Thiên Kim Thật Quyền Lực: Từ Đáy Xã Hội Lên Ngôi Nữ Hoàng Thương Giới - Phần 5: Cuộc Chiến Nội Bộ
- Trang chủ
- Thiên Kim Thật Quyền Lực: Từ Đáy Xã Hội Lên Ngôi Nữ Hoàng Thương Giới
- Phần 5: Cuộc Chiến Nội Bộ
Huyền Mộng đã trở thành hiện tượng, không còn là công ty con sắp phá sản mà là “gà đẻ trứng vàng” của Lãnh Thị. Doanh thu từ “Thần Thoại Chi Môn” và các phiên bản mở rộng liên tục phá kỷ lục, lượng người chơi ổn định ở mức hàng chục triệu, doanh thu hàng quý vượt xa tổng lợi nhuận của chuỗi khách sạn cao cấp mà anh trai tôi đang quản lý. Truyền thông gọi tôi là “nữ hoàng công nghệ trẻ tuổi”, các diễn đàn kinh doanh phân tích case study của Huyền Mộng như một tấm gương lội ngược dòng. Tôi 24 tuổi, đã sở hữu tài sản cá nhân vượt quá nhiều cổ đông lâu năm trong tập đoàn.
Nhưng trong nội bộ Lãnh Thị, mọi thứ bắt đầu rạn nứt.
Cuộc họp hội đồng quản trị quý đầu tiên sau khi “Thần Thoại Chi Môn” bùng nổ, tôi lần đầu tiên được mời ngồi ở bàn chính – vị trí bên tay phải cha tôi. Trước đây, chỗ đó luôn thuộc về anh trai tôi. Lãnh Hạo Phong ngồi đối diện, mặt lạnh tanh, tay siết chặt tài liệu. Cha tôi mở đầu bằng giọng tự hào: “Quý này, mảng game của Vân Khê đóng góp hơn 40% lợi nhuận toàn tập đoàn. Đây là con số chưa từng có.”
Các cổ đông lớn vỗ tay, vài người nhìn tôi với ánh mắt kính nể. Nhưng anh trai tôi không chờ nổi: “Đó chỉ là may mắn thị trường. Game là lĩnh vực rủi ro cao, một tựa game hot không có nghĩa là bền vững. Con đề nghị sáp nhập Huyền Mộng về tập đoàn chính, để chuyên gia quản lý, tránh rủi ro.”
Tôi mỉm cười, giọng nhẹ nhàng nhưng sắc bén: “Anh trai nói đúng, game rủi ro cao. Nhưng chính vì thế mà anh không nên quản lý. Khách sạn anh nắm mấy năm nay, doanh thu tăng trưởng trung bình chỉ 3%/năm, thấp hơn lãi suất ngân hàng. Nếu anh quản lý Huyền Mộng, e là chỉ vài quý nữa sẽ lỗ sạch.”
Phòng họp im phăng phắc. Cha tôi cau mày nhìn anh trai tôi, rồi nhìn tôi. Lãnh Hạo Phong đỏ mặt: “Em đừng hỗn láo! Anh là người thừa kế, em chỉ là…” Ông cắt lời: “Đủ rồi. Vân Khê nói có lý. Huyền Mộng tạm thời giữ độc lập, nhưng phải báo cáo tài chính hàng quý chặt chẽ hơn.”
Đó là phát súng đầu tiên. Từ đó, nội bộ Lãnh Thị chia thành hai phe rõ rệt.
Phe anh trai tôi gồm các cổ đông cũ, quản lý cấp cao trung thành với “thiếu gia chính tông”, và một số chi nhánh truyền thống như bất động sản, khách sạn. Phe tôi gồm đội ngũ trẻ của Huyền Mộng, một số cổ đông ngoại muốn lợi nhuận cao, và dần dần là các đối tác công nghệ mới. Mỗi cuộc họp đều biến thành chiến trường. Anh tôi liên tục đề xuất cắt ngân sách marketing của Huyền Mộng, chuyển nhân tài sang dự án bất động sản mới của anh ấy. Tôi phản đòn bằng dữ liệu: mỗi đồng đầu tư vào game mang về gấp 8-10 lần lợi nhuận, trong khi dự án bất động sản của anh ấy đang chậm tiến độ và đội vốn.
Mẹ tôi cố gắng hòa giải. Bà hẹn tôi uống trà riêng: “Vân Khê, con và anh con là máu mủ, sao phải đấu đá thế này? Mẹ nhìn mà đau lòng.” Tôi đặt ly trà xuống: “Mẹ, con không muốn đấu. Nhưng anh ấy muốn nuốt Huyền Mộng – đứa con tinh thần của con. Con không thể nhường.” Bà thở dài: “Con cứng rắn quá… Tuyết Nhi giờ sống khổ lắm, con bé ly thân với Vũ Hiên rồi, ngày nào cũng khóc.” Tôi nhún vai: “Đó là lựa chọn của cô ấy. Cô ấy từng nghĩ hôn nhân với Thẩm Vũ Hiên là chỗ dựa vững chắc nhất.”
Lãnh Tuyết Nhi thực sự đang rơi tự do. Sau ba năm kết hôn, Thẩm Vũ Hiên công khai ngoại tình với một nữ diễn viên trẻ. Ảnh chụp lén tràn ngập mạng xã hội. Cô ta làm loạn, đòi ly hôn, nhưng cha mẹ Thẩm và cha tôi đều ép giữ hôn nhân để bảo vệ liên minh hai nhà. Cô ta chuyển về nhà mẹ đẻ ở, ngày ngày trang điểm lộng lẫy đi shopping để giữ thể diện, nhưng đêm về lại khóc một mình. Cô ta từng nhắn tin cho tôi: “Chị thắng rồi, được chưa? Giờ chị hài lòng chưa?” Tôi không trả lời.
Cuộc chiến leo thang khi cha tôi đề xuất phân bổ cổ phần thưởng cho “người có đóng góp xuất sắc”. Anh trai tôi đương nhiên được đề cử 5% vì “quản lý ổn định mảng truyền thống”. Tôi được đề cử 8% vì lợi nhuận đột phá. Anh ấy phản đối kịch liệt: “Em ấy mới vào tập đoàn vài năm, đóng góp 8% là bất công!” Tôi đáp lại: “Anh quản lý 8 năm, lợi nhuận tăng trưởng âm so với lạm phát. Nếu tính công bằng, anh nên trả lại cổ phần chứ.”
Cha tôi im lặng lâu, cuối cùng quyết định chia đều: mỗi người 5%. Nhưng ông nhìn tôi với ánh mắt phức tạp – vừa tự hào, vừa lo lắng. Ông biết tôi không còn là cô bé ngoan ngoãn cần dựa dẫm nữa.
Mẹ tôi là người thay đổi cục diện. Một buổi tối mưa gió, bà đến văn phòng tôi – lần đầu tiên bà chủ động đến Huyền Mộng. Bà mặc áo khoác đơn giản, không trang điểm cầu kỳ như thường lệ. “Mẹ có chuyện muốn nói.” Bà đặt trước mặt tôi một tập tài liệu: chuyển nhượng 10% cổ phần của bà cho tôi.
Tôi sững người. 10% đó là phần lớn tài sản cá nhân của bà, phần bà giữ để phòng thân sau này. “Mẹ… tại sao?” Bà cười buồn: “Mẹ thiên vị Tuyết Nhi quá lâu. Mẹ nợ con. Giờ mẹ chỉ muốn con và anh con hòa thuận, nhưng mẹ biết không thể nữa. Mẹ không muốn nhìn Lãnh Thị tan vỡ vì nội chiến. Con mạnh mẽ hơn anh con, mẹ tin con sẽ dẫn dắt tập đoàn tốt hơn.”
Tôi cầm tài liệu, lòng không gợn sóng. “Mẹ không sợ con đuổi anh trai ra đường sao?” Bà lắc đầu: “Con không độc ác đến thế. Con chỉ muốn công bằng.” Bà nắm tay tôi một lúc lâu mới buông, rồi rời đi trong mưa.
Với 10% từ mẹ cộng thêm phần tôi đã có, tổng cộng tôi nắm hơn 20% cổ phần – ngang bằng anh trai tôi, và chỉ kém cha tôi một chút. Trong cuộc họp cổ đông bất thường sau đó, tôi chính thức đề xuất bầu tổng giám đốc điều hành mới. Phe tôi và phe trung lập bỏ phiếu ủng hộ. Kết quả: tôi đắc cử với cách biệt sát nút.
Lãnh Hạo Phong thua trắng. Anh ấy đứng dậy, mặt tái mét: “Chúc mừng em, tổng giám đốc Lãnh.” Giọng anh ấy lạnh như băng. Anh ấy xin nghỉ phép dài hạn, rời khỏi tập đoàn, chuyển sang quản lý một chi nhánh nhỏ ở Thượng Hải mà cha giao như “an ủi”.
Cha tôi không phản đối. Ông đã già, và ông thấy rõ: thời đại đã thay đổi. Bất động sản không còn là vua nữa, công nghệ mới là tương lai. Ông giao quyền điều hành hàng ngày cho tôi, chỉ giữ ghế chủ tịch hội đồng quản trị.
Lãnh Tuyết Nhi ly hôn chính thức nửa năm sau. Thẩm Vũ Hiên vui vẻ ký đơn, nhanh chóng công khai bạn gái mới. Cô ta nhận một khoản tiền bồi thường từ nhà họ Thẩm và của hồi môn từ cha tôi, đủ sống sung túc cả đời nhưng không còn là “thiên kim Lãnh Thị” nữa. Cô ta chuyển ra ở riêng, cắt liên lạc với gia đình. Lần cuối gặp, cô ta gầy rộc, mắt thâm quầng: “Chị hạnh phúc chưa?” Tôi đáp: “Tôi không cần hạnh phúc từ việc nhìn người khác đau khổ. Tôi chỉ cần công bằng.”
Dưới sự lãnh đạo của tôi, Lãnh Thị chuyển mình mạnh mẽ: đầu tư lớn vào công nghệ, hợp nhất Huyền Mộng làm mảng cốt lõi, mở rộng ra nền tảng giải trí số, thậm chí niêm yết riêng mảng game trên sàn chứng khoán. Giá cổ phiếu tăng vọt, vượt xa Thẩm Thị – đối thủ từng ngang tầm.
Tôi ngồi ở văn phòng tầng cao nhất tòa tháp Lãnh Thị mới xây, nhìn ra Bắc Kinh về đêm. Giang Hàn – giờ đã là phó tổng giám đốc Huyền Mộng – gõ cửa bước vào: “Chủ tịch, báo cáo quý này xong rồi.” Tôi mỉm cười: “Vất vả rồi.”
Cuộc chiến nội bộ kết thúc. Tôi thắng, nhưng không vui mừng hả hê. Tôi chỉ thấy nhẹ nhõm – cuối cùng, tôi cũng có được vị trí thuộc về mình, bằng chính sức mình.