Tỏ Tình Với Học Bá Thất Bại, Tôi Yêu Luôn Đại Ca Trường - Chương 2: Bị Đồn Là Tiểu Tam, Tôi Liều Mình Tìm Đại Ca
- Trang chủ
- Tỏ Tình Với Học Bá Thất Bại, Tôi Yêu Luôn Đại Ca Trường
- Chương 2: Bị Đồn Là Tiểu Tam, Tôi Liều Mình Tìm Đại Ca
Sáng hôm sau, diễn đàn trường nổ tung vì topic: “Lâm Vũ bị đá, hôn con giáp thứ 13 ngay sau đó.”
Ảnh chụp mờ từ xa: tôi và hắn hôn nhau. Caption: “Tiểu tam gan to, dám giành đàn ông của hoa khôi Chu Linh.”
Chu Linh – bạn gái cũ của Lâm Vũ, hoa khôi khoa Nghệ thuật, nổi tiếng nhỏ nhen. Ai động vào người của cô ta đều bị trả thù thảm: từ dội nước lạnh trong WC đến tung tin đồn xấu.
Tôi run cầm cập. Nhóm lớp 99+ tin nhắn tag tôi: “Vy đỉnh cao, tán đổ đại ca luôn!”
Nhưng rồi topic “Dọn rác trường học, tiêu diệt tiểu tam” xuất hiện, ảnh tôi bị bôi đen, bình luận chửi rủa: “Con nhỏ này dám cướp bạn trai Chu Linh? Cho nó bài học!”
Trần Phong nhắn: “Cậu đâm đầu vào cái loại người gì rồi? Tớ đã bảo tránh xa mà.”
Tôi hỏi: “Nếu Chu Linh tìm mình, cậu bênh mình chứ?”
Cậu ấy: “Chuyện cậu gây thì tự giải quyết. Nhưng cậu nên cẩn thận.”
Tôi lạnh tim. Sao Trần Phong phũ thế? Cậu ấy từng là người tôi tin tưởng nhất.
Tôi quyết tìm Lâm Vũ nói rõ. Hắn phải đứng ra dẹp loạn, mọi chuyện từ cái hôn của hắn mà ra.
Tôi liều đến ký túc xá nam. Gõ cửa, hắn mở ra – chỉ mặc quần đùi, cơ bụng tám múi hiện rõ, da trắng mịn màng dưới ánh đèn.
Tôi hóa đá, mắt không biết nhìn đâu: sàn? Trần? Hay… cơ bụng?
“Cô bị động kinh mắt hả?” Giọng hắn kéo tôi về thực tại.
Tôi quay phắt lưng: “Anh mặc áo vào rồi nói chuyện được không?”
Hắn cười khẩy: “Cô là ai mà tôi phải xin phép?”
Tôi nghiến răng quay lại, cố nhìn mặt hắn: “Tôi là Hạ Vy, đứa bị anh cướp nụ hôn đầu tối qua!”
“À, không nhớ nổi.”
Tôi xịt máu: Quên thật luôn á? Hắn hôn người nhiều đến quên cả mặt?
Tôi mặt dày: “Tối qua quán Night Star, phòng bao lầu hai, anh hôn tôi, còn bị tôi tát ngũ chỉ sơn.”
Hắn “ồ” một tiếng: “Rồi sao?”
“Tôi bị đồn là tiểu tam, Chu Linh đang tìm tôi trả thù. Anh nói rõ với cô ta đi, chỉ là hiểu lầm.”
“Tại sao tôi phải giải thích với cô ta?”
“Vì cô ta tưởng tôi là hồ ly tinh! Hôm qua chắc anh tưởng tôi là cô ta nên mới…”
Hắn nhíu mày ghét bỏ: “Liên quan gì tới cô ta? Tao với cô ta chia tay lâu rồi.”
“Cô ta dọa cho tôi lên bảng xếp hạng cần dạy dỗ!”
Hắn cười khẩy: “Sợ cô ta à?”
Tôi gật đầu như gà mổ thóc: “Anh thương tình giúp tôi một lần?”
“Không.”
Hắn định đóng cửa. Tôi lao lên giữ: “Vì cả trường đang hiểu lầm anh!”
Bên trong ba cặp mắt bắn về. Tôi đỏ mặt – ba ông thần kia cũng chỉ mặc quần đùi, cơ bắp cuồn cuộn.
Hắn gầm: “Mặc quần áo vào hết!”
Tôi thụt lùi. Hắn quay ra: “Muốn ngủ lại luôn hả?”
“Không! Chỉ là anh giúp tôi được không?”
Hắn cười: “Tôi chỉ giúp phụ nữ của tôi.”
Tôi lỡ mồm: “Thế phải làm sao mới thành phụ nữ của anh? Tôi… ứng tuyển được không?”
Hắn lướt mắt từ đầu đến chân: “Cho tôi ăn là được.”
“Ăn gì cơ?”
Hắn liếc phòng: “Vào đây, tôi dạy từ từ.”
Tôi nuốt nước bọt, nghĩ “dê vào miệng cọp”. Thôi khỏi.
Tôi chạy mất dép. Phía sau tiếng cười ngả nghiêng.
Vì sợ Chu Linh, tôi dính bạn cùng phòng như sam.
Một hôm, Trần Phong rủ tiệc nhưng tế nhị bỏ tôi lại một mình: “Vy, mình đi trước. Chu Linh đang tìm cậu, mình không muốn dính vào.”
Tôi shock: “Cậu bán đứng mình?”
“Cậu tự lo đi.”
Tôi lạnh tim. Trần Phong thay đổi rồi.
Tôi đi một mình thì bị Chu Linh chặn đường, váy đỏ giày cao gót, như hoa hồng có gai: “Tiểu tam, hôm nay mày tiêu.”
Tôi hoảng, nhìn quanh tìm cứu tinh. Xa xa thấy Lâm Vũ chơi bóng rổ.
Tôi lao tới: “Lâm Vũ, đi với tôi nói rõ cho Chu Linh, cô ấy đang đợi kìa!”
Hắn liếc Chu Linh: “Tránh xa tôi ra.” Rồi tiếp tục ném rổ.
Tôi chết đứng. Hắn ghét bỏ thế?
Chu Linh cười khẩy: “Thấy chưa? Anh ấy chả thèm bảo vệ cô.”
Tôi buồn muốn khóc. Trần Phong đứng xa nhìn, không bênh.
Chu Linh tiến lại: “Tiểu tam, hôm nay mày tiêu rồi.”
Tôi run: “Tôi không phải!”
Cô ta vẫy tay, đám con gái vây tôi, xô đẩy, dọa dội nước lạnh.
Tôi khóc: “Cứu với!”
Đột nhiên, Lâm Vũ lao tới, đẩy Chu Linh ra: “Đụng vào cô ấy, mày chết với tao.”
Chu Linh ngã: “Vũ, anh bảo vệ con nhỏ này?”
Hắn lạnh lùng: “Cô ấy là người của tao.”
Cả trường sốc. Tôi cũng sốc.
Chu Linh khóc: “Anh… vì con nhỏ này mà bỏ em?”
Hắn: “Em tự bỏ tao mà. Giờ tránh ra.”
Từ hôm đó, tôi thành “bạn gái” Lâm Vũ – dù chưa chính thức. Hắn công khai bảo vệ tôi, drama kết thúc.
Nhưng lòng tôi rối bời. Tôi thích hắn rồi sao?