Trì miên - Chương 71: Gặp lại
Tháng 12, đông chí.
Mùa đông phương bắc khô ráo nhưng lại lạnh đến thấu xương, gió thổi tạt vào mặt đau như bóc một lớp da.
Lâm Miên đỗ xe xong, cô nhìn tòa nhà trên mảnh đất Bắc Kinh phồn hoa này, ngoài cửa có người đang chờ mình.
“Tiểu Lâm.”
Người phụ nữ vẫy tay khi thấy cô, Lâm Miên cười nhạt một tiếng rồi đi qua đó.
“Chị Minh.”
Người trước mặt cao gầy, mặc bộ quần áo gió thể thao, vừa xinh đẹp lại trẻ trung, ở phòng luật nhưng sau lại hay công tác với bên đối tác, cũng là tiền bối dẫn dắt cô sau khi về nước.
“Tuyết rơi đường trơn, lái xe cẩn thận một chút.”
Hai người đi vào bên trong, hôm nay phòng luật có bữa liên hoan, mấy người mới đến, cùng Lâm Miên là nhân vật chính.
Cửa bị đẩy ra, Lâm Miên chào hỏi qua rồi ngồi xuống cùng với Minh Nhạc, hôm nay là liên hoan chào đón người mới, người cũ cùng người mới bên mấy phòng bên cạnh đều tham gia, trong này đều là tiền bối hoặc thực tập sinh.
Lâm Miên nhìn trong này có mấy vị luật sư trứ danh, thậm chí còn có một người cô đã từng gặp khi còn đi học.
Điều hòa đã mở đủ, Lâm Miên cởi áo khoác dày bên ngoài ra, Minh Nhạc thấy động tác này của cô, nhìn qua cô gái này.
Áo len màu trắng ôm sát người, vải cổ cô gái thon dài, tay cầm ly nước, làn da trắng đến lóa mắt, nói không quá mức đúng là môi hồng răng trắng.
Mắt hạnh cong cong nhìn người khác, yên tĩnh điềm đạm.
“Lát nữa luật sư Lý lại muốn giới thiệu bạn trai cho em cho mà xem.”
Minh Nhạc đến gần, hạ giọng nói chuyện với Lâm Miên.
Tầm mắt Lâm Miên dừng trên người luật sư Lý, cũng là một người đàn ông lão làng trong phòng luật, gương mặt chữ điền, không giận cũng tự uy, Lâm Miên chưa bao giờ dám nói chuyện với ông:
“Tại sao? cảm giác chú Lý không quá quan tâm đến mấy chuyện linh tinh.”
Trong phòng luật này người cô bội phục nhất là Minh Nhạc, là một người phụ nữ mạnh mẽ, cũng là đối tác hợp với cô nhất.
Cô ấy vừa dứt lời, giây tiếp theo, ánh mắt Lý Lâm đã đưa lại đây:
“Tiểu Lâm cũng vừa mới vào đây, đã cảm thấy quen với hệ thống luật pháp ở trong nước chưa?
Lâm Miên bỗng nhiên bị hỏi không kịp phòng bị, đứng lên khẽ gật đầu:
“Trước khi về nước đã làm quen rồi ạ.”
“Ngồi xuống ngồi xuống.”
Lý Lâm xua xua tay: “Mọi người không cần phải căng thẳng như trong văn phòng, lúc phỏng vấn tôi nhớ em tốt nghiệp đại học George nhỉ?”
*Đại học George Washington
Lâm Miên vâng theo.
“Thật trùng hợp, Giang Khâm chỗ chúng tôi cũng học ở đại học George ”
Lý Lâm chỉ vào một người đàn ông bên cạnh, gương mặt dịu dàng trong sáng.
Lâm Miên liếc nhìn Giang Khâm:
“Chúng cháu có gặp qua vài lần.”
Chỉ là không quen lắm, cô nghĩ.
Minh Nhạc ở bên cạnh cười thành tiếng: “Chú cũng đừng vội giới thiệu bạn gái cho học trò mình thế chứ, ngày Tiểu Lâm đến phỏng vấn, đã có mấy đàn em đầu cấp đến đây hỏi thăm rồi.”
Điều này là sự thật, mấy năm nay Lâm Miên đã cởi mở hơn, chứ không còn giấu mình như hồi còn học cấp ba, lúc cô đến phỏng vấn còn trang điểm nhẹ.
Lý Lâm nghe xong cũng chỉ cười cười, vỗ bả vai Giang Khâm.
“Thầy cũng chỉ giúp em đến đây thôi.”
Trong phòng cười vang, Lâm Miên mấy cái đầu đang quay lại nhìn mình chằm chằm, mặt cũng hơi đỏ lên, Minh Nhạc kịp thời giải vây:
“Đi toilet với tôi.”
Tất nhiên Lâm Miên đồng ý.
“Cùng tuổi cũng thích hợp yêu đương, nếu thích có thể nói với tôi, tôi giúp mai mối.”
Minh Nhạc vừa rửa tay vừa nói với cô.
Mấy năm nay đã có rất nhiều người giới thiệu bạn trai cho Lâm Miên :
“Còn chưa có ý định ạ.”
“Sao vậy, còn chưa yêu bao giờ, hoặc có người nhớ mãi không quên.”
Lâm Miên ngơ ngẩn, suy nghĩ một lát: “Đã từng, nhưng cảm thấy độc thân vẫn tốt hơn.”
Minh Nhạc cười cười, nhìn qua chị còn muốn trang điểm nên cô đi ra ngoài đợi, vừa lúc lấy di động ra nhìn.
Quý Noãn: “Miên Miên, cậu thuê nhà được chưa, mấy ngày nữa mình cũng muốn về.”
Lâm Miên: Chờ đại tiểu thư trở lại.
Cho đến lúc Lâm Miên cùng Minh Nhạc quay trở lại, trong phòng đã sôi động hơn, cô đi theo ở phía sau, đẩy cửa ra đã nghe thấy tiếng của luật sư Lý.
“Vừa lúc, đây là người phụ trách vụ này, luật sư Minh.”
“Luật sư Minh, vị này là là Trì tổng của MQ.”
Lâm Miên cũng cười nâng mắt lên theo, có lẽ ánh đèn quá sáng, cô không thể nhìn rõ, lúc chớp mắt rồi nhìn lại, đứng bất động tại chỗ, những tiếng ầm ĩ xung quanh đã biến mất ngay lúc này.
Cô nhìn thấy Trì Khâm xoay người, ánh mắt nhàn nhạt, dáng vẻ lạnh lùng hơn trước nhiều.
Trên người anh là bộ vest được cắt may vừa vặn, nút trên cùng của áo sơ mi trắng được cởi bỏ, tóc không vò loạn như thời còn niên thiếu, ngắn hơn một chút, đã được xử lý cẩn thận.
Lúc anh nhìn về phía sau Minh Nhạc, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào cô, làm cho mình không thể thở nổi.
“Đã lâu không gặp.”
Lâm Miên nghe thấy tiếng của anh, trầm khàn, tản ra hơi lạnh sạch sẽ như sương sớm mùa thu.
Bao lâu rồi, Lâm Miên không cần phải tính, tám năm.
Dài hơn gấp mười lần hồi họ còn ở Giang Thành, dường như đã qua mấy đời, đâu chỉ là thời gian, vốn cũng xa cách cả một bầu trời.
Cô không nói gì, đi theo Minh Nhạc đến gần anh, nhưng mắt vẫn rũ xuống, nghe thấy Minh Nhạc cười đáp lời:
“Trì tổng, mấy ngày trước hợp tác, chúng ta vừa mới gặp qua.”
Sau khi đến gần, đầu mũi Lâm Miên có mùi hương quen thuộc xông vào, vẫn là hương cam thoang thoảng đó.
Nhiều năm như vậy, anh vẫn không đổi nước hoa.