Trì miên - Chương 74: Hôn
Bàn tay Lâm Miên đang đặt ở cửa nắm chặt.
Cảnh tượng quen thuộc dữ dội ập đến, một người ngồi phòng khách, một người ở phòng ngủ, còn có giọng nói áp lực trầm thấp của Trì Khâm.
Cơn mưa cuối cùng của mùa đông năm đó, chính xác là mưa tuyết, lúc Lâm Miên mở cửa ra, Trì Khâm 18 tuổi ngã về vào cửa, cả người mặt nóng đến đỏ bừng, cô đưa người đến bệnh viện.
Lúc ấy cô hận một số người ở thành phố này, bao gồm cả Trì Khâm, ngày đó nhìn thấy ba của Trì Khâm ở bệnh viện, cô không muốn trả giá vì anh một chút nào.
Lúc mua vé xe rời khỏi Giang Thành, cô trao đổi giải nhất của cuộc thi, mua lấy tấm vé bay về phía bên kia đại dương, lúc hạ cánh xuống đất, cô đã vứt bỏ chính mình ở quá khứ, lúc đó cô đã nghĩ, núi cao sông dài, sẽ không bao giờ quay trở lại.
Cô nghĩ đêm đó để lại bóng ma quá lớn đối với Trì Khâm, thừa dịp có ánh trăng cùng màu tuyết, cô quay đầu lại nhìn người trên sô pha, bóng dáng anh trưởng thành cao lớn, cũng thật cô đơn.
“Tuyết quá lớn, không đi được.”
Cô dùng câu đồng dạng trả lời lại anh.
Cô khép cửa lại, nằm ở trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà, không hề buồn ngủ, vừa nằm mơ nên toát mồ hôi, bây giờ một người đang ngồi trong phòng khách của mình, cô càng không ngủ được.
Sáng mai còn phải đi đón Quý Noãn, chiều còn phải làm việc, nhìn bản kế hoạch ngày mai, cô vẫn cố gắng nhắm mắt lại đi ngủ.
Cho đến khi đi động vang lên một tiếng, Lâm Miên lật di động lên hiển thị ba giờ sáng, thở dài nhẹ đẩy cửa ra, chuẩn bị đến phòng bếp pha ly sữa bò.
Lúc cô nhẹ chân đi ngang qua sô pha, phát hiện người không nằm đó, cô quay qua nhìn khắp nơi.
Trên ban công, bóng dáng một người đang nhìn cô, có thể thấy đầu ngón tay kẹp điếu thuốc lá, ánh mắt đen nhánh nhảy dù lên người cô.
“Không ngủ được à?”
Lâm Miên nghe thấy anh hỏi, giọng nói khàn khàn.
“Ừm.” Cô gật đầu, nhíu mày nhìn anh:
“Nhà tôi không được hút thuốc.”
Động tác đưa lên miệng của Trì Khâm cứng đờ, sau đó ấn tắt thuốc đi, mở cửa sổ ra cho thoáng khí, làm xong động tác này, giương mắt lên nhìn cô.
Không khí yên tĩnh vài giây.
Lâm Miên nhìn anh ấn thuốc lá lên chậu hoa của mình, nghẹn hít sâu một hơi rồi thở ra: “Hoa của tôi.”
Lúc này sắc mặt Trì Khâm xấu hổ, lấy ra ném xuống đất, rất tự nhiên đi đến phòng bếp, mở tủ lạnh lấy hộp sữa bò, Lâm Miên đứng trong phòng khách giật mình nhìn anh.
Vẫn tự nhiên thuần thục ra vào phòng bếp như vậy, trước đó là đại thiếu gia kiêu ngạo tùy ý, bây giờ là chiếc áo sơ mi trắng rất ra dáng đàn ông, Lâm Miên nhìn anh đang ngắm nghía phòng bếp.
Trì Khâm nhìn bên trong tủ lạnh có rau củ, nghiêng đầu hỏi cô:
“Em nấu cơm?”
Lâm Miên gật đầu.
Trì Khâm liếc nhìn cô với ánh mắt khó hiểu: “Trước kia không phải vẫn hút thuốc trước khi ngủ à?”
Lâm Miên nhìn anh nhìn điếu thuốc tàn trong thùng rác: “Bỏ rồi.”
Trì Khâm không nói nữa, pha sữa bò rồi đặt trên bàn ăn, mình cũng ngồi xuống.
Lâm Miên ngồi đối diện anh, tay vừa cầm cốc, nghe thấy anh nói:
“Còn hơi nóng.”
Cô chỉ nắm khẽ vào cốc, bây giờ cô cùng Trì Khâm, không có cách nào đối chọi gay gắt nữa.
Trì Khâm nhìn môi nhỏ của cô thổi thổi, lúc này cô đã tẩy trang, cho dù đã quen thuộc hơn trong bữa tiệc, nhưng vẫn không giống nhau, ngũ quan trở nên thành thục hơn nhiều, so với thời học cấp ba đã trở nên hiền dịu và quyến rũ hơn.
Anh cảm thấy mở lời hơi khó khăn:
“Em đã thay đổi hơn một chút.”
Trước kia dù chỉ có một mình Lâm miên cũng không muốn học nấu ăn, thường hay nấu linh tinh, mất ngủ sẽ hút thuốc chứ không uống sữa bò, ghét mùi tanh nồng, cô cũng không trồng hoa, nói trồng cũng quá mệt mỏi.
Bây giờ cô, là một Lâm Miên mà anh chưa từng hiểu biết.
Lâm Miên dừng lại, đưa mắt nhìn anh: “Cảnh đời đổi dời.”
“Chúng ta thì sao?”
Ánh mắt âm u của Trì Khâm nhìn chằm chằm vào cô.
Giữa hai ta khắc khẩu, ân oán, thua thiệt có phải cũng là cảnh đời đổi dời hay không?
Lâm Miên không trả lời, buông cốc đứng dậy: “Tôi muốn đi ngủ.”
Còn lại Trì Khâm ngồi một mình phía đối diện.
Đóng cửa lại, Lâm Miên mở hành lý mà mình mang về, không tìm thấy chiếc di động mà mình đã giấu rất kỹ đi, vô số thời điểm cô sợ mình sẽ nhớ tới người xưa, mà bây giờ lại không nhớ mình đã đặt nó ở đâu.
Nếu bây giờ đã trở lại, nhất định phải đối mặt.
Ngón tay đột nhiên bị đâm đau một chút, cô hô lên, vừa lấy đồ chọc vào tay mình ra, cửa bỗng nhiên bị đẩy ra.
“Làm sao vậy.” Trì Khâm nghe thấy cô hô lên, vội vã đi vào.
Nhìn về phía đồ vật cô đang cầm, ánh mắt anh ngây dại, áp lực anh áp chế thật lâu cuồn cuộn như gió lốc.
Lâm Miên cũng cúi đầu, nhìn trong tay mình là thẻ học sinh năm đó, trên đó là hình ảnh nam sinh với vẻ ngây ngô, ánh mắt lười biếng nhìn vào màn hình, là vật mà lần đầu tiên cô với anh gặp nhau vẫn để ở đây cho đến bây giờ.
Cô còn chưa kịp mở miệng, đã bị người đàn ông bỗng nhiên cúi xuống, tay nắm cằm cô, nụ hôn vừa quen thuộc lại xa lạ cũng rơi xuống theo.