Thiếu Gia Hư Hỏng Thà Nhặt Rác Cũng Không Học: Cua Đổ Cô Gia Sư Nghèo 18 Năm Sau! - Phần 2: Gia Sư Nhỏ Và Thiếu Gia Hư – Những Ngày Tháng Thay Đổi
- Trang chủ
- Thiếu Gia Hư Hỏng Thà Nhặt Rác Cũng Không Học: Cua Đổ Cô Gia Sư Nghèo 18 Năm Sau!
- Phần 2: Gia Sư Nhỏ Và Thiếu Gia Hư – Những Ngày Tháng Thay Đổi
Sau khi Ninh Thất chính thức trở thành gia sư của Phó Cảnh Thần, cuộc sống trong Phó gia bỗng chốc trở thành một “chiến trường” đầy tiếng cười và nước mắt.
Phó Cảnh Thần ban đầu vẫn giữ thói hư hỏng: ngủ nướng đến trưa, thức dậy thì chơi game, ăn uống thì kén chọn, học hành thì lười biếng. Nhưng Ninh Thất – cô bé 10 tuổi từ nông thôn – lại có một sức mạnh kỳ lạ: sự kiên định và lý lẽ sắc bén của người lớn.
Ngày đầu tiên chính thức dạy học.
Phòng sách rộng lớn, sách vở chất đầy kệ gỗ lim. Phó Cảnh Thần ngồi nghịch điện thoại, chân gác lên bàn.
Ninh Thất bước vào, tay cầm chổi lông gà: “Phó Cảnh Thần, bắt đầu học thôi.”
Hắn cười khẩy: “Học gì? Ta không học đâu. Cô bé con, về quê nhặt rác đi.”
Ninh Thất không nói nhiều, giơ chổi lên: “Cậu muốn học hay muốn bị đánh?”
Hắn đứng phắt dậy: “Cô dám đánh ta? Ta là cậu chủ Phó gia!”
Ninh Thất đuổi đánh hắn vòng quanh phòng. Hắn chạy thục mạng, hét lớn: “Dừng! Dừng lại! Ta học! Ta học!”
Từ đó, mỗi ngày học là một cuộc chiến. Ninh Thất dạy toán, văn, tiếng Anh – những môn hắn ghét nhất. Cô bé giải bài nhanh như chớp, giảng dễ hiểu, còn dùng ví dụ đời thường: “Học toán giống như nhặt rác, phải kiên trì mới có tiền chữa bệnh cho bà ngoại.”
Phó Cảnh Thần dần bị thuyết phục. Hắn bắt đầu ngồi học nghiêm túc, dù vẫn hay cãi: “Bài này khó quá!”
Ninh Thất: “Khó thì càng phải làm. Người ta nghèo còn học giỏi, cậu giàu có mà lười thì sau này làm gì?”
Hắn im bặt, cắm cúi làm bài.
Bà Phó đứng ngoài cửa nhìn, cười thầm: “Con bé này đúng là bảo bối.”
Không chỉ học, Ninh Thất còn quản ăn uống.
Bữa tối, bàn ăn đầy sơn hào hải vị. Phó Cảnh Thần kén cá chọn canh: “Món này không ngon, đổ đi!”
Ninh Thất cầm chổi: “Lãng phí thức ăn là xấu hổ. Cậu ăn hết, không thì…”
Hắn sợ xanh mặt, ngoan ngoãn ăn sạch.
Một lần, hắn cố tình đổ cơm xuống đất: “Ta không ăn!”
Ninh Thất: “Ăn hết chỗ cơm trên sàn đi.”
Hắn quỳ xuống ăn, nước mắt lưng tròng. Bà Phó nhìn mà vừa thương vừa buồn cười.
Thể lực cũng được rèn luyện.
Sáng sớm, Ninh Thất kéo hắn chạy bộ quanh vườn: “Thể lực yếu thì sau này ai bắt nạt cũng được. Phải mạnh để bảo vệ người mình muốn bảo vệ.”
Hắn thở hổn hển: “Bảo vệ ai?”
Ninh Thất: “Bà ngoại của tôi.”
Hắn: “Vậy sau này tôi bảo vệ cô.”
Ninh Thất cười: “Cậu yếu thế này, bảo vệ bản thân còn chưa xong.”
Hắn bị kích thích, chạy nhanh hơn.
Dần dần, Phó Cảnh Thần thay đổi. Từ cậu ấm hư hỏng thành cậu bé chăm chỉ, học giỏi, thể lực tốt.
Kỳ thi thử cuối kỳ, hắn từ đội sổ vọt lên top 10.
Bà Phó mừng rơi nước mắt: “Thất Thất, con cứu Cảnh Thần rồi!”
Nhưng drama nhỏ bắt đầu.
Phùng Viện – con gái Phùng gia, thanh mai trúc mã của Phó Cảnh Thần – thường đến chơi. Cô bé xinh xắn, nhà giàu, nhưng kiêu ngạo.
Phùng Viện thấy Ninh Thất, nhíu mày: “Cô là ai? Sao lại ở nhà anh Cảnh Thần?”
Ninh Thất: “Tôi là gia sư.”
Phùng Viện cười: “Gia sư? Một cô bé nhà quê?”
Phó Cảnh Thần bênh: “Thất Thất giỏi lắm! Cô ấy dạy tôi học giỏi!”
Phùng Viện ghen tị: “Anh Cảnh Thần, chúng ta chơi đi, đừng học nữa.”
Hắn: “Không, tôi phải học với Thất Thất.”
Phùng Viện khóc chạy về.
Phùng gia và Phó gia là thế giao, bà Phùng gọi điện: “Hai đứa nhỏ thích nhau từ bé, sao để con bé nhà quê xen vào?”
Bà Phó cười: “Thất Thất là gia sư, dạy rất tốt.”
Nhưng hạt giống ghen tị đã gieo.
Kỳ nghỉ hè kết thúc, Ninh Thất phải về quê thu hoạch lúa.
Phó Cảnh Thần khóc: “Thất Thất, đừng đi!”
Ninh Thất: “Cậu phải học giỏi, rèn luyện tốt, trở thành người xuất sắc.”
Hắn ôm cô bé: “Tôi sẽ đợi cậu. Sau này lớn lên, tôi cưới cậu!”
Ninh Thất cười: “Được, cậu phải giữ lời.”
18 năm sau.
Phó Cảnh Thần trở thành CEO tập đoàn Phó Thị, giàu nhất thế giới. Hắn về nước, mục đích đầu tiên: tìm Ninh Thất.
Nhưng nghe tin: Ninh Thất sắp kết hôn với Tần Viễn – quản lý cấp cao công ty hắn.
Hắn đau lòng: “Thất Thất… sao em không đợi anh?”
Drama trưởng thành bắt đầu.