Thiếu Gia Hư Hỏng Thà Nhặt Rác Cũng Không Học: Cua Đổ Cô Gia Sư Nghèo 18 Năm Sau! - Phần 4: Gặp Lại Sau 18 Năm – Cướp Hôn, Vả Mặt Và Theo Đuổi Ngược Điên Cuồng
- Trang chủ
- Thiếu Gia Hư Hỏng Thà Nhặt Rác Cũng Không Học: Cua Đổ Cô Gia Sư Nghèo 18 Năm Sau!
- Phần 4: Gặp Lại Sau 18 Năm – Cướp Hôn, Vả Mặt Và Theo Đuổi Ngược Điên Cuồng
Phó Cảnh Thần lái xe như bay khỏi làng Đào Nguyên, tim hắn như bị dao cắt. Hình ảnh Ninh Thất mặc váy cô dâu bên người đàn ông khác ám ảnh hắn suốt quãng đường tám tiếng về thủ đô.
“Thất Thất… em thật sự kết hôn rồi sao? Em quên lời hứa ngày xưa rồi sao?”
Hắn về đến Phó gia lúc nửa đêm. Bà Phó và ông Phó đang chờ, thấy con trai mặt tái mét, lo lắng hỏi han.
“Cảnh Thần, con sao vậy? Tìm Thất Thất thế nào?”
Hắn cười khổ: “Con tìm được rồi. Nhưng… cô ấy sắp kết hôn.”
Bà Phó giật mình: “Kết hôn? Với ai?”
“Tần Viễn – một quản lý cấp cao.”
Ông Phó nhíu mày: “Tần Viễn? Làm ở công ty nào?”
Phó Cảnh Thần lạnh lùng: “Công ty con mới mua lại tuần trước.”
Bà Phó: “Con định làm gì?”
Hắn mắt đỏ hoe: “Con không biết. Nhưng con sẽ không để em ấy kết hôn với người khác.”
Ngày hôm sau, tin tức lan truyền: Ninh Thất – cô cả nhà họ Ninh – đính hôn với Tần Viễn, quản lý tài năng, hôn lễ long trọng tại khách sạn năm sao trung tâm thủ đô.
Phó Cảnh Thần ngồi trong văn phòng tổng giám đốc Phó Thị, nhìn thiệp mời gửi nhầm đến công ty (do Tần Viễn cố ý khoe khoang).
Sho – trợ lý – lo lắng: “Sếp, anh định đi cướp hôn thật sao?”
Hắn: “Không cướp. Anh ấy không xứng.”
Sho: “Nhưng cô Ninh đã đồng ý…”
Hắn cắt lời: “Em ấy không hạnh phúc. Anh nhìn ra được.”
Hắn nhớ lại ký ức tuổi thơ: Ninh Thất luôn cười dịu dàng, nhưng mắt buồn vì bà ngoại bệnh nặng. Cô ấy mạnh mẽ, nhưng cô đơn.
“Anh phải cứu em ấy khỏi hôn nhân không tình yêu.”
Ngày hôn lễ.
Khách sạn xa hoa, khách khứa danh giá đầy đủ. Ninh Gia Giao – giả mạo Ninh Thất – mặc váy cưới, cười rạng rỡ bên Tần Viễn.
Ninh Thất thật đứng ở góc khuất, mặc váy công sở đơn giản, mắt lạnh lùng nhìn em gái cùng cha khác mẹ cướp hết mọi thứ của mình: danh phận, hôn lễ, thậm chí tên tuổi.
“Mẹ kế và em gái… diễn hay lắm.”
Bà Ninh (mẹ kế) cười: “Thất Thất, hôm nay là ngày vui của em gái con, con đến chúc phúc đi.”
Ninh Thất cười nhạt: “Chúc phúc? Tôi đến tặng quà đây.”
Cả sảnh chú ý.
Tần Viễn: “Ninh Thất, cô đến gây rối à?”
Ninh Thất: “Gây rối? Tôi là cô cả thật sự nhà họ Ninh. Hôn lễ này vốn là của tôi, bị em gái cướp mất.”
Mọi người xôn xao.
Ninh Gia Giao khóc: “Chị… chị nói bậy! Ba mẹ đã công nhận em là cô cả!”
Ninh Vĩ Minh (ba): “Thất Thất, con về quê từ nhỏ, giờ quay lại tranh giành sao?”
Ninh Thất: “Tranh giành? Tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về mình.”
Đúng lúc, cửa sảnh bật mở.
Phó Cảnh Thần bước vào, vest đen, khí thế bá đạo, theo sau là đoàn vệ sĩ mang theo hàng chục vali quà tặng.
Cả sảnh im bặt.
Tần Viễn tái mặt: “Sếp… sếp Phó?”
Phó Cảnh Thần nhìn Ninh Thất, mắt sáng lên: “Thất Thất… em ở đây.”
Ninh Thất giật mình: “Anh… Phó Cảnh Thần?”
Hắn bước đến, nắm tay cô: “Anh về rồi. Sao em không đợi anh?”
Ninh Thất đỏ mặt: “Anh… anh nói gì vậy?”
Hắn quay sang mọi người: “Hôm nay tôi đến cướp hôn.”
Cả sảnh nổ tung.
Ninh Gia Giao hét: “Anh bị điên à? Cô dâu là tôi!”
Phó Cảnh Thần lạnh lùng: “Cô không phải Ninh Thất. Người tôi cưới là cô ấy.” Chỉ Ninh Thất thật.
Tần Viễn: “Sếp Phó, anh nhầm rồi! Ninh Thất thật là phế vật nhà quê, không xứng với anh!”
Phó Cảnh Thần: “Phế vật? Em ấy là người ưu tú nhất anh từng gặp.”
Hắn quay sang Ninh Thất: “Thất Thất, anh thích em từ nhỏ. 18 năm qua, anh chưa từng quên em. Anh làm tất cả để xứng đáng với em. Giờ anh về rồi, em có đồng ý làm vợ anh không?”
Ninh Thất nước mắt lăn dài: “Anh… ngốc quá. Em đợi anh lâu rồi.”
Hai người ôm nhau giữa sảnh.
Khách khứa vỗ tay điên cuồng.
Ninh Gia Giao và Tần Viễn mặt tái, bị vệ sĩ “mời” ra ngoài.
Phó Cảnh Thần công khai: “Từ nay, Ninh Thất là vợ tôi. Ai động vào cô ấy, là địch của Phó Thị.”
Hiểu lầm giải trừ, hắn theo đuổi ngược điên cuồng: tặng quà hàng ngày, đưa đón làm việc, công khai ngọt ngào.
Ninh Thất là nhà thiết kế Andy bí ẩn, hắn tự hào khoe khắp nơi.
Phùng Viện ghen tị, âm mưu phá hoại, nhưng bị hắn vả mặt không thương tiếc.
Drama ngọt sủng bắt đầu: hắn bù đắp 18 năm xa cách, cưng chiều cô ấy hết mực.