Trì miên - Chương 73: Đêm tuyết
Giây phút Lâm Miên trợn mắt ngắn ngủi qua đi, giãy giụa trong ngực anh vài lần, nhưng vẫn không hề sứt mẻ, cánh tay anh như muốn ép cô vào cơ thể mình.
Cô không muốn khóc, nhưng đôi mắt khó tránh khỏi chua xót, lần trước anh nói xin lỗi là khi nào, là trong căn chung cư chật chội tám năm trước, Trì Khâm kéo cổ tay cô nói xin lỗi, nói đừng rời xa nhau.
Lâm Miên nhắm mắt, không phải lần đó, tám năm này cô cũng đã nhìn thấy Trì Khâm không biết bao nhiêu lần trong những giấc mộng.
Cô chỉ có thể buông tay xuống để cho Trì Khâm tùy ý ôm, lên tiếng hỏi anh.
“Sao anh lại ở đây?”
Giọng của cô lạnh lùng bình tĩnh, như nghiêm túc dò hỏi, Trì Khâm nghe cũng hiểu ý của cô, bọn họ không còn là bạn tình hiểu nhau như trước đây nữa, anh xuất hiện ở đây là đã mạo phạm, đã xâm nhập đến phạm vi an toàn của cô.
Cổ họng Trì Khâm lăn lộn, đôi tay buồn bã buông cô ra:
“Tôi điều tra.”
“Về đi.”
Lâm Miên đứng thấp hơn so với anh một bậc, cúi đầu nói chuyện với anh.
Trì Khâm vẫn che ở trước mặt cô không hề động đậy, đèn cảm ứng đã hỏng, ai cũng không nhìn thấy rõ biểu cảm của ai, dưới hàng hiên chỉ có tiếng hít thở của hai người, bên ngoài tuyết đang rơi rào rạc.
“Hôm nay họ giới thiệu bạn trai cho em?”
Trì Khâm lên tiếng: “Em muốn ở lại Bắc Kinh?”
Tay Lâm Miên đang nắm chặt trong túi quần, lúc cô nhìn anh chuyện trò vui vẻ ở bữa tiệc về việc thành gia lập nghiệp, ngay lúc đó, cô cũng nghĩ anh đã hai sáu tuổi rồi.
“Không biết.” Lâm Miên trả lời anh, ở Bắc Kinh cũng là một quyết định bất ngờ:
“Anh về đi, tôi muốn lên nhà.”
Lâm Miên đi ngang qua anh, lần này Trì Khâm không ngăn cô lại, ấn mật khẩu mở cửa, lúc cô đóng cửa có nhìn thoáng xuống dưới, người đàn ông vẫn đứng ở đó.
Dáng vẻ thiếu niên tùy tiện đã không còn, giờ đây là dáng vẻ trầm ổn, Lâm Miên đóng cửa lại.
Qua đêm họ xé rách mặt nhau, mấy năm nay cô nghĩ lại, lúc thì hận, cũng có hối hận, cho rằng mình đã chuẩn bị tốt để trở về, nhưng ngay trong lúc hai người gặp lại nhau, những gì chuẩn bị đã tan biến hầu như không còn.
Cô vẫn như trước, không biết muốn đối mặt với Trì Khâm như thế nào.
Cởi quần áo ra, làn nước ấm áp dần vây quanh cơ thể, đêm nay đã uống rượu, cả người thấm mệt, cô tắm xong ra pha trà tỉnh rượu, có tin nhắn đến.
Ngực rung động một chút.
Hóa ra là Minh Nhạc hỏi cô đã về đến nhà chưa, còn có tin nhắn Quý Noãn bảo ngày mai nhất định phải nhìn thấy cô ở sân bay.
Nằm ở trên giường, cô trả lời từng tin.
Rượu lẫn trà, vốn cảm thấy ngực khó chịu, nhưng lúc nằm ở trên giường, mí mắt cô vẫn trũng xuống.
Trong mơ cũng có tuyết rơi, đó là năm thứ hai cô ở Washington, vừa mới thi đỗ đại học George, vì ngôn ngữ còn chưa thạo để nói chuyện nên bị học lại.
Mỗi ngày phải đi làm thêm, không thể ở trong ký túc xá cho sinh viên, chỉ có thể thuê cùng mấy người Hoa khác, ngày đó vào buổi tối, cũng trên đười trở về sau khi làm thêm, tuyết rơi rất lớn, trên đường hẻo lánh không có dấu chân người.
Bên này trị an không được như ở trong nước, lúc về gần đến khu chung cư mà cô thuê, bên cạnh thùng rác có mấy tên lưu manh đầu đường xó chợ đang đứng.
Khi cô bước qua đó đã đưa bước nhanh hơn, nhưng mấy người đó nói giọng địa phương khẩu âm Anh rất nặng, Lâm Miên nghe không hiểu gì, nhưng cũng hiểu được giọng điệu cười cợt của bọn chúng.
Nhận thấy được mấy kia người kia đi gần về hướng này, Lâm Miên chạy vài bước, nhưng không nghĩ đến tuyết quá dày, cô ngã trên mặt tuyết, người phía sau tiến đến ngày càng gần, cô đã chuẩn bị hét lên cầu cứu.
Đột nhiên, có người túm cánh tay cô kéo lên, mấy người phía sau thấy dáng vẻ người đàn ông đó cao lớn, chửi vài câu tiếng Anh rồi rời đi.
Lâm Miên nói cảm ơn với anh ta, người phía trước bọc kín, áo khoác lông vũ dày cùng đeo khẩu trang kín mít, giọng nói nghẹn ngào mà cô có cảm giác không biết đó có phải giọng của người hay không.
“Go home earlier later.”
Đó là tiếng Anh Mỹ tiêu chuẩn, Lâm Miên nghĩ là người dân ở nhà bên cạnh, sau này cô vẫn luôn cảm ơn anh ta, nhưng sau đó chủ nhà bảo đã bán nhà. Rồi cô cũng đổi một phòng khác gần trường hơn, nên không gặp qua.
Lâm Miên mở mắt ra, bị tuyết đánh vào cửa sổ bỗng nhiên làm cho bừng tỉnh, giấc ngủ cô vẫn luôn rất nông, nhìn thoáng qua bên ngoài, không còn thấy tuyết.
Đồng hồ vừa qua mười một giờ.
Đột nhiên cô phát hiện có gì đó không đúng, bên dưới không có dấu chân cũng không có vệt bánh xe, lòng hoảng hốt, cô vội vàng khoác áo mở cửa.
Quả nhiên, ngoài cửa có bóng dáng đang ngồi, áo khoác ngoài áo sơ mi mỏng manh, nghe thấy tiếng mở cửa nên quay đầu lại.
“Sao anh còn chưa đi?”
Lâm Miên hơi gấp, dưới mái hiên cũng lạnh như ngoài đường.
Giọng Trì Khâm đã hơi run:
“Tuyết lớn quá không thể đi.”
Lâm Miên nhìn sắc mặt bị đông cứng của anh, vẫn thỏa hiệp:
“Vào đi.”
Người đàn ông mang theo hơi lạnh tiến vào, Lâm Miên cũng run rẩy, đến phòng bếp pha cốc trà gừng cho anh, vào phòng ngủ lấy chăn gối dự phòng đặt xuống sô pha:
“Dùng tạm, mai thì đi.”
Tầm mắt Trì Khâm đi theo cô, cho đến lúc Lâm Miên tắt đèn, nhưng có ánh tuyết nên phòng khách không tối lắm, cô chuẩn bị đi vào phòng ngủ.
Trận tuyết này cũng giống như người trong phòng khách, đều làm cô đột nhiên không kịp đề phòng.
Lâm Miên đi đến cửa phòng ngủ, người ngồi trên sô pha cầm cốc nước, giọng nói khàn khàn, mang theo sự quyến luyến ngập tràn.
“Lần này tôi tỉnh lại, em đừng biến mất.”