Trì miên - Chương 70: Tan cuộc
Từ bên trong đi ra, Lâm Miên hơi hốt hoảng, cho đến lúc không thấy được con đường phía trước, cô sờ lên má, mới phát hiện ra nước mắt đã chảy đầy mặt.
“Tôi đã nhìn thấy anh.”
Câu nói lần trước với chuyện này dần hợp lại với nhau, sự việc nửa năm nay cũng hoàn toàn tô vẽ lên được.
Lúc cô trở lại trường học, trận bóng rổ đang diễn ra vào lúc cao trào, mọi người xung quanh chen chúc chật như nêm cối, Lâm Miên không xuống dưới, cô đứng trên khán đài, nhìn những người chạy trên sân.
Cuối thu se lạnh, anh chỉ mặc chiếc áo gió màu đen, làm cho làn da càng thêm trắng, không biết đánh bóng được bao lâu, tóc ướt đẫm nước, anh đưa tay tùy ý vuốt qua một lần.
Anh không giống như mùa hè, nóng bỏng tùy ý. Anh thích hợp với trời đông giá rét hơn, ánh mắt nhìn người vĩnh viễn mang theo vẻ lạnh lùng, làm người khác không dám đến gần, nhưng chỉ cần anh cho phép lại gần, mới có thể thân thiết cảm nhận được giấu dưới vẻ lạnh nhạt đó là sự dịu dàng.
Hình ảnh mạnh mẽ trên sân bóng, một cú ném cuối cùng, dẫn theo những tràng hoan hô xung quanh. Tiếng còi vang lên, Lâm Miên thấy rất nhiều người đi lên đưa nước.
“Cậu không đi à?”
Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nữ, Lâm Miên quay đầu đã thấy là một bạn nữ học cùng lớp, ngồi rất gần với cô, ngẫu nhiên nói chuyện.
Lâm Miên lắc đầu.
“Tớ còn tưởng cậu chơi thân với Quý Noãn, rất quen thuộc với bọn họ.”
Trong sân có người có người một tay mở chai nước có ga còn làm ra vẻ soái ca, phía dưới lại vang lên một trận hoan hô, Lâm Miên cũng nhìn qua, có một nam sinh đưa chai nước qua cho Trì Khâm, ý bảo anh uống.
Trên thân chai còn đọng lại hơi nước li ti, Lâm Miên nhíu mày, quá lạnh, bất giác phản ứng lại, mình cùng Trì Khâm có liên quan gì đâu.
Cô thấy Trì Khâm lắc đầu, quét mắt xung quanh tìm người.
“Nữ sinh trong trường nói anh ấy như nước mơ chua ngày hè, gây nghiện.”
Nữ sinh nhìn biểu cảm của cô:
“Cậu không thích anh ấy sao?”
Lâm Miên biết anh ấy là nói ai, giọng cô bình tĩnh, như người xa lạ:
“Răng không tốt, bác sĩ bảo uống ít đồ lạnh thôi.”
“Nhưng tôi thấy cậu cùng anh ấy nắm tay, lúc tan học.”
Lâm Miên nhíu mày nhìn cô nàng, vừa lúc có ánh mắt quét về phía này, Lâm Miên liếc nhìn qua thấy là Trì Khâm, hình như anh đang chờ cô đến đưa nước:
“Cậu nhìn nhầm rồi.”
Cô xoay người rời đi, cũng không liếc mắt về phía sân bóng một lần.
“Làm sao vậy?”
Quý Ôn nhìn Trì Khâm đứng đó vẫn không nhúc nhích.
Trì Khâm nhìn chằm chằm bóng dáng cô gái, trong lòng bỗng run rẩy, anh đã nhìn thấy dáng vẻ lúc cô phân rõ giới hạn với mình lúc ở trước mặt người khác, nhưng tuyệt đối không phải là biểu cảm như thế này.
Lúc này anh mới ý thức được gì đó.
Bắt đầu vào tiết tự học buổi tối, Trì Khâm chạy về khu chung cư, thấy ánh đèn phía bên nhà Lâm Miên đang sáng.
Sau khi mở cửa, thấy cô đang ngồi trên sô pha, ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng động, nhìn thấy mặt anh cũng không hề gợn sóng.
“Hôm nay đã đi đâu?”
Trì Khâm đi qua, giọng nói mà chính mình cũng không thể phát hiện ra đang run rẩy.
“Anh biết mẹ tôi sao?”
Cạch—— đột nhiên gió thổi làm cánh cửa sổ đập vào nhau, cả người Trì Khâm phảng phất như vô lực.
“Biết.”
Anh há miệng thở dốc, không có cách nào cãi lại cho mình:
“Thật xin lỗi.. lúc đó tôi chưa kịp.”
Lâm Miên quay đầu nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh như chẳng liên quan gì đến mình:
“Anh làm cho Lâm Cẩm Nguyên cùng ba Nhan Kinh ở bên nhau? anh vì báo thù nên muốn hủy hoại tôi?”
Trì Khâm nắm lấy cổ tay cô, sợ cô sẽ biến mất:
“Không phải, ngày đó vốn muốn sắp xếp một thư ký, nhưng không biết Lâm Cẩm Nguyên sẽ đi nhầm vào.”
“Sau đó thì sao?” Lâm Miên nhìn anh:
“Anh liền đâm lao phải theo lao, sau này tiền bà ta đều là anh cho đúng không? theo ý của anh chỉ cần bắt được nhược điểm của Nhan gia, cách nào hay người nào cũng như nhau cả.”
Hai mắt Trì Khâm nhắm lại, giọng nói khàn khàn: “Thật xin lỗi.”
Ai cũng không thể tưởng được, sau đó sẽ giống như hiệu ứng bươm bướm, Trì Khâm đâm lao phải theo lao làm cho Lâm Cẩm Nguyên mượn cơ hội này bay lên cành cao, dẫn đến việc Nhan Kinh trả thù lên người Lâm Miên, Lâm Miên vì trả thù lại đụng phải Trì Khâm.
Cách khác nhau nhưng cùng một kết quả.
Lâm Miên tránh thoát bàn tay anh, nhẹ giọng nói: “Tách ra đi.”
Cô đứng dậy muốn làm cho Trì Khâm đi khỏi đây, cổ tay lại bị nắm lấy, Trì Khâm giam cô vào ngực, cơ thể hai người đều mang theo cơn gió lạnh lúc ở ngoài, trái tim đập thình thịch, Lâm Miên không thể giãy ra được, lúc nói chuyện ngực cùng chấn động theo.
“Tôi không đồng ý, Lâm Miên.”
Tiếng nói anh đã run lên không rõ lời: “Xin lỗi em, chỉ cần không rời xa nhau, tôi sẽ cầu xin em tha thứ, thời gian bao lâu cũng có thể, muốn tôi làm gì cũng được.”
Đôi mắt Lâm Miên vẫn luôn khống chế bắt đầu ướt át, người kiêu ngạo như anh lại nói đến hai từ: “cầu xin”, bọn họ đều đã hoàn toàn thay đổi.
“Trì Khâm, bây giờ anh nói cho tôi, tôi phải giả vờ ở bên cạnh người đã phá hủy mình như thế nào, cho dù đó không phải là ý của anh.”
Trì Khâm ngơ ngẩn, đây là sự thật anh không thể cãi lại.
“Trả thù đến cuối cùng, phát hiện ngọn nguồn đau khổ đó lại là người ở bên cạnh tôi.”
Lâm Miên hít sâu vào một hơi.
Trì Khâm nhìn cô, từ tối hôm đó cho đến bây giờ, điều anh lo sợ nhất là sự việc phát sinh bị phơi bày ở trước mặt, nhưng anh vẫn chưa từ bỏ ý định:
“Tôi chỉ đem đến đau khổ sao?”
Những chuyện chỉ có hai người biết, đều mất đi bởi hai từ này.
“Đúng vậy, anh giúp tôi rất nhiều, nhưng không có anh, tôi cũng không gặp phải những chuyện như vậy.”
Lâm Miên cũng mất hết sức lực, nếu không có chuyện này, bây giờ cô cũng chỉ là một nữ sinh trung học bình thường, học ở khoa văn, với một tương lai tràn đầy mong đợi.
“Tôi không vượt qua được chuyện này.”
Cuối cùng cô vẫn khóc lên: “Lúc tôi thi được giải nhất, anh đã đồng ý đáp ứng một điều kiện, bây giờ tôi hi vọng chúng ta cứ thế tách ra.”
“Về sau đừng gặp nữa, Trì Khâm, chúc mừng anh đã báo thù được, tôi cũng vậy.”
Trì Khâm nghe thấy câu chúc mừng kia, ngực đau đớn, rút khăn giấy ra lau nước mắt cho cô: “Lâm Miên, em nghĩ lại đi.”
Cửa bị đóng lại, Trì Khâm bị cô đẩy ra hành lang, anh ngồi xổm đã lâu, bên ngoài gió đang gào thét, nước mưa đánh vào cửa sổ, cửa cũng không hề mở lại.
Lúc anh mở mắt ra, đã là ở bệnh viện.
“Cuối cùng cũng tỉnh, anh Trì.”
Quý Ôn thấy anh mở mắt, vội vàng gọi bác sĩ.
Trì Khâm há miệng mới phát hiện giọng của mình nghẹn ngào không thành tiếng:
“Lâm Miên đâu?”
“Em không biết, anh sốt nên ngất đi ở hành lang, bệnh viện gọi cho em mới biết, Lâm Miên cũng không đến trường.”
Quý Ôn nhìn dáng vẻ tái nhợt của anh, cũng không dám nói quá nhiều.
“Di động tôi đâu.” Trì Khâm cuống quít đứng dậy.
Quý Ôn đưa cho anh, vừa nói: “Hai người làm sao vậy, anh mê man ba ngày, làm em sợ chết khiếp.”
Trì Khâm cầm lấy di động, nhìn ngày tháng trên đó, hôm nay đã là lập đông.
“Vậy em thích tôi à?”
Cô nói: “Đến mùa đông sẽ nói cho anh.”
Anh gọi điện thật lâu, bên kia mới ấn nghe máy, anh nghe tiếng hít thở ở đầu bên kia:
“Lâm Miên, hôm nay là lập đông.”
Qua thật lâu, lâu đến mức anh cho rằng người bên kia sẽ lại không thèm để ý đến mình:
“Đúng vậy.”
Lâm Miên mặc áo khoác dày, ngồi ở đại sảnh sân bay, bên ngoài có những bông hoa tuyết bay đầy trời, rơi xuống trên mặt kính, đây là trận tuyết đầu tiên của Bắc Kinh.
Trì Khâm nghe giọng nói của cô, bình tĩnh xa cách, anh nhắm mắt, vẫn muốn vớt lấy một tia hi vọng:
“Em có thích tôi không?”
Anh có dự cảm bọn họ sẽ rất lâu, rất lâu nữa không thể gặp lại, trời cao chiếu cố, có lẽ đây là lần cuối cùng.
“Chưa từng.”
Giọng nói không chút chần chờ.
Giây cuối cùng khi cuộc gọi bị cắt, có tiếng loa phát thanh thúc giục đi đăng ký.
Xẹt qua không trung có vệt mây để lại, Lâm Miên đặt di động xuống, thành phố này không quen thuộc nhưng cũng lưu lại ký ức trong cô, cùng với cuộc sống tại nơi cô sinh ra kia, cuối cùng cũng không còn nhìn thấy nữa.
Còn những ngày oi ả giữa hè đó, lúc đối diện chúng ta không hề nói ra, tình yêu trong ánh mắt cũng chậm rãi chảy xuôi theo dòng nước.
Trong cuộc đời nam bắc có rất nhiều lối rẽ, chúng ta đều đi đến đây.