có bạn bè, hay đi vào bar chơi một chút, vừa lúc hôm sau là cuối tuần, Lâm Miên cũng đồng ý.
Mỗi lần vào khoảng cuối kỳ, Lâm Miên cùng Quý Noãn cũng hay đi quán bar xả stress.
Đối với nơi này hai người cũng không biết rõ, nên vẫn chọn một quán bar nổi tiếng nhất.
Ánh đèn lập lòe, âm nhạc hỗn loạn, sàn nhảy ồn ào tiếng nam nữ, Lâm Miên ngồi ở quầy bar gọi một ly rượu, chậm rãi nhấm nháp.
“Ngồi đây làm gì?” Quý Noãn kéo tay cô đi về phía trung tâm sàn nhảy.
Lâm Miên vừa hòa vào đám người chơi được vài phút, người đã ra đầy mồ hôi, cô nói với Quý Noãn một câu rồi về chỗ và cởi áo khoác ngoài, nghĩ chờ cho cơn nóng tan đi rồi lại ra.
“Đi công tác lâu như vậy, về thả lỏng một chút thôi.”
Ở cửa quán bar, Quý Ôn thúc giục người đàn ông vừa dừng xe lại, Trì Khâm mặc bộ vest đứng đắn, nhưng dưới chiếc kính cận vẫn là dáng vẻ lười nhác, liếc nhìn thoáng qua:
“Đến chỗ này, mà bảo tôi vào thả lỏng?”
“Có gì khác nhau đâu?”
Lâm Trạch ở phía sau đặt tay lên đẩy bả vai anh.
Trì Khâm vừa đi vào cửa, ánh đèn tối tăm chiếu lên vẻ mặt kiêu ngạo của anh, không ít người nhìn về phía này. Trên con người này có vẻ hấp dẫn mâu thuẫn cực kỳ, dáng vẻ lạnh lùng, thậm chí có chút hư hỏng, mí mắt cũng lười nhấc lên.
Trên người còn mặc tây trang cấm dục, đứng đắn hư hỏng không chịu được.
Ba người đi về phía ghế lô, đã không có ít em gái bắt đầu ngo ngoe rục rịch.
Cơn khô nóng bỗng dưng ập đến, Trì Khâm chuẩn bị cởi nút áo sơ mi trên cùng, ngón tay vừa đặt lên cổ áo, liếc mắt đã thấy người đang ngồi dựa trên quầy bar uống rượu.
Hôm nay cô mặc chiếc váy thun màu đen, cổ áo có nếp uốn, thiết kế rộng khoét sâu trước ngực, eo nhỏ đến mức một bàn tay có thể nắm lấy, tư thế dựa nửa người làm chiếc mông mượt mà cong vút.
Hơn nữa làn da Lâm Miên còn rất trắng, ngồi đó rất hấp dẫn ánh nhìn của người khác, cho dù có trang điểm cũng không lấn át được vẻ ngoan ngoãn của gương mặt kia.
Trì Khâm nhớ đến, trước kia cô luôn sợ người khác phát hiện ra dáng người mình, mặc đồ lót không vừa size, không thích mặc hở hang mỏng manh, lúc đó mặc chiếc sườn xám cũng phải do dự rất lâu.
Nhưng bây giờ, tươi đẹp tự tin, rất tốt… nhưng không còn tồn tại dấu vết của anh.
“Nhìn cái gì, đứng không đi.”
Quý Ôn đưa mắt theo ánh mắt anh nhìn qua, sau đó sửng sốt:
“VL, nhìn quen quen, có phải ai đó không nhỉ?”
Anh ta cũng không dám gọi thẳng tên, dáng vẻ Trì Khâm nổi điên ngày đó vẫn còn rõ ràng trước mắt.
“Anh Trì, nói xem nào.”
Ánh mắt Trì Khâm nhìn chằm chằm quầy bar, nhìn qua một người đàn ông cũng ngang tuổi cô, chậm rãi đi qua đó, trên mặt là nụ cười tiêu chuẩn của đàn ông.
Lâm Miên như bị dọa, không biết người đàn ông nói gì đó, rút di động ra, cô cũng lộ ra một nụ cười điềm đạm, lấy di động ra cho người đàn ông kia quét.
Không khí xung quanh bỗng nhiên bị ép xuống, Quý Ôn nhìn anh đi về phía bên kia.
Lâm Miên nghe người đàn ông vừa mới đến nói gì đó, hơi nhàm chán, cô nghĩ, người này bỗng nhiên đến nói đến việc cùng tuổi nên hợp làm bạn, đã thêm wechat rồi còn có thể nói lâu như vậy.
Rũ mắt, môi nhỏ nhấp rượu, bỗng nhiên bên cạnh có một cảm giác áp bức nặng nề, ánh mắt đen tối như muốn khoét thủng một lỗ trên người mình, anh đứng im bất động ngăn cách với người đàn ông kia, bàn tay đẹp đẽ cướp lấy chiếc ly cô đang cầm trên tay rồi ngửa đầu uống cạn, giọng nói thân mật như một đôi tình nhân.
“Sao còn chưa về nhà?”