Trì miên - Chương 75: Cúi đầu
Môi anh rất nóng, có lẽ vì ngồi ở bên ngoài quá lâu nên hơi phát sốt, anh như không có kỹ xảo mà chỉ nghiền nát môi cô, đầu lưỡi liếm qua cánh môi sau đó thuần thục cạy hàm răng của Lâm Miên vừa hé mở vì bị giật mình.
Lâm Miên vẫn ngồi trên sàn nhà, đầu lưỡi bị hút đến phát đau, cô lùi về phía sâu một bước, Trì Khâm liền đuổi sát theo sau.
Cô bị hôn đến cơ thể mềm nhũn, tay cũng bất giác nắm lấy quần Trì Khâm, kéo người xuống.
Đầu lưỡi bị câu lấy, mỗi tấc trong khoang miệng bị anh quyến luyến đảo qua, người đang cúi đầu trước mặt chậm rãi ngồi xuống, cũng bằng với cô, vòng eo bị bàn tay ấm áp giữ lấy.
Môi răng cọ xát triền miên, Lâm Miên nghĩ mình bị thiếu oxy nên tim mới đập nhanh thế này, tay cô nắm lấy quần Trì Khâm, theo bản năng ngửa đầu đáp lại.
Bị anh ôm eo kéo lại gần một chút.
Sau khi hai người buông ra, đôi môi đều ánh nước, nhất là môi Lâm Miên, vì lúc sau anh mút quá mạnh, hồng đến mê người, tay Trì Khâm nhẹ nhàng ấn ấn.
Đầu mũi dán vào nhau, tiếng hít thở dồn dập rõ ràng vang lên trong phòng, Lâm Miên mất đi sức lực, nửa người dựa vào lòng ngực anh.
Nụ hôn triền miên đã lâu không gặp, Trì Khâm ôm cô không chịu buông, nụ hôn cuối cùng là vào buổi sáng diễn ra trận bóng rổ năm đó, anh rời giường thấy Lâm Miên vẫn còn đang ngủ, véo mũi cô rồi hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.
“Lâm Miên, em thật nhẫn tâm.”
Giọng nói anh khàn khàn, mang theo sự mất mát cùng lạnh lẽo của anh.
Lâm Miên còn chưa chưa nói gì, nụ hôn nóng bỏng của người đàn ông hạ xuống bên cổ, râu cọ vào làm cô ngứa ngáy, eo bị anh nắm, cô trốn một chút, nhẹ giọng nói:
“Tôi cũng thấy vậy.”
Trì Khâm nghe thấy giọng cô mềm nhũn, vành tai đã hồng thấu vì hôn:
“Tôi cúi đầu trước cũng không sao, chỉ cần em đừng chạy đi nữa.”
Lúc này đầu mũi Lâm Miên nóng lên, có lẽ anh đã thay đổi rất nhiều, nhưng về phương diện dung túng cô, vẫn như cũ, cô khẽ gật đầu: “Được.”
Vừa nói xong, cô vẫn không nhịn được rơi nước mắt.
“Sao lại khóc?” Trì Khâm nghe thấy tiếng nức nở của cô, ôm người đến trên giường, nhìn đôi mắt phiếm hồng của cô.
Lâm Miên đưa mắt nhìn anh, đuôi mày đều mang theo vẻ tình do vừa lăn lộn, ánh mắt nghiêm túc lau nước mắt cho cô, nhìn dáng vẻ Trì Khâm cẩn thận như vậy làm cô cũng đau lòng.
“Tôi vẫn chưa vượt qua được.”
Ngón tay cô nắm chặt áo ngủ của mình.
Động tác Trì Khâm đang vuốt ve má cô dừng lại, người trước mắt đang rớt nước mắt, anh sợ hãi lại như trước, sợ nghe thấy Lâm miên nói đừng bao giờ gặp lại.
“Cho tôi chút thời gian, Trì Khâm.”
Trì Khâm thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Được, từ từ nghĩ.”
Anh đắp chăn lên cho cô, ngón tay cuộn tròn do dự vài giây, vẫn cúi đầu hôn khẽ lên má cô một cái:
“Ngủ ngon.”
Lâm Miên còn chưa phản ứng lại được, đã thấy bóng dáng anh đóng cửa chạy thật nhanh.
Trong khoảng thời gian này, thật bay bổng, đêm nay là lần đầu tiên tâm tư rơi xuống như vậy, cô vốn muốn nghe một chút động tĩnh bên ngoài, nhưng có lẽ do quá mệt mỏi, nên mơ màng ngủ thiếp đi.
Lâm Miên bị đánh thức bởi đồng hồ báo thức để đi đón Quý Noãn, ngoài cửa sổ là cảnh tuyết rơi một đêm, cô nghĩ trên đường hẳn là không hề dễ đi, vội vàng thay quần áo ra cửa.
Mở cửa phòng ngủ ra, phòng khách không một bóng người, cô đi đến sô pha, chăn hôm qua vẫn được gập gọn gàng, không có dấu vết người ngủ qua, trên bàn trà đặt một chiếc bánh sandwich cùng sữa.
Cô ngồi xuống, dùng nguyên liệu nấu ăn trong tủ cô để làm thì chắc là hơi khó, trong tay cầm hộp sữa nhìn có vẻ quen quen, cô quay qua nhìn nhãn hiệu.
Là sữa vị vải, sau khi cô ra nước ngoài ăn cơm bên kia không quen, đã tìm rất lâu, mới biết sữa này là đặc sản của Giang Thành, hương vị quen thuộc này chậm rãi lấp đầy khoang miệng, cô nhìn thấy tờ giấy bị sữa đè lên.
Vẫn là nét chữ sắc bén mạnh mẽ như vậy.
“Tạm thời đi công tác, nhớ phải ăn cơm.”
Phía dưới còn có câu cố ý cường điệu: “Đừng để người khác lại giới thiệu bạn trai.”
Lâm Miên thấy vậy bật cười, thu tờ giấy lại, sợ thời gian không kịp, chỉ có thể mang theo bánh ra cửa, tuyết bên ngoài đã được dọn sang một chút, cô nghĩ đến Quý Noãn đang lấy hành lý, khởi động xe.
Vừa đến cửa sân bay, quả nhiên Quý Noãn đã đến rồi, đang nhìn quanh tìm cô khắp nơi.
“Quý Noãn, bên này.” Lâm Miên vẫy vẫy tay về hướng cô nàng.
Nhìn cô gái cao gầy đi về phía mình, cô hoảng hốt nhớ đến lúc đi trên đường phố bên trường đại học kia, thời điểm nhìn thấy bóng dáng của Quý Noãn, cô nghĩ trời cao đã không đối đãi tệ bạc với mình, bạn cố hương lại gặp ở nơi tha hương.
Mấy tháng hai người không gặp, Quý Noãn ngồi bên ghế phụ nói liên thiên không ngừng.
“Nhà cậu đã biết cậu trở về chưa?” Lâm Miên hỏi cô.
“Còn chưa.”
Sau đó cô mới biết, sau khi Quý Noãn đi Mỹ cũng cắt đứt lên hệ, chỉ có thi thoảng Quý Ôn đến nhìn cô, mỗi lần Lâm miên đều tránh đi, cô đã nói việc của mình cùng Trì Khâm với Quý Noãn ở bên kia.
Vừa vào cửa, Quý Noãn để vali hành lý dựa vào cạnh cửa, Lâm Miên rót nước cho cô.
“Trì Khâm đã đến đây hả?” Quý Noãn hỏi cô.
Lâm Miên hơi xấu hổ: “Đúng vậy, sao cậu biết?”
“Thùng rác có tàn thuốc, cậu không hút thuốc lá, đàn ông của cậu tớ chỉ có thể nghĩ đến anh ta.”
Quý Noãn kéo cô ngồi xuống: “Cậu với anh ta sắp ở bên nhau rồi hả?”