Trì miên - Chương 72: Tôi rất nhớ em
Lâm Miên đứng ở bên cạnh Minh Nhạc, người trong phòng đều vây quanh anh, câu đã lâu không gặp kia là nói với ai cũng không còn quan trọng.
Thời gian cô đến sở luật này rất ngắn, chỉ tiếp nhật một vài vụ án, trường hợp này chỉ có thể suy đoán, hình như có gì đó cần hợp tác với công ty anh.
Cô vẫn giương mắt, lơ đãng đảo qua giữa mọi người.
Bàn tay khớp xương rõ ràng của anh đang cầm ly rượu, chiếc nhẫn bên tay phải lập lòe dưới ánh đèn, trên mặt mang theo ý cười nhàn nhạt, đã trở nên thành thục trong những bữa tiệc như thế này, một người hoàn toàn xa lạ đối với cô.
Lâm Miên nhìn bọn họ chuẩn bị ngồi xuống, mình ngồi lại chỗ cũ, nghe thấy người đối diện lên tiếng hỏi:
“Lúc nãy luật sư Lý nói chuyện gì, người bên công ty tôi nói bên này thật sôi động.”
“À, vừa rồi có mấy người mới, mấy ông già chúng tôi chuẩn bị dắt mối tơ hồng thôi.”
Luật sư Lý cười trả lời, chuyện vui này cũng không phải vấn đề không thể nói.
Lâm Miên chỉ thấy anh hỏi vấn đề này, tay đặt trên đùi vốn đang căng cứng cũng đã nắm chặt, cô không hiểu vì sao, chỉ cảm thấy không khí trong phòng tự nhiên trở nên khó xử.
Người đối diện lạnh lùng ừm một tiếng, tràn ra vài ý cười.
“Lập nghiệp thành gia, cũng không cần phải gấp gáp.”
Lâm Miên hoảng hốt một chút, tựa như nhớ lại một lần bọn họ sứt đầu mẻ trán bởi một cuộc thi hồi còn đi học, giây tiếp theo trên bàn đã sôi nổi bàn luận về vấn đề thành gia lập nghiệp.
“Tôi tiễn Trì tổng.”
Luật sư Lý cười cười chào hỏi cùng mấy cộng sự bên cạnh.
Lúc mấy người sắp đi đến cửa, thoáng qua một lúc yên tĩnh, cô không ghé mắt, nhưng vẫn cảm nhận được một ánh mắt nặng nề, dừng ở trên người.
“Chị Minh, người vừa rồi có chức vụ gì, trẻ thật đấy?”
Trong phòng có thực tập sinh không kìm được hỏi Minh Nhạc, mọi người đều đang có vẻ mặt hóng hớt, Lâm Miên yên tĩnh lắng nghe.
“Biết Trì Gia không?” Minh Nhạc nhìn thoáng qua Lâm Miên.
“Biết, là một tập đoàn lớn lâu đời ở Bắc Kinh, trước kia đi học ở Bắc Kinh đã nghe qua, vị kia họ Trì nhỉ, một họ rất đặc biệt.”
Bên cạnh có người lên tiếng nheo.
“Nói nghiêm túc thì đó hẳn là cùng một dòng họ, MQ là công ty con, mấy năm nay ngày càng lớn mạnh, cho đến khi lão gia cầm quyền thoái vị, MQ liền trở thành tâm phúc, Trì Gia cũng đã đổi người, người vừa rồi là người mới lên nắm chức của MQ”
Có người thấp giọng nói:
“Hóa ra là do vốn ban đầu của dòng họ, còn tưởng tay trắng đi lên.”
Minh Nhạc ngăn lại cậu ta: “Nói chuyện cẩn thận một chút, MQ là công ty nhỏ mà có thể lớn mạnh như bây giờ, cũng không phải là người tầm thường, nếu không luật sư Lý đã không muốn hợp tác.”
Minh Nhạc đứng đắn uy nghiêm, mọi người không thảo luận gì thêm nữa. Lâm Miên vốn không lên tiếng, di động có tin nhắn tên chuyến bay mà Quý Noãn nhắn đến.
Mấy năm nay cô cũng đi theo mọi người bay qua rất nhiều nơi, cũng trở về đây nhiều lần, mỗi lần ngồi trên máy bay nghe tiếng cơ trưởng báo cáo, cũng nghĩ không biết có phải là người kia hay không.
Mỗi một lần không hề có tiếng của người đó, hóa ra anh cũng không trở thành phi công.
Cho đến lúc luật sư Lý trở về, bữa tiệc cũng đã gần kết thúc, Lâm Miên lấy áo khoác đi về hướng đại sảnh.
“Hôm nay tôi không lái xe.” Minh Nhạc nói.
Lâm Miên biết ý: “Được, em đưa chị về.”
Đi ra cửa, dưới ánh đèn đường sáng trưng, tuyết rơi tuyệt đẹp, Lâm Miên thấy chiếc Maybach màu đen đỗ trước cửa, được dừng hẳn ở đây chắc không phải người bình thường.
Giây tiếp theo, một cô gái mặc tây trang mở cửa, đỡ một người cao lớn ngồi vào, người vừa nói cười vui vẻ lúc nãy bây giờ còn không tự mình đi được, Lâm Miên rời ánh mắt đi.
“Đây là lần đầu tiên thấy bên cạnh Trì Khâm có thư ký nữ.”
Minh Nhạc nhìn thấy, nói với cô.
Lâm Miên phát giác có gì đó không thích hợp, sao trực tiếp gọi tên như vậy, hai người vừa ngồi vào trong xe: “
“Chị ở đâu.”
“Ngự cảnh thành, em ở bên kia à?”
Lâm Miên khởi động xe, nhìn qua kính chiếu hậu, Minh Nhạc vẫn luôn nhìn cô, có chút kỳ quái:
“Biết đường đối diện không ạ?”
“Bên kia là du lịch khu, không thích hợp để ở.”
Lâm Miên cũng không giải thích nhiều: ” Vẫn tốt, vừa mới đến Bắc Kinh nên tùy tiện tìm thôi ạ.”
“Em quen Trì Khâm.”
Minh Nhạc nói câu khẳng định.
Tay Lâm Miên đang nắm tay lái run rẩy một chút.
“Nghĩ cái gì, tôi cũng có con rồi.”
Minh Nhạc thấy cô cứng đơ, cười thành tiếng:
“Vừa rồi tình nhân cũ gặp lại, ánh mắt không phải rõ ràng như vậy, yên tâm, tôi sẽ giữ bí mật.”
Cô chợp mắt cụp xuống.
“Lái xe cẩn thận một chút.” Minh Nhạc vui vẻ xua tay.
Sau khi Lâm Miên đưa người về, gần đến nhà, trận tuyết rơi càng lúc càng lớn, cho đến lúc về đến khu chung cư, đường cũng hơi khó đi, cô không biết vì con đường tuyết này, hay có điều gì đó làm cho mình hơi hoảng hốt.
Đèn cảm ứng dưới hàng hiên đã hỏng, chủ đầu tư vẫn không thay sửa, mấy năm nay cô đã ở rất nhiều nơi, nghĩ mình có thời gian nên sửa sang lại một chút.
Đến chỗ ngoặt, ven đường có một bóng đen đang đứng, có đốm lửa lập lòe như ánh sao, cô tưởng là mấy đứa học sinh cấp ba ở trên lầu, gần đây chúng vẫn luôn đứng dưới mái hiên hút thuốc, cô cảm thán một câu, bây giờ áp lực của học sinh cũng thật là lớn.
Lúc cô đi lên, quanh quẩn ở đầu mũi là mùi hương quen thuộc, hòa lẫn mùi thuốc lá.
Hai người cứ đứng giằng co trong bóng tối như vậy, Lâm Miên cũng không tiến về phía trước một bước, cho đến khi không chịu được cơn lạnh lẽo trên người, cuối cùng cô cũng bước về phía trước, nghiêng người.
Người trên cầu thang đột nhiên tới gần, Lâm Miên bị anh ôm chặt vào lòng, do nhiễm khí lạnh bên ngoài, trên cổ xẹt qua chất lỏng lạnh lẽo, sau đó là âm thanh của người đàn ông thành thục xa lạ.
“Xin lỗi, tôi rất nhớ em.”