Thiên Kim Thật Quyền Lực: Từ Đáy Xã Hội Lên Ngôi Nữ Hoàng Thương Giới - Phần 4: Xây Dựng Đế Chế Riêng
- Trang chủ
- Thiên Kim Thật Quyền Lực: Từ Đáy Xã Hội Lên Ngôi Nữ Hoàng Thương Giới
- Phần 4: Xây Dựng Đế Chế Riêng
Tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh với tấm bằng xuất sắc và vị trí chủ tịch hội sinh viên trong tay, tôi bước vào thế giới người lớn mà không một chút do dự. Cha tôi – Lãnh Thiên Minh – triệu tập cuộc họp gia đình để bàn về tương lai của tôi trong tập đoàn. Ông ngồi ở đầu bàn, vẻ mặt đắc ý vì đứa con gái “mất tích” giờ đã trở thành niềm tự hào. Bên cạnh ông là anh trai tôi, Lãnh Hạo Phong, với nụ cười gượng gạo, và mẹ tôi, Hạ Lan Ngọc, ánh mắt lo lắng xen lẫn áy náy. Lãnh Tuyết Nhi ngồi im thin thít ở góc bàn, đôi tay siết chặt váy, cố gắng không nhìn tôi.
“Vân Khê đã lớn khôn, cũng đến lúc vào tập đoàn rèn luyện,” cha tôi mở lời. “Bố định giao cho con công ty con Lãnh Du Hí – mảng game mà tập đoàn đầu tư mấy năm trước.” Tôi biết rõ công ty này. Nó từng là “cục nợ” của Lãnh Thị: vốn đầu tư lớn, nhân tài ban đầu chất lượng cao, nhưng sản phẩm thì sao chép thô thiển các game hot, bị cộng đồng chửi rủa, bị kiện tụng, và giờ đang bên bờ vực phá sản. Doanh thu hàng năm không đủ trả lương nhân viên.
Anh trai tôi lập tức chen vào: “Công ty đó sắp chết rồi, giao cho em ấy làm gì? Để con quản lý thêm đi, con sẽ cắt lỗ sạch sẽ.” Mẹ tôi gật gù: “Đúng đấy, Vân Khê còn trẻ, để nó học hỏi ở bộ phận khác ổn hơn.” Lãnh Tuyết Nhi khẽ nhếch mép, ánh mắt lộ vẻ hả hê. Họ nghĩ cha đang “trừng phạt” tôi vì những lần làm loạn trước đây, hoặc ít nhất là đẩy tôi vào ngõ cụt để tôi biết khó mà lui.
Tôi mỉm cười, giọng dịu dàng nhưng kiên định: “Con cảm ơn bố. Con sẽ nhận.” Cha tôi hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu. Ông nghĩ rằng sau vài tháng thua lỗ, tôi sẽ nản lòng mà quay về xin làm trợ lý cho anh trai. Còn tôi thì khác – tôi thấy đây là cơ hội trời cho. Trong thời đại internet bùng nổ, ngành game là mỏ vàng thực sự. Tôi có tiền riêng tích lũy từ các khoản thưởng và đầu tư nhỏ, có quan hệ rộng từ thời đại học, và quan trọng nhất: tôi có tầm nhìn.
Ngày đầu nhận bàn giao, tôi bước vào trụ sở Lãnh Du Hí – một tòa nhà văn phòng cũ kỹ ở ngoại ô. Nhân viên còn lại chưa đến 50 người, đa số là những người lớn tuổi chỉ chờ ngày nghỉ việc hoặc lãnh lương trợ cấp. Không khí nặng nề, ai nấy đều nhìn tôi như nhìn một “cô thiên kim đến chơi”. Tôi không nói nhiều, chỉ tổ chức một cuộc họp toàn công ty.
“Tôi là Lãnh Vân Khê, tổng giám đốc mới. Từ hôm nay, ai muốn ở lại thì ở, ai muốn đi tôi sẽ trả trợ cấp đầy đủ. Nhưng nếu ở lại, chúng ta sẽ làm lại từ đầu.” Tôi công bố kế hoạch: đổi tên công ty thành “Huyền Mộng” – theo đuổi giấc mơ huyền ảo, và tập trung phát triển game nguyên bản lấy cảm hứng từ thần thoại Trung Hoa.
Tôi bắt đầu tuyển người. Thay vì chiêu mộ những “cao thủ” đắt đỏ đã có tên tuổi, tôi nhắm đến sinh viên mới ra trường từ các trường top như Đại học Bắc Kinh, Thanh Hoa, và các trường kỹ thuật hàng đầu. Họ trẻ, nhiệt huyết, sáng tạo, và lương yêu cầu chưa cao. Tôi tham gia các hội chợ việc làm, trực tiếp phỏng vấn. Người dẫn dắt đội ngũ chính là Hàn Dĩ Trần – một thiên tài khoa học máy tính Đại học Bắc Kinh mà tôi từng gặp ở câu lạc bộ lập trình. Anh ấy cao ráo, đeo kính, giọng nói trầm ấm, và đôi mắt luôn ánh lên đam mê khi nói về game.
“Chúng tôi muốn tạo ra một thế giới thần thoại hoàn toàn mới, nơi người chơi có thể hóa thân thành tiên, ma, yêu, trải nghiệm cốt truyện sâu sắc dựa trên truyền thuyết cổ,” Hàn Dĩ Trần trình bày trong buổi phỏng vấn. Tôi nhìn anh ấy, rồi nhìn đội ngũ 10 người đứng sau – tất cả đều là sinh viên mới tốt nghiệp, mắt sáng rực khát vọng. Tôi gật đầu: “Tôi đầu tư. Các anh làm chủ sáng tạo.”
Tôi rót vốn cá nhân vào công ty: cải tạo văn phòng thành không gian mở hiện đại, mua máy tính cấu hình cao, lắp đặt khu nghỉ ngơi với giường gấp và tủ lạnh đầy đồ ăn vặt. Tôi không can thiệp chi tiết, chỉ đặt mục tiêu và deadline. Không khí thay đổi hoàn toàn – những nhân viên cũ còn lại bị lôi cuốn bởi sự nhiệt huyết của đội trẻ, bắt đầu làm thêm giờ tự nguyện. Có người ngủ luôn tại công ty khi deadline gấp.
Giai đoạn đầu khó khăn. Dự án chính “Thần Thoại Chi Môn” cần thời gian dài và chi phí lớn, chưa thể sinh lời ngay. Tôi dùng tiền riêng để bù lỗ, đồng thời cho ra mắt hai game nhỏ: một game casual giải đố lấy cảm hứng từ văn hóa dân gian, và một game thẻ bài với nhân vật lịch sử. Tôi tận dụng danh tiếng cá nhân – “thiên kim Lãnh Thị thi đại học sớm, thủ khoa Bắc Kinh” – để quảng bá. Tôi xuất hiện trên các diễn đàn game, livestream thử game, trả lời phỏng vấn truyền thông.
“Cô Lãnh trẻ tuổi mà đã làm tổng giám đốc, lại đầu tư vào game nguyên bản, thật đáng ngưỡng mộ!” – các bài báo ca ngợi. Cộng đồng mạng gọi tôi là “nữ cường hào môn phiên bản thực tế”. Hai game nhỏ nhanh chóng leo top bảng xếp hạng tải về, doanh thu đủ để duy trì công ty và trả lương hậu hĩnh. Nhân viên gọi tôi là “chị Khê”, nhìn tôi với ánh mắt kính nể.
Lãnh Tuyết Nhi kết hôn với Thẩm Vũ Hiên ngay sau khi tốt nghiệp trường hạng hai. Lễ đính hôn và đám cưới đều linh đình, hai nhà Lãnh – Thẩm liên minh chặt chẽ. Tôi không tham dự bất kỳ buổi nào, lấy cớ bận công việc. Anh trai tôi gọi điện mắng: “Em gây chuyện đủ chưa? Ngày vui của em gái mà em cũng không đến!” Tôi lạnh lùng: “Công ty đang giai đoạn quan trọng, em bận.”
Thực ra tôi biết rõ: hôn nhân của họ chỉ là vỏ bọc hào nhoáng. Thẩm Vũ Hiên vốn là công tử bột, quen thói ăn chơi. Sau kết hôn, anh ta vẫn tụ tập với đám bạn hào môn, rượu chè, gái gú. Lãnh Tuyết Nhi ban đầu cố nhẫn nhịn, nhưng dần dần phát hiện. Cô ta thuê thám tử, bắt quả tang anh ta ở hộp đêm với một nữ minh tinh hạng ba. Cô ta làm loạn, khóc lóc về nhà mẹ đẻ.
Mẹ tôi ôm cô ta dỗ dành: “Con trai nhà giàu nào chẳng vậy, nhẫn một chút là qua.” Cha tôi thì gọi điện cho cha Thẩm, yêu cầu “dạy dỗ con trai”. Nhưng Thẩm Vũ Hiên chỉ xin lỗi qua loa, rồi tiếp tục. Lãnh Tuyết Nhi ngày càng tiều tụy, nhưng không dám ly hôn – vì ly hôn nghĩa là mất hết chỗ dựa, mất của hồi môn hậu hĩnh mà cha tôi chuẩn bị để giữ thể diện hai nhà.
Tôi thì ngược lại. “Thần Thoại Chi Môn” sau hai năm phát triển cuối cùng mở bản thử nghiệm. Phản hồi từ cộng đồng cực kỳ tích cực: đồ họa đẹp mắt, cốt truyện sâu sắc, hệ thống chiến đấu sáng tạo. Tôi chi mạnh tay quảng bá: hợp tác với các KOL game nổi tiếng, tổ chức sự kiện offline, thậm chí mời ca sĩ hot hát nhạc nền game. Ngày mở server chính thức, lượng người chơi online đồng thời phá kỷ lục, server phải mở thêm gấp đôi.
Doanh thu bùng nổ. Chỉ trong quý đầu, Huyền Mộng đã hoàn vốn và bắt đầu có lãi lớn. Các nhà đầu tư bên ngoài bắt đầu liên lạc, muốn rót vốn. Tôi từ chối – tôi muốn giữ quyền kiểm soát tuyệt đối. Truyền thông gọi Huyền Mộng là “hiện tượng game mới của năm”, và tôi trở thành “nữ tổng giám đốc trẻ tuổi thành công nhất giới công nghệ”.
Cha tôi cuối cùng cũng chú ý. Ông mời tôi về nhà ăn tối “ăn mừng thành công của con”. Bàn ăn đầy món ngon, nhưng không khí căng thẳng. Anh trai tôi nhìn tôi đầy phức tạp: “Em làm tốt lắm, nhưng công ty vẫn là của Lãnh Thị, em nên bàn với anh trai chứ.” Tôi cười nhẹ: “Công ty con đang lãi lớn, anh trai quản khách sạn mấy năm nay lãi bao nhiêu?”
Cha tôi chen ngang: “Vân Khê, bố tự hào về con. Nhưng Huyền Mộng nên sáp nhập về tập đoàn chính, để anh con quản lý chung.” Tôi biết ý đồ: họ muốn lấy thành quả của tôi bù đắp cho những mảng khác đang lỗ. Tôi từ chối khéo: “Con cảm ơn bố, nhưng con muốn tự lập. Nếu tập đoàn cần, con có thể hợp tác dự án mới.”
Lãnh Tuyết Nhi ngồi im, mắt đỏ hoe. Cô ta vừa cãi nhau với Thẩm Vũ Hiên vì lại bắt gặp anh ta ngoại tình. Cuộc sống hôn nhân của cô ta giờ chỉ còn là vỏ bọc: bên ngoài hào nhoáng, bên trong mục ruỗng.
Tôi rời bữa tối sớm, lái xe về căn penthouse riêng mà tôi mới mua ở trung tâm thành phố. Nhìn ra cửa sổ, ánh đèn Bắc Kinh rực rỡ trải dài. Tôi nâng ly rượu vang, tự nhấp một ngụm.
Đế chế của riêng tôi đã bắt đầu hình thành. Và đây mới chỉ là khởi đầu.