Thiếu Gia Hư Hỏng Thà Nhặt Rác Cũng Không Học: Cua Đổ Cô Gia Sư Nghèo 18 Năm Sau! - Phần 1: Thiếu Gia Hư Hỏng Và Cô Bé Gia Sư Nghèo Khó
- Trang chủ
- Thiếu Gia Hư Hỏng Thà Nhặt Rác Cũng Không Học: Cua Đổ Cô Gia Sư Nghèo 18 Năm Sau!
- Phần 1: Thiếu Gia Hư Hỏng Và Cô Bé Gia Sư Nghèo Khó
Phó Cảnh Thần ngồi trong chiếc xe hơi sang trọng, cửa kính đen bóng ngăn cách hắn với thế giới bên ngoài. Hắn là cậu ấm duy nhất của Phó gia – gia tộc giàu có bậc nhất thủ đô, với tài sản khổng lồ từ bất động sản đến công nghệ. Từ nhỏ, hắn được nuông chiều, muốn gì được nấy, nên tính cách càng lúc càng hư hỏng. Học hành thì đội sổ, bạn bè toàn loại ăn chơi, đêm hôm thường xuyên la cà quán bar, gây chuyện đánh nhau.
Hôm nay, mẹ hắn – bà Phó – quyết định đưa hắn đến một nơi “đặc biệt” để dạy dỗ. Xe dừng trước một con phố đông đúc, đầy rẫy người qua lại, hàng quán lề đường, và… những thùng rác chất chồng.
“Cậu chủ, mời xuống xe,” tài xế cung kính mở cửa.
Phó Cảnh Thần nhíu mày, nhìn ra ngoài: “Mẹ, mẹ đưa con đến đây làm gì? Chỗ này bẩn thỉu thế này!”
Bà Phó bước xuống, khuôn mặt nghiêm nghị: “Cảnh Thần, con xem đi. Đây là nơi người ta nhặt rác để sống. Con không chịu học hành, lần nào thi cũng đội sổ, mẹ và ba con chi hàng tỷ đồng mỗi năm cho con học trường quốc tế, thuê gia sư giỏi nhất. Nhưng con thì sao? Ăn chơi, đánh nhau, phá phách. Nếu con không chịu học, thì thử nhặt rác xem sao!”
Phó Cảnh Thần cười khẩy: “Nhặt rác? Mẹ đùa con à? Con là cậu ấm Phó gia, sao phải làm chuyện thấp hèn đó?”
Bà Phó không nhịn nổi, giọng run run: “Con… con hỏi mẹ lần cuối: con có học hành tử tế không?”
“Không học! Không học! Nhặt rác thì nhặt rác!” Phó Cảnh Thần hét lên, mặt đỏ gay vì giận.
Bà Phó thở dài, quay sang người hầu: “Đưa đồ nhặt rác cho cậu chủ.”
Người hầu mang đến túi nilon, găng tay, kẹp gắp rác. Phó Cảnh Thần nhìn mà ghê tởm, nhưng vì sĩ diện, hắn giật lấy và bắt đầu… giả vờ nhặt.
Con phố nhộn nhịp, người qua kẻ lại nhìn hắn như sinh vật lạ. Một cậu ấm ăn mặc hàng hiệu, đeo đồng hồ vàng, cúi xuống nhặt lon bia, chai nhựa. Hắn nhặt được vài cái, tay dính bẩn, mùi hôi thối bốc lên.
“Ghê quá! Mẹ, con không nhặt nữa!” Hắn quăng kẹp rác.
Bà Phó lạnh lùng: “Con nghĩ nhặt rác dễ à? Đây là cuộc sống của bao người nghèo khổ. Con không chịu học, sau này Phó gia phá sản, con sẽ phải nhặt rác thật sự!”
Phó Cảnh Thần cắn răng, tiếp tục nhặt. Hắn nhặt hết con phố, mồ hôi nhễ nhại, tay chân mỏi nhừ. Bà Phó theo sát, không cho hắn nghỉ.
“Trời ơi, ai cứu con với! Mẹ ơi, con sai rồi!” Hắn khóc lóc.
Nhưng bà Phó kiên quyết: “Con thà nhặt rác cũng không học, mẹ sẽ cùng con nhặt đến cùng!”
Cả ngày trời, hắn nhặt rác dưới nắng gắt, bụng đói meo, tay phồng rộp. Đến tối, hắn kiệt sức, quỳ xuống: “Mẹ… con học! Con sẽ học tử tế!”
Bà Phó cười: “Tốt. Nhưng từ nay phải có người dạy dỗ con nghiêm khắc.”
Sáng hôm sau, bà Phó dẫn hắn đến bệnh viện. Bà gặp một bà cụ đang khám bệnh, bên cạnh là một cô bé nhỏ nhắn, khoảng 10 tuổi, mắt sáng long lanh, tóc buộc đuôi gà.
Cô bé tên Ninh Thất, sống ở nông thôn với bà ngoại. Bà ngoại bị bệnh tim nặng, cần 600 triệu phẫu thuật. Ninh Thất thông minh, học giỏi, nhưng nhà nghèo không có tiền.
Bà Phó nghe chuyện, cảm động: “Cô bé, con có muốn làm gia sư cho con trai cô không? Cô sẽ trả chi phí phẫu thuật cho bà ngoại con.”
Ninh Thất ngạc nhiên: “Gia sư ạ? Con… con có thể thử.”
Bà Phó cười: “Tốt. Con bé ngoan ngoãn, biết nghĩ, chắc chắn dạy được Cảnh Thần.”
Ninh Thất đến Phó gia, gặp Phó Cảnh Thần đang xé sách vở, ném đồ đạc: “Ta không học! Xé hết!”
Ninh Thất cầm chổi lông gà: “Phó Cảnh Thần, cậu muốn bị đánh hay muốn học?”
Hắn cười: “Đánh ta? Cô bé con dám à?”
Ninh Thất đuổi đánh hắn khắp phòng, hắn chạy thục mạng: “Dừng! Ta học! Ta học!”
Từ đó, Ninh Thất dạy hắn học, rèn luyện thể lực, bỏ thói hư tật xấu. Hắn từ hư hỏng thành chăm chỉ, học giỏi.
Hai tháng trôi qua, Ninh Thất về quê vì kỳ nghỉ hè kết thúc. Phó Cảnh Thần khóc: “Thất Thất, đừng đi!”
Nhưng Ninh Thất: “Cậu phải học giỏi, trở thành người xuất sắc.”
18 năm sau, Phó Cảnh Thần trở thành CEO tập đoàn Phó Thị, giàu nhất thế giới. Hắn tìm Ninh Thất, nhưng phát hiện cô sắp kết hôn…