Trì miên - Chương 69: Sợ hãi
“Nó vừa nói gì thế?”
Lâm Miên quay đầu lại nhìn thoáng qua cánh cửa vừa được đóng lại.
Biểu cảm của Trì Khâm hơi mất tự nhiên, rất nhanh bỏ qua:
“Không nghe rõ.”
Đi ra khỏi nhà giam, vừa vặn là buổi trưa, bầu trời trong veo, bên đường lá cây rơi rụng đầy đất, Lâm Miên giẫm lên lá cây khô, nghe thấy tiếng giòn rụm vỡ tan , con đường này phảng phất như rất xa xôi.
“Còn chuyện gì muốn làm nữa không?”
Trì Khâm đi theo phía sau cô, chậm rãi đi tới.
Lâm Miên quay đầu lại nhìn anh, cũng nhìn con đường đi tới, cô không thể nhiệt huyết giống như trong tiểu thuyết, làm Giang Thành thay trời đổi đất, hay làm cho trường học từ đây trở nên bình đẳng trong sạch, cô chỉ có thể làm cho cuộc sống của mình trở lại bình thường.
Người trước mặt cao lớn, mặc bộ quần áo thể thao đẹp đẽ, vốn là một chàng trai lạnh lùng xa cách, nhưng trong khoảng thời gian này đã vui hơn, mặt mày còn hiện lên vẻ ngây ngô ôn hòa.
Trong cuộc sống của cô lúc này, đây là thứ đặc thù duy nhất không thể bình thường còn tồn tại.
Cô đã luôn từng nghĩ, sau khi kết thúc mỗi người sẽ trở về lại thời điểm bắt đầu chậm rãi dao động, đó có lẽ là đêm đó, người vừa yếu ớt lại bất lực là Trì Khâm.
“Việc cuối cùng muốn làm, là thi đỗ đại học.”
Lâm Miên đi qua dắt tay anh, bàn tay với những khớp xương rõ ràng nhưng cô chỉ nắm lấy một ngón, nhỏ giọng hỏi anh:
“Nghe nói bên cạnh trường Luật Bắc Kinh có trường Đại Học Hàng Không tốt nhất.”
“Được, vậy thì học trường này.”
Trì Khâm cọ mu bàn tay cô, nhẹ giọng nói.
Về sau sẽ không có khả năng này, nhưng ngay lúc này anh cũng muốn đồng ý.
Mọi chuyện hết thảy đều trở lại bình thường, vì chuyện này Lâm Cẩm Nguyên không bao giờ có thể mang thai, Nhan gia cũng sụp đổ, dù sao bà cũng không trở về khu nhà cũ nát kia nữa, ngoài ra Lâm Thanh tìm đến Lâm Miên ra điều kiện, muốn thay đổi giải nhất kia cho con gái của mình, đương nhiên cô đã từ chối.
Sau khi Lâm Miên đi tiễn Quý Noãn, cô nàng xoay người bước lên máy bay, bay ra nước ngoài, có thể như vậy, tần suất Lâm Trach đổi bạn gái cũng chậm lại.
Ngược lại mỗi ngày Lâm Miên cùng Trì Khâm hay bị Quý Ôn trêu chọc: “Đôi bạn cùng tiến”. ngoài thời gian học ở trường, còn lại chỉ cần cậu ta đến nhà Trì Khâm, nhất định sẽ nhìn thấy cảnh hai người chụm đầu vào nhau làm bài tập.
“Ngày mai có trận bóng rổ, anh Trì có đi không?”
Quý Ôn quay đầu hỏi Lâm Miên, khỏi cần uống phí công sức hỏi ý kiến Trì Khâm.
“Đi đi.”
Lâm Miên nhìn thoáng qua nam sinh đang ngồi ở bàn phía trước, không biết có phải ảo giác hay không, gần đây cảm xúc của Trì Khâm không cao, cô nghĩ có thể là quá nhạt nhẽo:
“Tôi đồng ý.”
“Vậy em đến đưa nước cho tôi.”
Người vẫn luôn không lên tiếng bỗng nhiên nói, mặc kệ có người ở đây hay không, vẫn lôi tay cô không buông.
“Quá nhiều người.”
Trì Khâm nhìn chằm chằm vào cô:
“Em không đến tôi sẽ không uống một ngụm nước.”
Quý Ôn bị dáng vẻ hiện tại của Trì Khâm làm cho hoài nghi nhân sinh:
“Hai người từ từ bàn bạc, tôi không ăn cẩu lương này, chiều mai nhé Trì Khâm.”
Cho đến buổi tối trước khi ngủ, Trì Khâm vẫn còn hỏi cô, Lâm Miên bị ma sát đến không chịu được, hàm hồ đồng ý với anh.
Cuối thu phương bắc có gió lạnh, Lâm Miên sợ lạnh, dù sáng nay đã mặc áo khoác rất dày. Lúc cô đi đến văn phòng lại vô tình gặp một người đã lâu không thấy.
Hứa Nhiên.
“Lần trước thi thế nào?” Cậu đi lên trước.
Lâm Miên cũng không quá mất tự nhiên: “Cũng được.”
Sau khi chia lớp, ngược lại Hứa Nhiên không còn đứng đầu, đứng đầu là học sinh ở lớp khác, Lâm Miên cũng chưa gặp qua, cô cùng Hứa Nhiên vẫn luôn đứng thứ hai thứ ba.
“Tiện thể Nhan Kinh có nhắn, muốn gặp cậu một lần.”
Hứa Nhiên cẩn thận nhìn biểu cảm của cô: “Tôi nghĩ hẳn là cậu không muốn gặp cậu ấy, nhưng cậu ấy bảo có chuyện này rất quan trọng, liên quan đến người lần trước đến cùng cậu.”
Bước chân Lâm Miên ngừng lại, người lần trước đến cùng cô là Trì Khâm.
Cô chưa bao giờ nghi ngờ Trì Khâm cùng Nhan Kinh sẽ có liên quan gì, chỉ là lần trước lúc cuối cùng rời đi, cô vẫn luôn rất tò mò về câu mình không nghe rõ kia.
“Muốn tôi đi cùng cậu không?” Hứa Nhiên hỏi.
“Không cần, cảm ơn.”
Lâm Miên không hề do dự, cho dù cô cùng Trì Khâm chưa xác định quan hệ gì, nhưng cô vẫn nên giữ giới hạn với người khác.
Nhất là Trì Khâm rất để ý đến Hứa Nhiên.
——
Lần nữa cô gặp lại Nhan Kinh, trong lòng bình tĩnh hơn nhiều.
Nhìn bên kia tấm kính, cô gái đang bị dẫn đến đây, cô ta mặc đồng phục tù nhân, hình phạt này thời gian không lâu lắm, nhưng cũng đủ để hủy hoại cuộc đời.
Lâm Miên cảm giác một giây lúc cô ta nhìn thấy mình, ánh mắt đã sáng ngời.
Làm lòng người sợ hãi.
“Lâm Miên, mày biết mẹ mày lên giường của ba tao là ngày nào không?”
Lâm Miên nhíu mày, cô không biết trạng thái tinh thần của Nhan Kinh bây giờ có bình thường hay không.
“Là 4.1, ngày cá tháng tư. Thật là buồn cười, tao cùng bạn bè tụ tập, lại ở phòng đó gặp được ba mình ngoại tình, buồn cười hơn nữa chính là người này lại là mẹ của bạn học, tao nhìn thấy hai người đang vui vẻ khí thế ngất trời, đúng là trời cao trêu đùa.”
“Mày xem, có buồn cười không?”
Lâm Miên không nói gì, cô chưa bao giờ cảm thấy chuyện Lâm Cẩm Nguyên chen chân vào gia đình người khác là chuyện tốt đẹp gì, cho nên vừa mới bắt đầu, thái độ của cô luôn né tránh Nhan Kinh.
“Hành lang đó tao gặp một người, người đó cũng nhìn chằm chằm căn phòng kia, mấy ngày nay tao vẫn luôn nghĩ, hết thảy chắc hẳn do người đó sắp xếp, Lâm Miên, trời cao cũng đùa với mày một trò vui hơn nữa rồi.”
“Mày đoán xem, người kia là ai?”