Thiên Kim Thật Quyền Lực: Từ Đáy Xã Hội Lên Ngôi Nữ Hoàng Thương Giới - Phần 6: Chiến Thắng Và Bóng Ma Quá Khứ
- Trang chủ
- Thiên Kim Thật Quyền Lực: Từ Đáy Xã Hội Lên Ngôi Nữ Hoàng Thương Giới
- Phần 6: Chiến Thắng Và Bóng Ma Quá Khứ
Năm tôi 28 tuổi, Lãnh Thị chính thức vượt qua Thẩm Thị để trở thành tập đoàn tư nhân lớn thứ ba toàn quốc trong lĩnh vực kết hợp bất động sản – công nghệ – giải trí số. Tòa tháp trụ sở mới mang tên “Lãnh Vân Đại Hạ” – 68 tầng kính sáng loáng giữa trung tâm Bắc Kinh – là biểu tượng mà bất kỳ ai lái xe qua cao tốc nội đô cũng phải ngước nhìn. Trên tầng cao nhất, văn phòng chủ tịch có cửa sổ kính suốt từ sàn đến trần, nhìn ra toàn cảnh thành phố mà ngày xưa tôi từng lê bước bán hàng rong dưới những con phố ấy.
Tôi ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun nhập khẩu, tay cầm báo cáo tài chính quý vừa kết thúc. Doanh thu thuần của Huyền Mộng – nay đã là công ty con niêm yết riêng – chiếm gần 60% lợi nhuận toàn tập đoàn. Các mảng truyền thống như bất động sản và khách sạn chỉ còn đóng góp phần nhỏ, thậm chí một số dự án cũ phải cắt lỗ để tái cấu trúc. Cha tôi đã nghỉ hưu bán chính thức, chỉ giữ ghế chủ tịch danh dự và thỉnh thoảng xuất hiện trong các buổi lễ lớn. Ông nhìn tôi với ánh mắt vừa tự hào vừa xa lạ – như nhìn một người lạ đã chiếm lấy ngôi nhà của mình.
Anh trai tôi – Lãnh Hạo Phong – giờ quản lý một khu nghỉ dưỡng cao cấp ở Tam Á mà cha giao như “phần thưởng an ủi”. Anh ấy hiếm khi về Bắc Kinh, và mỗi lần về đều tránh mặt tôi. Tin tức nội bộ cho biết anh ấy sống khá thoải mái: du thuyền, tiệc tùng, vài mối quan hệ không rõ ràng. Nhưng ánh mắt anh ấy mỗi khi vô tình chạm phải tôi trong các buổi họp cổ đông lớn luôn đầy oán trách. Tôi không quan tâm. Anh ấy đã thua, và thua sạch.
Mẹ tôi là người duy nhất trong gia đình cũ vẫn giữ liên lạc đều đặn. Bà chuyển ra sống ở một căn biệt thự nhỏ ven hồ phía Tây thành phố, ít xuất hiện trước công chúng. Thỉnh thoảng bà gọi video, hỏi tôi ăn uống thế nào, có mệt không, rồi lặng lẽ chuyển khoản tiền tiêu vặt – dù bà biết tôi giàu hơn bà gấp nhiều lần. Tôi nhận, nhưng không bao giờ dùng. Tôi chỉ trả lời ngắn gọn: “Con khỏe, mẹ giữ sức khỏe.” Bà không còn nhắc đến Lãnh Tuyết Nhi nữa.
Còn Lãnh Tuyết Nhi… cô ta giờ là bóng ma của chính mình.
Sau ly hôn, cô ta nhận một khoản tiền lớn đủ để sống sung túc cả đời, nhưng không đủ để duy trì lối sống thiên kim cũ. Cô ta thuê một căn hộ cao cấp ở khu giàu có, nhưng dần dần phải bán đi để trả nợ shopping và duy trì vẻ ngoài. Cô ta thử làm người ảnh hưởng trên mạng xã hội – đăng ảnh du lịch, mỹ phẩm, cuộc sống xa hoa giả tạo – nhưng cư dân mạng đào lại quá khứ: “thiên kim giả từng bắt nạt thiên kim thật”, “vợ cũ của thiếu gia Thẩm bị cắm sừng liên tục”. Tài khoản của cô ta đầy bình luận ác ý. Cô ta khóa bình luận, rồi khóa luôn tài khoản.
Công việc thì không có. Cô ta từng thử xin vào Lãnh Thị làm vị trí quan hệ công chúng, nhưng tôi từ chối thẳng. Không phải vì thù hận – tôi chỉ không muốn rác rưởi cũ quay lại làm bẩn nơi tôi đã dọn dẹp sạch sẽ. Cô ta thử mở cửa hàng thời trang online, thất bại thảm hại vì không hiểu kinh doanh. Giờ cô ta sống nhờ tiền tiết kiệm ngày càng cạn kiệt và những khoản vay từ bạn bè cũ – những người từng nịnh bợ giờ tránh mặt.
Một buổi chiều mùa đông năm 2025, trợ lý thông báo có người muốn gặp không hẹn trước. Tôi xem camera hành lang: Lãnh Tuyết Nhi đứng đó, gầy rộc đi, mặc áo khoác cũ kỹ, tóc tai rối bù, không chút son phấn. Cô ta trông như già đi mười tuổi dù mới 28.
Tôi cho cô ta vào.
Cô ta bước vào văn phòng rộng lớn, mắt đảo quanh như không tin đây từng là nơi cô ta nghĩ mình sẽ làm chủ. Cô ta ngồi xuống ghế đối diện, tay run run cầm ly nước trợ lý mang ra.
“Chị… không, chủ tịch Lãnh,” cô ta mở lời, giọng khàn khàn vì thiếu ngủ. “Em… em cần giúp đỡ.”
Tôi không nói, chỉ nhìn cô ta.
“Em hết tiền rồi. Căn hộ cuối cùng cũng phải bán để trả nợ. Em không có chỗ ở, không có công việc. Em… em xin chị, cho em một vị trí gì đó trong công ty, dù là nhỏ nhất cũng được. Em sẽ làm việc chăm chỉ, em thề.”
Tôi vẫn im lặng.
Cô ta bắt đầu khóc, nước mắt rơi xuống bàn kính. “Chị thắng rồi. Chị muốn gì em cũng chịu. Em sai rồi, từ ngày đầu chị về nhà, em đã sợ mất tất cả nên mới làm đủ thứ ngu ngốc. Em ghen tị, em độc ác… Giờ em không còn gì. Chị cho em một con đường sống đi…”
Tôi cuối cùng lên tiếng, giọng lạnh đến mức chính tôi còn ngạc nhiên: “Ngày xưa cô gọi tôi là ‘con chó nhỏ mới nhặt về’. Giờ cô muốn tôi nhặt cô lại sao?”
Cô ta cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi.
“Tôi không giữ chó trong công ty,” tôi tiếp tục. “Cô từng có mọi cơ hội để sống tốt, nhưng cô chọn cách sống dựa vào đàn ông, dựa vào danh phận giả. Giờ danh phận mất, đàn ông bỏ, cô mới thấy mình trống rỗng. Đó không phải lỗi của tôi.”
Cô ta khóc nức nở: “Em biết… em biết em đáng bị thế này. Nhưng em là em gái chị mà… dù chỉ trên danh nghĩa…”
Tôi đứng dậy, bước ra cửa sổ, quay lưng lại với cô ta. “Cô không phải em gái tôi. Cô chưa từng là. Từ ngày tôi về nhà họ Lãnh, cô đã chọn làm kẻ thù. Tôi chỉ trả lại những gì cô nợ tôi – từng trận đòn roi, từng lời sỉ nhục, từng đêm đói khát mà tôi chịu thay cô.”
Im lặng kéo dài. Chỉ còn tiếng khóc của cô ta.
Cuối cùng tôi quay lại: “Tôi sẽ cho cô một khoản tiền – đủ để cô thuê nhà nhỏ và sống qua ngày trong vài năm. Không nhiều, không ít. Đổi lại, cô biến mất khỏi Bắc Kinh. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi, mẹ, hay bất kỳ ai liên quan đến Lãnh Thị nữa. Đây là lần cuối cùng.”
Cô ta ngẩng đầu, mắt đỏ hoe nhưng lóe lên chút hy vọng. “Cảm ơn… cảm ơn chị…”
“Đừng cảm ơn,” tôi cắt lời. “Tôi không làm vì lòng tốt. Tôi chỉ không muốn nhìn thấy rác rưởi cũ làm bẩn tầm mắt mình nữa.”
Cô ta rời đi mà không ngoảnh đầu. Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn bóng cô ta nhỏ bé khuất dần trong dòng người đông đúc dưới đường. Không thương hại, không hả hê. Chỉ thấy trống rỗng.
Tối đó, tôi lái xe về căn penthouse riêng. Giang Hàn – nay đã là phó tổng giám đốc phụ trách mảng phát triển game – đang chờ tôi với bữa tối tự nấu. Anh ấy không hỏi gì về buổi gặp chiều nay, chỉ rót rượu vang và nói: “Hôm nay cổ phiếu Huyền Mộng lại tăng 5%. Chúng ta sắp vượt mốc vốn hóa 500 tỷ.”
Tôi cười, chạm ly với anh: “Cũng sắp đến lúc ra mắt tựa game mới rồi.”
Anh ấy gật đầu, ánh mắt ấm áp: “Chị Khê, chị mệt không? Nghỉ ngơi đi.”
Tôi lắc đầu, nhìn ra thành phố sáng đèn: “Không mệt. Đây mới chỉ là bắt đầu.”
Bóng ma quá khứ đã tan biến. Tôi không còn là cô bé nghèo khổ ngày xưa, cũng không còn là thiên kim đầy thù hận. Tôi là Lãnh Vân Khê – người đứng trên đỉnh cao mà chính mình xây dựng, không nợ ai, không sợ ai.
Và tôi biết, từ nay về sau, không ai có thể kéo tôi xuống nữa.